Làng Vây đêm rằm tháng Bảy không có trăng. Đáng lẽ ra, vầng trăng trên cao nguyên đá phải sáng đến mức rạch đôi được bóng tối, nhưng sương mù đã nuốt chửng tất cả. Thứ sương ấy đặc quánh, mang theo mùi của đất ẩm, mùi lá mục và một thứ mùi tanh tao rất nhẹ mà chỉ những kẻ có khứu giác nhạy bén như A Páo mới nhận ra.
A Páo ngồi thu mình trên tảng đá mồ côi ở Bãi Đá Câm. Chiếc áo chàm sờn rách thấm đẫm hơi lạnh, dán chặt vào lồng ngực gầy nhưng săn chắc. Dưới chân cậu, đàn trâu trắng nằm phủ phục, im lìm như những tảng đá vôi. Chúng không nhai lại, không thở dốc. Cả đàn trâu tạng mười hai con trắng muốt, lặng lẽ như một đội quân bằng tuyết đang canh giữ một giấc ngủ nghìn năm.
Ở ngôi làng này, người ta sợ A Páo hơn sợ quỷ rừng. Họ gọi cậu là "đứa con của sương mù", kẻ có đôi mắt trùng đồng kỳ quái giấu sau làn tóc rối. Nhưng với đàn trâu trắng, Páo là người duy nhất chúng cho phép chạm vào sừng.
"Mộc này, mày nghe thấy gì không?" – Páo thì thầm, bàn tay chai sần vuốt nhẹ lên vầng trán rộng của con trâu đầu đàn.
Con Mộc khẽ cựa mình. Nó là một thực thể khổng lồ, lớp lông trắng của nó tỏa ra một vầng sáng mờ ảo trong đêm tối. Nó không trả lời bằng tiếng kêu, nhưng Páo cảm nhận được một luồng rung động chạy từ sừng trâu truyền thẳng vào lòng bàn tay cậu. Một thứ âm thanh trầm đục, như tiếng nước chảy dưới lòng hang ngầm, vang lên trong trí não Páo:
"Máu... Páo ơi... có mùi máu cũ đang thức dậy..."
Páo rùng mình. Cậu biết con Mộc không bao giờ lừa mình. Cậu vén mái tóc lòa xòa, để lộ đôi mắt có hai con ngươi lồng vào nhau, đang co rụt lại dưới áp lực của bóng tối. Cậu nhìn sâu vào đôi mắt hổ phách to tròn của con trâu đầu đàn.
Thông thường, mắt trâu chỉ phản chiếu mây trời hoặc cỏ xanh, nhưng mắt của linh trâu Làng Vây lại là một cánh cửa.
Bất chợt, đồng tử hình thoi của con Mộc giãn rộng. Cảnh vật xung quanh Páo bắt đầu biến dạng. Sương mù không còn màu trắng đục mà chuyển sang sắc xám tro của khói tẩm liệm. Qua đôi mắt của linh trâu, Páo không còn thấy Bãi Đá Câm của hiện tại. Cậu thấy chính nơi này, nhưng của nhiều năm về trước.
Trong làn sương ảo ảnh đó, một nhóm người đang hì hục đào bới dưới chân một tảng đá hình đầu trâu. Tiếng cuốc xẻng va vào đá khô khốc. Dẫn đầu bọn họ là một người đàn ông gầy guộc, tay cầm chiếc lục lạc đồng đen lấp loáng dưới ánh đuốc. Dù khuôn mặt trẻ hơn bây giờ rất nhiều, Páo vẫn nhận ra cái dáng vẻ nham hiểm đó: Thống Biền.
Bọn họ đang khiêng một cái bao tải nặng nề, rỉ máu. Một người đàn ông trung niên với đôi mắt đầy phẫn uất đang bị trói nghiến, miệng bị nhét giẻ. Páo nín thở, tim đập thình thịch trong lồng ngực khi nhận ra khuôn mặt ấy. Đó là cha cậu – người mà Thống Biền luôn bảo với dân làng rằng đã bỏ trốn khỏi làng vì nợ nần.
"Chôn nó xuống!" – Giọng Thống Biền lạnh lẽo vang lên trong ảo ảnh. "Dùng máu nó làm vật tế cho linh trâu. Chỉ có máu của kẻ chăn trâu mới khóa được long mạch này."
Cảnh tượng kinh hoàng hiện rõ đến mức Páo thấy cả những giọt máu đỏ tươi bắn lên đôi sừng trắng muốt của một con nghé tơ đang đứng cạnh đó – chính là con Mộc khi còn nhỏ. Cha cậu bị đẩy xuống hố sâu, đôi mắt ông nhìn trân trân về phía con nghé như muốn gởi gắm một điều gì đó cuối cùng trước khi đất đá vùi lấp tất cả.
"Không!" – Páo hét lên, bật người khỏi tảng đá.
Ảo ảnh tan biến ngay lập tức. Cậu trở về với thực tại, sương mù vẫn đặc quánh và tiếng gió rít qua khe núi vẫn âm u như tiếng khóc than. Con Mộc khẽ gục đầu vào vai Páo, hơi thở nóng hổi của nó phả ra như một lời an ủi.
Tội ác ấy đã bị che giấu mười năm. Mười năm qua, dân làng vẫn đi lại trên mảnh đất này, vẫn thờ phụng Thống Biền như một vị thánh sống, mà không biết rằng dưới móng chân của đàn trâu trắng là xác của người bảo vệ chúng.
Đúng lúc đó, từ phía dinh thự Thống Lý ở đỉnh đồi, một tiếng "keng... keng..." khô khốc vang lên.
Tiếng lục lạc đồng đen.
Đàn trâu trắng đồng loạt đứng bật dậy. Đôi mắt hổ phách của chúng đồng loạt chuyển sang sắc cam rực lửa. Con Mộc gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, một tần số rung động cực mạnh khiến Páo đau nhức cả màng nhĩ.
"Hắn đến rồi... Kẻ mang chiếc chuông ác độc đến rồi..."
Páo nắm chặt mảnh vải chàm trên ngực, nơi giấu một con dao găm nhỏ. Đôi mắt trùng đồng của cậu nhìn xuyên qua màn sương, thấy bóng dáng gầy guộc của Thống Biền đang chậm rãi tiến về phía Bãi Đá Câm. Lão không đi một mình, theo sau lão là những gã gia nhân lực lưỡng mang theo dây thừng và những chiếc cọc gỗ sơn đỏ.
Đêm rằm tháng Bảy này, Thống Biền không ra đây để cúng tế. Lão ra đây để bắt đầu một cuộc săn – cuộc săn lấy đôi mắt của con Mộc.
Páo lùi lại một bước, tay chạm vào sừng con Mộc. Một sự kết nối tâm thức trỗi dậy mãnh liệt. Cậu thấy máu trong người mình như sôi lên, hòa nhịp với dòng máu bạc đang chảy trong huyết quản của đàn linh trâu.
"Mộc, hôm nay chúng ta không trốn nữa." – Páo nghiến răng, giọng cậu khản đặc vì căm hận và đau đớn.
Con Mộc hạ thấp đôi sừng dài như hai thanh kiếm cổ, chân trước cào mạnh xuống đất đá, tạo ra những tia lửa xẹt qua bóng tối. Sương mù xung quanh bỗng nhiên cuộn xoáy dữ dội, che khuất bóng dáng của đứa trẻ và đàn trâu, chỉ còn để lại những đôi mắt hổ phách lập lòe như những đốm lửa ma trơi giữa đại ngàn.
Cuộc chiến giữ làng Vây và đàn trâu trắng, giữ sự thật và bóng tối, đã chính thức bắt đầu từ tiếng lục lạc định mệnh ấy.