MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLinh Trâu Làng VâyChương 2: LỤC LẠC ĐỒNG ĐEN THỨC GIẤC

Linh Trâu Làng Vây

Chương 2: LỤC LẠC ĐỒNG ĐEN THỨC GIẤC

1,167 từ · ~6 phút đọc

Sương mù Làng Vây bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Nó không còn trôi lững lờ mà cuộn lại thành từng vệt dài, vặn vẹo như những con rắn trắng khổng lồ bị xua đuổi bởi một luồng tà khí. A Páo đứng đó, bàn tay bấu chặt vào gáy con Mộc. Qua làn sương quánh đặc, một vệt sáng đỏ lòm từ những bó đuốc tẩm dầu bắt đầu xuyên thủng bóng đêm.

"Keng... keng... keng..."

Tiếng lục lạc đồng đen càng lúc càng gần, âm thanh của nó không vang vọng mà sắc lẹm, đâm thẳng vào màng nhĩ như những mũi kim nung. A Páo cảm nhận được con Mộc đang run rẩy. Không phải là nỗi sợ hãi của kẻ yếu đuối, mà là sự phản ứng dữ dội của một sinh linh bị sỉ nhục. Máu bạc trong huyết quản của con linh trâu dường như đang sôi lên, đối chọi lại với thứ tần số tà mị kia.

"Páo! Mày còn đứng đó làm gì?"

Một giọng nói khàn đặc, quyền uy vang lên. Thống Biền bước ra khỏi màn sương. Lão cầm trên tay một chiếc lục lạc làm bằng đồng đen xỉn màu, trên thân chạm khắc những hình thù kỳ quái. Theo sau lão là bốn gã gia nhân lực lưỡng, mặt lầm lì, tay lăm lăm dây thừng bện bằng da trâu khô và những chiếc cọc gỗ sơn đỏ – loại cọc dùng để trấn yểm linh hồn.

A Páo không lùi lại. Cậu đứng chắn trước mặt con Mộc, đôi mắt trùng đồng dưới mái tóc lòa xòa bỗng rực lên một ánh nhìn sắc lạnh.

"Thưa Thống Lý, đêm rằm tháng Bảy, đàn trâu cần được yên tĩnh để... trả nợ đất," Páo đáp, giọng cậu trầm xuống, cố giữ cho đôi bàn tay đang run vì giận dữ không bị phát hiện.

Thống Biền dừng bước, đôi mắt già nua nhưng tinh anh như diều hâu xoáy sâu vào mặt Páo. Lão khẽ lắc chiếc lục lạc. Một âm thanh chói tai vang lên khiến con Mộc khuỵu chân xuống, đôi sừng trắng đập mạnh vào tảng đá tạo nên những tia lửa xanh lét.

"Trả nợ đất?" Lão cười khẩy, nụ cười làm những nếp nhăn trên khuôn mặt gầy gộc của lão co rúm lại như những con giun đất. "Làng Vây này là của họ Thống. Đàn trâu này cũng là của họ Thống. Ta muốn chúng trả nợ lúc nào, là quyền của ta."

Lão tiến thêm một bước, đôi mắt dừng lại ở con Mộc với vẻ thèm khát không giấu giếm.

"Con Mộc này đã già rồi. Mắt nó đục quá rồi, Páo ạ. Ta cần đôi mắt hổ phách của nó để soi sáng cho tiền đồ của làng này. Mày tránh ra, nếu không muốn bị dẫm nát dưới móng của chính đàn trâu mà mày nâng niu."

"Ông không được chạm vào nó!" Páo gầm lên. "Tôi đã thấy rồi... Thống Lý! Đêm rằm mười năm trước, chính tại bãi đá này, ông đã làm gì cha tôi?"

Không gian bỗng chốc im bặt. Ngay cả tiếng gió rít qua kẽ đá cũng dường như ngừng bạt. Thống Biền sững lại, đồng tử lão co rụt. Sự thật vốn dĩ được chôn vùi dưới tầng tầng lớp lớp đất đá và sự im lặng đáng sợ của làng Vây, nay lại bị một đứa trẻ chăn trâu quăng ra giữa thanh thiên bạch nhật.

Gương mặt lão Thống Lý biến đổi từ ngạc nhiên sang kinh hoàng, rồi nhanh chóng chuyển thành một vẻ sát khí tăm tối. Lão không hỏi tại sao Páo biết. Lão nhìn vào đôi mắt hổ phách của con Mộc, rồi nhìn sang đôi mắt trùng đồng của Páo, và lão hiểu. Đàn trâu đã "nói".

"Thằng ranh con... mày biết quá nhiều rồi," Thống Biền rít qua kẽ răng.

Lão giơ cao chiếc lục lạc đồng đen, bắt đầu lắc mạnh theo một nhịp điệu dồn dập và quái dị. Tiếng chuông giờ đây không còn là tiếng kim loại, nó biến thành tiếng hú của quỷ dữ. Đàn trâu trắng xung quanh bắt đầu động loạn. Chúng thở phì phò, mắt chuyển từ hổ phách sang đỏ rực, đầu óc chúng bị luồng âm thanh kia chi phối, khiến chúng mất đi lý trí.

"Mộc! Tỉnh lại đi!" Páo hét lên, cậu vòng tay ôm chặt lấy đầu con trâu khổng lồ.

Cậu sử dụng "Lân hồi cảm", dồn toàn bộ ý chí của mình qua đầu ngón tay, truyền vào vầng trán lạnh lẽo của linh trâu. Trong tâm thức của Páo, một cuộc chiến đang diễn ra. Một bên là tiếng chuông tà ác của Thống Biền đang cố xé toạc linh hồn con vật, một bên là tình thâm và nỗi đau thấu trời của cậu đang cố níu giữ nó lại.

Con Mộc rống lên một tiếng xé lòng. Nó lồng lộn, sừng nó suýt nữa đã xuyên thủng ngực Páo, nhưng cậu vẫn không buông. Máu từ lòng bàn tay Páo rỉ ra do bị sừng trâu cọ xát, thấm vào lớp lông trắng muốt. Ngay khi máu của Páo chạm vào da thịt nó, con Mộc khựng lại.

Dòng máu của kẻ chăn trâu chính tông có sức mạnh hóa giải tà thuật.

"Bắt lấy nó! Giết chết thằng ranh đó cho ta!" Thống Biền gầm lên với đám gia nhân khi thấy chiếc lục lạc mất dần tác dụng.

Bốn gã đàn ông lao tới. Páo ném một ánh nhìn về phía con Mộc. Không cần lời nói, con linh trâu hiểu ý. Nó lách mình, hất tung một gã gia nhân văng vào vách đá. Páo lợi dụng sương mù đang cuộn xoáy, cậu cúi thấp người, luồn lách qua những khe đá mà cậu đã thuộc lòng như lòng bàn tay.

"Đừng để nó chạy thoát! Nó mang theo bí mật của làng này!" Tiếng Thống Biền lạc đi trong gió.

Páo chạy bán sống bán chết về phía rừng già. Phía sau cậu, tiếng lục lạc vẫn vang lên điên cuồng, và tiếng chân đàn trâu dậm xuống đất như sấm rền. Nhưng trong bóng tối, cậu nghe thấy một tiếng động khác. Một tiếng động thanh mảnh, nhẹ nhàng như cánh bướm đêm.

Từ trong hốc đá ven đường, một bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại thò ra, nắm chặt lấy cổ tay Páo, kéo mạnh cậu vào trong bóng tối của một hang đá kín.

Páo định vung dao, nhưng mùi hương hoa ban rừng dìu dịu và đôi mắt u buồn như chứa cả thung lũng sương mù đã khiến cậu dừng lại.

Mỷ.

Cô con gái câm của Thống Biền đang đứng đó, ngón tay trỏ đặt lên môi ra hiệu giữ im lặng. Trong tay kia của cô là một cuộn giấy da dê cũ nát, trên đó vẽ hình một con trâu trắng đang quỳ dưới chân một người đàn ông không đầu.

Bên ngoài, tiếng của Thống Biền và đám tay sai đã đuổi sát đến cửa hang.