Trận tuyết đầu mùa đổ xuống bất chợt, phủ một lớp màn trắng xóa lên thành phố, nhưng đối với Mộc Miên lúc này, tuyết không còn màu trắng. Sau khi uống cạn thứ chất lỏng vàng kim ấy, thế giới của cô đã biến thành một bữa tiệc của những rung cảm mãnh liệt. Tuyết rơi xuống đất, trong mắt cô, chúng là những tinh thể bạc mang theo âm thanh của sự lạnh lẽo.
Họ quay lại Học viện Saint-Jude khi kim đồng hồ vừa điểm nửa đêm. Ngôi trường không còn u ám như lần trước, mà rực lên một thứ hào quang giả tạo dưới lăng kính mới của Miên. Những dãy hành lang không còn là gỗ và gạch, chúng là những dòng chảy của ký ức, nơi những mảng màu u sầu bám víu lấy từng góc tường.
"Lăng, anh có nghe thấy không?" Miên hỏi, bước chân cô điềm tĩnh một cách lạ thường trên nền tuyết dày.
"Tôi chỉ nghe thấy tiếng gió, Miên à," Lăng trả lời, tay anh nắm chặt chiếc vĩ cầm cũ – thứ mà anh đã quyết định mang theo để đối mặt với bóng ma của chính mình.
"Không, đó là tiếng hát của những bức tranh," Miên thầm thì. "Chúng đang gào thét vì bị giam cầm trong những lớp màu sai lệch."
Họ bước vào sảnh chính. Lão quản gia không còn xuất hiện, nhưng những bức tượng thạch cao không đồng tử dường như đang xoay đầu theo từng bước chân của họ. Miên tiến thẳng về phía bức chân dung nhóm sinh viên mất tích. Cô đưa bàn tay bây giờ đã hơi phát ra ánh sáng bạc chạm nhẹ vào hốc mắt trống rỗng của Nhã trong tranh.
Xoẹt!
Một vệt đỏ tươi đột ngột loang ra từ kẽ tay cô, nhỏ xuống nền tuyết trắng rớt lại từ đế giày. Đó là màu đỏ thực sự đầu tiên mà Miên nhìn thấy một cách rõ ràng – đỏ như máu, nóng như lửa, và nhức nhối như một vết thương chưa lành.
Vệt sơn ấy không đứng yên, nó bắt đầu bò trườn trên mặt đất như một con rắn, chỉ đường cho họ đi về phía cầu thang dẫn xuống hầm rượu – nơi mà trước đây không một ai thấy lối vào.
"Giáo sư đang đợi ở dưới đó," Lăng nói, hơi thở anh phả ra làn khói trắng. "Miên, em có chắc mình muốn đối đầu với sự thật không? Một khi màu sắc quay lại hoàn toàn, nỗi đau cũng sẽ quay lại tương ứng."
"Tôi đã sống trong sự xám xịt đủ lâu rồi, Lăng," Miên quay lại nhìn anh. Đôi mắt màu bạc của cô lúc này phản chiếu hình ảnh của anh, nhưng xung quanh anh là một quầng sáng màu xanh dịu nhẹ – quầng sáng của một linh hồn đang khao khát được tha thứ. "Dù có đau đớn, tôi cũng muốn thấy cuộc đời này đúng như nó vốn có."
Họ bước xuống căn hầm. Càng đi sâu, mùi hoa ly càng nồng nặc, nhưng lần này nó hòa quyện với mùi gỉ sắt đặc trưng. Cuối con đường, một cánh cửa sắt nặng nề hé mở, để lộ ra một không gian rộng lớn được thắp sáng bởi hàng ngàn ngọn nến trắng.
Giữa căn hầm là một giá vẽ khổng lồ. Giáo sư Khải đang đứng đó, lưng quay về phía họ. Ông ta đang cầm một cây cọ dài, nhúng vào một chiếc bát sứ chứa thứ dung dịch màu đỏ tươi – thứ màu đỏ giống hệt vệt sơn trên tuyết ngoài kia.
"Em đến muộn hơn tôi tưởng, Mộc Miên," Giáo sư nói mà không quay lại. "Nhưng lại đến đúng lúc kiệt tác này cần một 'nét vẽ cuối cùng'."
Ông ta tránh sang một bên. Trên giá vẽ không phải là một bức tranh thông thường. Đó là một tấm toan khổng lồ được ghép từ những mảnh da thuộc, và trên đó, một hình hài người phụ nữ đang dần hiện rõ. Cô ấy không được vẽ bằng màu, mà được kết tinh từ những sợi dây thần kinh và mạch máu li ti. Đó là Nhã, nhưng cô ấy trông như một bức tượng sống bị đóng đinh vào không gian hội họa.
"Nhã!" Lăng thét lên, anh định lao tới nhưng một bức tường không khí đặc quánh đẩy bật anh lại.
"Đừng vội vã, Lăng," Giáo sư Khải mỉm cười, một nụ cười thanh thoát đến kinh tởm. "Cô ấy vẫn còn thiếu một đôi mắt. Đôi mắt có thể nhìn thấy linh hồn của màu sắc để biến bức họa này thành sự sống vĩnh hằng. Và Miên, em đã mang đôi mắt đó đến cho tôi rồi."
Trên nền tuyết trắng vừa tràn vào qua khe cửa hầm, vệt sơn đỏ lúc này bỗng hóa thành một vòng tròn bao vây lấy Miên và Lăng. Bóng tối của căn hầm bắt đầu co bóp như một trái tim đang đập.
Hồi thứ nhất của cuộc đời họ đã kết thúc trong sự tĩnh lặng của màu xám. Giờ đây, Hồi thứ hai bắt đầu bằng một tiếng thét đỏ rực giữa màn tuyết trắng.