MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLinh Hồn Quạ ĐenChương 15

Linh Hồn Quạ Đen

Chương 15

665 từ · ~4 phút đọc

Trong một buổi tập tăng cường chuẩn bị cho vòng loại trực tiếp, bầu không khí đang hừng hực khí thế bỗng chốc bị xé toạc bởi một tiếng "khục" khô khốc và một tiếng thét đau đớn. Tiểu Vũ, cậu thiếu niên nhỏ con nhưng nhanh nhẹn đảm nhận vai trò Libero – "lá chắn thép" duy nhất của đội, ngã gục xuống sàn. Cậu ôm lấy cổ chân trái đang sưng tấy lên nhanh chóng sau một pha nỗ lực cứu bóng sát mép lưới. Chẩn đoán ban đầu rất nghiệt ngã: lật sơ mi nặng.

Cả đội Thanh Hà đứng sững sờ, khuôn mặt ai nấy đều tái mét. Trong bóng chuyền, mất đi Libero chẳng khác nào một tòa thành bị dỡ bỏ lớp tường bao bảo vệ. Trương Lực và Tô Diệc nhìn chằm chằm vào chiếc áo khác màu của Tiểu Vũ đang bị bỏ trống, nỗi sợ hãi bắt đầu len lỏi vào tâm trí họ. Không có Tiểu Vũ, ai sẽ là người đỡ những cú giao bóng sấm sét? Ai sẽ là người lăn xả cứu những quả bóng không tưởng? Sự tự tin vừa mới nhen nhóm sau chiến thắng ở Thạch Gia Trang bỗng chốc lung lay dữ dội.

Lâm Viễn vẫn giữ khuôn mặt bình thản đến lạnh lùng, anh không cho phép sự hoảng loạn lan rộng. Anh ra lệnh đưa Tiểu Vũ đi sơ cứu, rồi tập hợp năm thành viên còn lại giữa sân. Anh không gọi người thay thế, vì thực tế Thanh Hà cũng chẳng còn ai đủ trình độ để đứng vào vị trí đó. Thay vào đó, Lâm Viễn cầm quả bóng, đứng ở vị trí tấn công và bắt đầu dội những cú đập liên tiếp về phía họ. Anh nói bằng giọng đanh thép rằng bóng chuyền không phải là môn thể thao của một siêu sao, mà là môn thể thao của những kẽ hở được lấp đầy bằng sự hy sinh của đồng đội.

Lâm Viễn dạy họ bài học về "bọc lót bằng niềm tin". Anh bắt Trương Lực – tay đập chủ lực – phải học cách lùi sâu phòng thủ, bắt Tô Diệc phải di chuyển rộng hơn để hỗ trợ hàng sau. Anh giải thích rằng khi một người ngã xuống, năm người còn lại phải tự biến mình thành những Libero không chính thức. Họ phải tin tưởng tuyệt đối vào vị trí của nhau, phải đoán trước được nơi bóng sẽ rơi dựa trên ánh mắt và chuyển động của đồng đội. "Niềm tin không phải là thứ để nói," Lâm Viễn quát lên giữa những tiếng bóng đập sàn chan chát, "nó là việc các cậu sẵn sàng lao mình vào chỗ chết để cứu sống hy vọng của người bên cạnh."

Suốt đêm đó, sân tập trường số 1 vang lên những tiếng ngã rầm rầm. Không còn một Libero chuyên trách, cả đội phải tự mình nếm trải cảm giác đau đớn khi phải lăn xả liên tục. Da thịt họ trầy xước, đầu gối bầm tím, nhưng kỳ lạ thay, họ bắt đầu cảm nhận được một luồng sinh khí mới. Họ không còn chờ đợi Tiểu Vũ cứu bóng nữa, mà mỗi người đều tự giác lấp vào khoảng trống của nhau. Họ học được cách giao tiếp bằng trực giác, cách bọc lót không cần nhìn qua vai.

Tiểu Vũ ngồi bên đường biên, chân bó đá, đôi mắt rưng rưng nhìn các anh em đang dốc sức vì mình. Cậu nhận ra rằng, dù mình không thể thi đấu, nhưng tinh thần của một Libero đã hòa tan vào năm người còn lại. Lâm Viễn đứng trong góc tối, nhìn những bóng người đổ dài trên sân, khẽ gật đầu. Chấn thương của Tiểu Vũ là một mất mát, nhưng nó cũng là liều thuốc thử cuối cùng để biến những cá nhân riêng lẻ thành một khối thống nhất không thể tách rời.