MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLinh Hồn Quạ ĐenChương 14

Linh Hồn Quạ Đen

Chương 14

696 từ · ~4 phút đọc

Chiến thắng trước Minh Châu lẽ ra phải là khởi đầu cho những nụ cười, nhưng khi chuyến xe khách cũ kỹ vừa đưa đội bóng trở về huyện Thanh Hà, Tô Diệc đã phải đối mặt với một thực tế tàn khốc hơn cả những trận đấu trên sân gỗ. Mẹ của cậu, người đàn bà cả đời lam lũ với quán mì ven đường, đang đứng đợi ở cổng trường với khuôn mặt hốc hác và đôi mắt đỏ hoe. Bà không quan tâm đến tấm vé đi tiếp hay những lời khen ngợi trên tờ báo tỉnh; trong tay bà là xấp giấy báo thi thử đại học với những con số bị sụt giảm mà bà tin rằng đó là cái giá của việc "chơi bời vô bổ".

Tiếng quát tháo của người mẹ vang lên giữa sân trường vắng lặng, xé toạc bầu không khí yên bình của buổi chiều tà. Bà cho rằng bóng chuyền chỉ là giấc mơ xa xỉ của những đứa trẻ nhà giàu, còn với hạng người như Tô Diệc, chỉ có con chữ mới là chiếc phao cứu sinh duy nhất để thoát khỏi cái nghèo bám riết lấy dòng họ bấy lâu nay. Bà bắt cậu phải chọn lựa giữa việc tiếp tục cầm quả bóng hay là quay về bàn học để bảo vệ tương lai của chính mình. Tô Diệc đứng cúi đầu, đôi bàn tay vừa mới kiến tạo nên những đường chuyền ma thuật giờ đây run rẩy siết chặt quai cặp, sự tự tin trong mắt cậu vụt tắt như một ngọn nến trước gió.

Lâm Viễn bước đến giữa hai mẹ con khi sự căng thẳng đã lên đến đỉnh điểm. Anh không dùng tư cách của một huấn luyện viên để ra lệnh, mà cúi người thật thấp trước người mẹ khắc khổ. Anh hiểu nỗi lòng của bà, bởi chính anh cũng từng lớn lên trong sự thiếu thốn. Lâm Viễn lấy từ trong túi ra bản cam kết đào tạo mà anh đã chuẩn bị sẵn, rồi chậm rãi nói rằng bóng chuyền không lấy đi tương lai của Tô Diệc, mà nó đang dạy cho cậu cách chiến thắng những giới hạn mà sách vở không thể dạy. Anh khẳng định rằng bộ não thiên tài của Tô Diệc sẽ càng nhạy bén hơn khi được tôi luyện trong áp lực của thi đấu đỉnh cao.

Anh đứng ra bảo lãnh bằng danh dự của mình, hứa rằng sẽ trực tiếp kèm cặp việc học của Tô Diệc trong những chuyến thi đấu xa nhà. Lâm Viễn nói với người mẹ rằng, nếu bà bắt cậu bỏ cuộc lúc này, bà không chỉ cứu lấy tương lai của cậu mà còn vô tình giết chết tâm hồn của một đứa trẻ vừa mới tìm thấy ánh sáng cuộc đời. Sự chân thành và cái uy lực trầm mặc của người đàn ông từng trải qua đủ mọi vinh quang và cay đắng đã khiến người mẹ lặng đi. Bà nhìn đứa con trai gầy gò, nhìn vết chai trên tay nó, rồi nhìn vào đôi mắt kiên định của Lâm Viễn.

Cuối cùng, bà không nói thêm lời nào, chỉ quay lưng bỏ đi nhưng để lại câu nói nghẹn ngào rằng nếu kết quả học tập kỳ tới không tốt, bà sẽ tự tay đốt bỏ những quả bóng này. Tô Diệc nhìn theo bóng lưng gầy yếu của mẹ, rồi nhìn sang Lâm Viễn. Lần đầu tiên, cậu cảm nhận được gánh nặng của niềm tin. Lâm Viễn đặt tay lên vai cậu học trò, không một lời an ủi sáo rỗng, anh chỉ bảo cậu vào sân tập tiếp. Vì anh biết, cách duy nhất để đáp lại sự hy sinh của cha mẹ và sự bảo lãnh của thầy mình chính là phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa trên sân đấu.

Sóng gió gia đình tạm thời lắng xuống, nhưng nó để lại trong lòng những đứa trẻ Thanh Hà một bài học sâu sắc: bóng chuyền đối với họ không chỉ là đam mê, mà là một cuộc chiến sinh tồn thực sự.