MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLinh Trâu Làng VâyChương 5: KHI LINH TRÂU RƠI LỆ

Linh Trâu Làng Vây

Chương 5: KHI LINH TRÂU RƠI LỆ

1,052 từ · ~6 phút đọc

Gió trên cao nguyên đá rít qua những khe nứt, âm thanh nghe như tiếng sáo thổi lạc điệu của một kẻ đưa ma. A Páo cưỡi trên lưng con Mộc, len lỏi qua làn khói xám xịt từ những rặng lau sậy bị đốt cháy. Cậu không chạy về phía Cổng Trời Đánh để thoát thân, mà đi sâu vào vùng lõi của Bãi Đá Câm, nơi những tảng đá vôi mang hình thù quái dị đang phủ phục dưới chân sương mù.

"Mộc, dừng lại đi," Páo khẽ ra lệnh.

Con Mộc dừng bước trước một tảng đá hình đầu trâu khổng lồ. Tảng đá này bị rêu phong phủ kín, nhưng kỳ lạ thay, ngay dưới kẽ đá lại mọc lên một bụi hoa ban đỏ rực — thứ màu đỏ nhức mắt mà Ông Ké vừa nhắc tới. Páo nhảy xuống, chân cậu chạm vào lớp đất mềm lạ thường. Cậu quỳ xuống, bàn tay run rẩy bới lớp lá mục.

Con Mộc bỗng nhiên hạ thấp mình. Nó không đứng hiên ngang như mọi khi mà quỳ cả bốn chân xuống đất. Một tiếng "hừ... hừ..." nghẹn ngào phát ra từ lồng ngực vạm vỡ của nó. Trong tâm thức của Páo, một nỗi đau xé lòng tràn tới, mạnh đến mức khiến cậu khuỵu xuống. Cậu nhìn lên, và lần đầu tiên trong đời, cậu thấy linh vật của làng Vây rơi lệ.

Từ khóe mắt hổ phách của con Mộc, hai dòng lệ màu bạc đặc quánh chảy dài, nhỏ xuống lớp đất dưới gốc hoa ban đỏ. Nước mắt của linh trâu chạm đến đâu, sương mù xung quanh tan biến đến đó, để lộ ra một khoảng không gian trong vắt đến rợn người.

"Dưới chân mày... là linh hồn của kẻ dẫn đường..." – Tiếng con Mộc vang lên trong đầu Páo, trầm đục và tang thương.

Páo điên cuồng dùng tay không bới đất. Cậu không cảm thấy đau, không cảm thấy lạnh. Dưới lớp đất nông, cậu chạm vào một vật cứng. Đó là một chiếc sừng trâu đã mục nát, nhưng vẫn còn quấn một sợi dây chàm quen thuộc — sợi dây mà mẹ cậu đã dệt cho cha ngày ông được phong làm Linh Mục giữ trâu. Sâu hơn nữa, những mẩu xương trắng hếu hiện ra, bị rễ của đóa hoa ban đỏ quấn chặt lấy như những sợi xiềng xích vĩnh cửu.

Cha cậu không hề bỏ trốn. Ông đã nằm đây mười năm, bị biến thành một "vật tế thần" để trấn yểm long mạch dưới móng chân đàn trâu, che giấu cho tội ác và lòng tham vô đáy của dòng họ Thống.

"A Páo! Mày quả thực đã tìm thấy nó!"

Tiếng cười khàn đặc của Thống Biền vang lên ngay sau lưng. Lão bước ra từ bóng tối, chiếc lục lạc đồng đen trên tay lão run lên bần bật như đang reo hò trước mùi của cái chết. Đám gia nhân cầm đuốc vây quanh, tạo thành một vòng tròn lửa đỏ rực, cô lập Páo và con Mộc giữa bãi đá âm u.

Thống Biền nhìn đóa hoa ban đỏ, đôi mắt lão lóe lên sự điên cuồng: "Mười năm rồi... ta đã chờ mười năm để long mạch này chín muồi. Máu của cha mày đã làm tốt nhiệm vụ của nó. Nhưng giờ, ta cần một thứ mạnh hơn. Ta cần đôi mắt trùng đồng của mày hòa quyện với dòng lệ bạc này để mở ra cung điện bóng ma."

Lão liếc nhìn con Mộc đang quỳ phủ phục: "Nhìn xem, con vật linh thiêng của mày cũng đã đầu hàng trước tiếng chuông của ta. Nó đang khóc tiễn biệt mày đấy, thằng ranh con!"

Páo đứng bật dậy, đôi bàn tay vấy máu và bùn đất nắm chặt chiếc sừng mục của cha. Đôi mắt trùng đồng của cậu không còn vẻ sợ hãi, mà chuyển sang một sắc thái đáng sợ — một sự bình thản đến cực hạn.

"Ông sai rồi, Thống Biền," Páo nói, giọng cậu lạnh lẽo như gió đá. "Nó không khóc tiễn biệt tôi. Nó khóc vì thương hại cho cái chết sắp tới của ông."

Ngay lập tức, Páo áp bàn tay đầy máu của mình vào sừng con Mộc. "Lân hồi cảm" bùng nổ. Một luồng ánh sáng bạc từ nước mắt con trâu hòa vào máu của Páo, lan tỏa khắp cơ thể con vật. Con Mộc không còn rên rỉ. Nó đứng dậy, sừng dài hướng về phía trước, lông trắng dựng đứng tỏa ra luồng khí lạnh buốt giá làm dập tắt những bó đuốc gần nhất.

Cùng lúc đó, quy tắc ngầm thứ nhất của Làng Vây ứng nghiệm. Trong màn sương bỗng xuất hiện những bóng trắng mờ ảo, hình dáng giống hệt đàn trâu trắng, nhưng chúng không có chân, chúng lướt đi trên không trung.

"Một... hai... mười hai... mười ba!" Một gã gia nhân kinh hãi hét lên khi đếm số trâu. "Thống Lý! Có mười ba con trâu! Con thứ mười ba... nó không có mặt!"

Thống Biền tái dại mặt mày. Lão điên cuồng lắc lục lạc đồng đen, nhưng âm thanh giờ đây chỉ là tiếng lạch cạch vô dụng. Con trâu thứ mười ba — con trâu ma đại diện cho oan hồn của cha Páo — đang từ từ hiện ra ngay sau lưng lão, đôi sừng hư ảo của nó xuyên thấu qua bóng tối.

"Đêm rằm tháng Bảy, không được đếm trâu..." Páo bước lên một bước, con Mộc dậm chân xuống đất làm rung chuyển cả bãi đá. "Ông đã quên luật lệ của chính ngôi làng này rồi, Thống Biền."

Một tiếng rống vang trời dậy đất không phải phát ra từ mõm trâu, mà phát ra từ những tảng đá vôi xung quanh. Những giọt lệ bạc của con Mộc thấm vào lòng đất, đánh thức những linh hồn bị giam cầm mười năm qua. Đóa hoa ban đỏ rực bỗng héo rũ, và từ lòng đất nơi cha Páo nằm, một bàn tay xương xẩu trồi lên, bám chặt lấy chân Thống Biền.

Tiếng thét của lão Thống Lý vang vọng khắp thung lũng sương mù, khởi đầu cho một chuỗi những sự kiện kinh hoàng mà Mỷ đã tiên đoán trong những bức vẽ không lời.