Bước sang set đấu thứ hai, đội hình của Minh Châu vẫn duy trì vẻ tự mãn, nhưng bên kia lưới, sự hỗn loạn ban đầu của Thanh Hà đã biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Giữa tâm điểm của sự thay đổi đó là Tô Diệc. Cậu thiếu niên gầy gò vừa mới đây còn lúng túng vì tiếng ồn, nay đang đứng ở vị trí chuyền hai với một vẻ mặt vô diện. Cậu đưa tay lên đẩy gọng kính, đôi mắt sau lớp tròng dày bắt đầu quét qua toàn bộ đội hình đối phương giống như một máy quét laser, phân tích từng kẽ hở nhỏ nhất trong hàng phòng ngự bóng bẩy của Minh Châu.
Lâm Viễn đã ra chỉ thị ngầm: "Hãy cho chúng thấy thế giới của một kẻ nghiện những con số". Ngay lập tức, Tô Diệc bắt đầu thực hiện thứ mà Lâm Viễn gọi là "điều phối toán học". Trong một pha bóng Minh Châu đập hỏng vì quá tự tin, bóng được Libero của Thanh Hà đẩy về phía Tô Diệc. Thay vì thực hiện một đường chuyền cao thông thường, Tô Diệc chỉ khẽ gẩy cổ tay, quả bóng đi theo một quỹ đạo thấp và cực nhanh, lách qua khe hở giữa hai tay chắn của đối phương rồi dừng lại ngay trên tầm vung tay của Trương Lực. Đó là một đường bóng mà theo lý thuyết vật lý, nó dường như đã triệt tiêu toàn bộ lực cản của không khí để rơi đúng vào điểm rơi mong muốn.
Minh Châu bắt đầu bối rối. Họ không thể hiểu tại sao mọi đường bóng của Tô Diệc đều trở nên quái dị như vậy. Có những lúc cậu chuyền bóng sát lưới như muốn đánh lừa hàng chắn, nhưng ngay khoảnh khắc đối phương nhảy lên, quả bóng lại "nhảy" qua đầu họ để tìm đến một tay đập đang âm thầm băng lên từ hàng sau. Những đường chuyền của Tô Diệc chính xác đến từng milimet, chúng không chỉ tìm đến tay đồng đội mà còn nhắm thẳng vào những góc chết trên sân, khiến các cầu thủ Minh Châu phải xoay sở vất vả và va chạm vào nhau trong sự hoảng loạn.
Sự chính xác tuyệt đối ấy bắt đầu bẻ gãy tâm lý của đội bạn. HLV của Minh Châu liên tục gào thét ngoài đường biên, yêu cầu các học trò phải tập trung, nhưng họ làm sao có thể tập trung khi đối phương dường như đã tính toán trước mọi bước di chuyển của họ? Tô Diệc không cười, không ăn mừng rầm rộ, cậu chỉ lặng lẽ di chuyển, đôi tay như có ma lực biến những quả bóng cũ kỹ trở thành những mũi tên dẫn đường sắc lẹm. Với cậu, sàn đấu gỗ này giờ đây chỉ là một mặt phẳng tọa độ khổng lồ, nơi cậu là người duy nhất nắm giữ các biến số.
Trương Lực và các thành viên khác của Thanh Hà như được tiếp thêm sinh lực từ những đường chuyền "dọn cỗ" hoàn hảo đó. Họ không còn phải lo lắng về việc bóng sẽ rơi ở đâu, họ chỉ việc chạy và nhảy, vì họ biết chắc chắn rằng Tô Diệc sẽ đưa bóng đến đúng nơi họ cần. Sự phối hợp nhịp nhàng giữa trí tuệ của Tô Diệc và sức mạnh hoang dã của Trương Lực đã tạo nên một cơn địa chấn nhỏ giữa nhà thi đấu. Tỷ số bắt đầu thu hẹp, rồi cân bằng, và cuối cùng Thanh Hà vượt lên trước sự ngỡ ngàng của hàng ngàn khán giả.
Khi set đấu kết thúc với phần thắng nghiêng về đội bóng quê nghèo, Tô Diệc khẽ lau mồ hôi trên trán, ánh mắt cậu chạm phải ánh mắt hài lòng của Lâm Viễn. Những đường chuyền của cậu không chỉ mang về điểm số, mà chúng còn gieo rắc sự hoài nghi vào đầu đối thủ: Làm thế nào mà một đội bóng "chân đất" lại có thể sở hữu một bộ não tinh vi đến thế? Phép màu của Thanh Hà không chỉ nằm ở cơ bắp, mà nó đã bắt đầu rực sáng từ những tính toán lặng lẽ của một thiên tài bị lãng quên.