Bên ngoài hang đá, tiếng bước chân nặng nề của đám gia nhân nhà Thống Biền vẫn nện thình thịch lên nền đá hộc. Tiếng lục lạc đồng đen lúc xa lúc gần, gõ vào màn sương những nhịp điệu chết chóc. Nhưng bên trong hốc đá chật hẹp, không gian dường như ngưng đọng. A Páo nghe rõ cả tiếng tim mình đập loạn xạ và nhịp thở run rẩy của Mỷ.
Mỷ nhìn cậu, đôi mắt u uẩn như mặt hồ chìm trong sương, ngón tay trỏ vẫn đặt lên môi. Cô nhẹ nhàng đẩy cuộn giấy da dê vào tay Páo. Trong bóng tối lờ mờ, Páo thấy những nét vẽ nguệch ngoạc nhưng tràn đầy linh tính. Đó là hình ảnh một người đàn ông bị xích dưới chân một tảng đá hình đầu trâu, và xung quanh là mười hai linh hồn trâu trắng đang phủ phục. Páo bàng hoàng, bức vẽ này không khác gì cảnh tượng cậu vừa nhìn thấy qua mắt con Mộc. Mỷ không nói được, nhưng cô thấy tất cả qua những giấc mơ báo mộng.
Một tiếng nổ vang lên ngoài cửa hang, đá vụn bắn tung tóe. Thống Biền đang cho người dùng xà beng phá những hốc đá nghi vấn.
"Nó không thể biến mất được! Một thằng ranh con và một con trâu già, chúng mày tìm cho ra chúng nó!" – Tiếng Thống Biền gầm lên, khản đặc và đầy thú tính.
Mỷ vội vàng chỉ tay về phía cuối hang, nơi có một khe hẹp chỉ vừa một người lách qua. Cô đẩy mạnh vai Páo như muốn giục cậu chạy đi. Páo nhìn Mỷ, định nắm lấy tay cô để cùng trốn, nhưng cô lắc đầu quầy quậy, nước mắt rơm rớm. Nếu cô biến mất cùng Páo, Thống Biền sẽ điên cuồng tàn sát cả làng Vây. Cô phải ở lại để kìm hãm con quỷ trong lồng ngực cha mình.
Páo nghiến răng, lách người qua khe đá lạnh lẽo. Cậu trượt dài xuống một triền dốc đầy lá mục, lăn lông lốc cho đến khi lưng đập vào một gốc đa già đổ ngang đường. Cơn đau điếng người khiến cậu tỉnh táo lại. Sương mù lúc này đã nhạt đi một chút, đàn trâu trắng đã tản ra khắp rừng già để đánh lạc hướng đám tay sai. Chỉ còn con Mộc, trung thành và lặng lẽ, đang đứng đợi cậu dưới bóng đa gãy.
Nhìn dáng vẻ cô độc của con Mộc giữa rừng già, Páo bỗng thấy bóng dáng mình trong đó. Cậu nhớ về mười năm trước, cái ngày mà sương mù Làng Vây bắt đầu mang vị đắng của máu.
Năm đó Páo lên sáu. Cha cậu, người Linh Mục giữ trâu đời trước, là một người đàn ông có bàn tay ấm áp và giọng hát vang vọng khắp thung lũng. Ông dạy cậu rằng linh trâu không phải là vật nuôi, chúng là hơi thở của đất đai. Thế nhưng, trong một đêm trăng rằm tháng Bảy cũng đen tối như đêm nay, cha cậu đột nhiên mất tích. Thống Biền dắt người đến nhà, ném vào mặt mẹ cậu một tờ giấy nợ vấy máu, dõng dạc tuyên bố cha cậu đã ôm tiền của làng trốn xuống xuôi.
Từ vị thế của những người được kính trọng, gia đình Páo rơi xuống đáy bùn đen. Mẹ cậu, người đàn bà đẹp nhất làng Vây, bỗng chốc trở thành "vợ kẻ phản bội". Bà bị ép phải đi giặt giũ, gánh nước thuê cho nhà Thống Lý để trả nợ. Páo còn nhớ như in những buổi chiều mẹ về nhà với đôi bàn tay rướm máu, đôi mắt nhìn vào hư vô. Rồi một đêm sương dày đến mức không thấy rõ bàn tay, mẹ cậu cũng biến mất. Người ta bảo bà xấu hổ quá mà nhảy xuống vực "Cổng Trời Đánh".
Dân làng Vây vốn chất phác nhưng mù quáng bởi nỗi sợ. Họ tin lời Thống Biền, họ xua đuổi Páo, coi cậu là mầm mống tai họa. Páo phải sống trong một túp lều rách nát bìa rừng, làm công việc chăn trâu thuê để đổi lấy những bát ngô mốc. Họ gọi cậu là "đứa con bị ruồng bỏ", là kẻ chăn trâu hèn mạt.
Nhưng họ không biết rằng, trong mười năm cô độc đó, Páo không hề cô đơn. Những đêm lạnh giá, đàn trâu trắng đã quây quần quanh túp lều, dùng hơi ấm của chúng để che chở cho cậu. Chúng dạy cậu ngôn ngữ của đá xanh, của nước chảy, và của sự thật bị vùi lấp.
Páo đứng dậy, bước đến bên con Mộc. Cậu không còn là đứa trẻ sáu tuổi chỉ biết khóc thầm nữa. Đôi mắt trùng đồng của cậu giờ đây rực cháy một ngọn lửa đòi nợ.
"Mộc, cha tao không bỏ trốn. Mẹ tao không nhảy vực. Bọn họ bị làng Vây này nuốt chửng."
Con Mộc thở phì phò, đôi sừng trắng rung lên bần bật. Nó quỳ một chân trước xuống, ra hiệu cho Páo leo lên lưng. Đêm nay, sương mù Làng Vây sẽ không còn là tấm màn che giấu tội ác nữa. Páo sẽ biến nó thành vũ khí của riêng mình.
Cậu leo lên lưng trâu, tay nắm chặt lấy bờ vai vạm vỡ của con vật. Cậu không chạy về phía cổng làng để trốn thoát. Cậu thúc con Mộc đi ngược về phía Bãi Đá Câm – nơi bí mật của cha cậu đang bị xích lại.
Ở phía sau, tiếng lục lạc đồng đen của Thống Biền lại vang lên điên cuồng. Lão bắt đầu tung ra đòn chí mạng: Lão ra lệnh cho gia nhân đốt rừng để ép đàn trâu lộ diện. Lửa đỏ bắt đầu liếm vào màn sương, tạo nên một khung cảnh địa ngục trần gian giữa cao nguyên đá.
Páo ngoái lại, thấy ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt hổ phách của con Mộc. Cậu biết, hành trình đòi lại công lý này sẽ không chỉ có nước mắt, mà sẽ có cả máu bạc của linh thú và máu đỏ của những kẻ mang tâm địa quỷ dữ.
"Đi thôi, Mộc! Chúng ta đi gặp 'Ông Ké' dưới gốc đa gãy. Đã đến lúc đánh thức những gì cần phải tỉnh!"