Gió từ thung lũng thốc lên, mang theo hơi nóng của những đám cháy rừng mà đám gia nhân nhà Thống Biền vừa châm ngòi. A Páo ngồi dựa lưng vào gốc đa gãy, tay miết nhẹ lên mặt giấy da dê mà Mỷ đã trao. Dưới ánh lửa bập bùng xa xa phản chiếu vào màn sương, những nét vẽ của Mỷ hiện lên như những vết sẹo chưa lành trên da thịt Làng Vây.
Trong bức tranh thứ hai mà Páo vừa kịp lật ra, Mỷ không vẽ sương mù. Cô vẽ một đàn trâu trắng đang phủ phục xung quanh một cái hố sâu hun hút. Điều kỳ quái là ở giữa cái hố đó, một đóa hoa ban đỏ rực đang nở rộ, nhưng cánh hoa lại trông giống như những ngón tay người đang chới với kêu cứu. Ở góc tranh, một bóng hình nhỏ bé mang đôi mắt trùng đồng — chính là Páo — đang đứng nhìn xuống, nhưng bóng của cậu dưới chân lại là hình hài của một con trâu khổng lồ.
"Mộc, mày có thấy không?" Páo thì thầm, chìa bức vẽ ra trước mắt con linh trâu đầu đàn.
Con Mộc ghé sát mõm vào tờ giấy. Đôi mắt hổ phách của nó chợt co thắt lại. Nó phát ra một luồng âm thanh trầm đục, run rẩy trong não bộ của Páo:
"Hoa mọc từ xương... xương mọc từ đất... Đừng tin vào những gì mày thấy, hãy tin vào những gì mày mơ."
Páo bần thần. Cậu biết Mỷ không câm từ lúc mới lọt lòng. Ông Ké từng kể rằng, năm Mỷ sáu tuổi — đúng cái năm cha Páo mất tích — cô bé đã chứng kiến một điều gì đó kinh hoàng dưới hầm ngầm dinh thự. Kể từ đêm đó, Mỷ không bao giờ cất lời nữa. Dân làng bảo cô bị ma rừng bắt mất tiếng, nhưng Páo hiểu, cô đang dùng sự im lặng để giấu đi một bí mật mà nếu nói ra, cả làng Vây sẽ chìm trong bể máu.
Càng nhìn kỹ bức tranh, Páo càng thấy gai người. Những nét vẽ của Mỷ không chỉ là quá khứ, chúng là một bản đồ. Cậu nhận ra những ký hiệu kỳ lạ bao quanh đóa hoa ban chính là vị trí của các tảng đá ở Bãi Đá Câm. Mỷ đang chỉ cho cậu con đường đi vào "Cung điện của bóng ma" — nơi Thống Biền giam giữ những linh hồn trâu và có lẽ là cả hài cốt của cha cậu.
Bất chợt, con Mộc dỏng tai lên. Từ phía sau những rặng lau sậy rực lửa, một bóng người còng rạp, tóc trắng như mây lững thững bước ra. Đó là Ông Ké. Lão đi chân đất, tay cầm một nhành hoa ban héo rũ, miệng lẩm bẩm những câu hát không rõ nghĩa:
"Trâu trắng ăn cỏ đá, trâu ma ăn hồn người. Ai đếm trâu đêm tối, thấy người chết mỉm cười..."
"Ông Ké!" Páo khẽ gọi, tay nắm chặt cán dao.
Ông lão dừng lại, đôi mắt đục ngầu như nước vũng nhìn xoáy vào Páo. Lão không nhìn vào mặt cậu, mà nhìn vào bức tranh trên tay cậu. Lão cười hắc hắc, một tràng cười khô khốc như tiếng sỏi lăn trong chum rỗng.
"Mỷ nó vẽ đúng đấy. Đứa trẻ tội nghiệp... nó vẽ bằng máu tim đấy Páo ạ." Lão tiến lại gần, ngón tay gầy guộc như cành củi khô chỉ vào hình ảnh đóa hoa ban đỏ. "Mày có biết tại sao hoa ban ở đây lại màu đỏ không? Vì rễ của nó cắm xuyên qua ngực của kẻ giữ trâu đời trước. Đất làng Vây không nuôi người, đất làng Vây nuôi quỷ."
Páo cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. "Ông biết cha tôi ở đâu đúng không? Thống Biền đã làm gì ông ấy?"
Ông Ké bỗng nhiên run rẩy, lão ôm lấy đầu, chiếc nhành hoa ban rơi xuống đất. Lão lại bắt đầu giả điên, miệng lảm nhảm những lời vô nghĩa về việc đếm trâu ban đêm. Nhưng trước khi lùi sâu vào màn sương, lão kịp ghé sát tai Páo, hơi thở mang mùi trầu không và vôi sống:
"Đừng để lão Thống đếm đến con trâu thứ mười ba. Đêm nay, nếu lão đếm đủ mười ba con, đôi mắt của con Mộc sẽ thành mắt quỷ, và mày... mày sẽ là vật tế tiếp theo để hoa ban nở đỏ."
Páo đứng lặng giữa rừng già. Tiếng lục lạc đồng đen lại vang lên, lần này nghe như tiếng sấm nổ ngay trên đầu. Thống Biền đã dẫn người bao vây khu rừng đa gãy. Lão không còn kiên nhẫn nữa. Ánh lửa từ những bó đuốc đã bắt đầu liếm đến những chiếc lá khô dưới chân Páo.
Cậu nhìn con Mộc, rồi nhìn bức tranh của Mỷ. Một sự thật đáng sợ dần hiện rõ: Thống Biền không chỉ muốn đôi mắt của linh trâu để tìm kho báu. Lão muốn thực hiện một nghi lễ hoán đổi. Lão muốn dùng đôi mắt trùng đồng của Páo và đôi mắt thấu thị của con Mộc để mở ra cánh cổng địa ngục bên dưới Làng Vây, nơi lão tin rằng sự bất tử đang chờ đợi.
"Mộc, chúng ta không thể trốn mãi dưới bóng đa này." Páo nghiến răng, cuộn bức tranh lại rồi giắt vào thắt lưng chàm. "Mỷ đã chỉ đường rồi. Nếu lão muốn đếm trâu, chúng ta sẽ cho lão thấy con trâu thứ mười ba thật sự là ai."
Con Mộc rống lên một tiếng trầm hùng, phá tan sự tĩnh lặng của khu rừng già. Lông nó dựng đứng lên, tỏa ra một thứ ánh sáng bạc rực rỡ đối chọi lại ánh lửa đỏ rực của Thống Biền.
Páo leo lên lưng trâu, nhưng lần này cậu không chạy. Cậu dẫn con Mộc đi thẳng về phía ánh đuốc rực trời. Trong bóng tối, đôi mắt trùng đồng của cậu không còn giấu sau làn tóc nữa, chúng rực sáng, nhìn xuyên qua màn sương, xuyên qua cả lòng người đen tối.
Dưới dinh thự, Mỷ đang ngồi bên cửa sổ, bàn tay run rẩy vẽ nốt nét cuối cùng của bức tranh thứ ba: Một con trâu trắng mang gương mặt người đàn ông đang khóc, và giọt nước mắt rơi xuống hóa thành một chiếc lục lạc đồng đen vỡ nát.