Đêm rằm tháng Bảy trôi qua trong một sự im lặng chết chóc, nhưng cái chết thì không hề im lặng. Khi ánh bình minh yếu ớt cố ngoi lên khỏi những vách đá dựng đứng của Cổng Trời Đánh, làng Vây bao phủ bởi một thứ sương màu xám xịt, đặc quánh mùi lưu huỳnh và tử khí.
Tại dinh thự nhà Thống Lý, Thống Biền ngồi bất động trên chiếc ghế mây đại thụ, khuôn mặt lão xám ngoét như người chết trôi. Một chân lão quấn băng trắng toát, rỉ ra thứ dịch đen kịt bốc mùi hôi thối. Đám gia nhân kháo nhau rằng, đêm qua ở Bãi Đá Câm, lão đã bị "đất nuốt". Những vết bầm tím hình bàn tay người trên cổ chân lão không biến mất mà ngày càng lặn sâu vào da thịt.
Nhưng điều kinh khủng hơn đang diễn ra ở trung tâm làng.
"Thống Lý ơi! Cứu lấy con tôi!"
Tiếng khóc xé lòng của vợ gã đồ tể đầu làng vang lên, phá tan bầu không khí u uẩn. Gã đồ tể — một kẻ vốn nổi tiếng đô con, tay sát trâu không ghê — giờ đây nằm thẳng cẳng trên phản gỗ, mắt trợn trừng nhìn lên xà nhà, hơi thở đứt quãng. Điều kỳ quái là cơ thể gã lạnh ngắt như một tảng đá mùa đông, dù trong nhà đang đốt tới ba chậu than rực lửa.
Theo tục lệ ngàn đời của làng Vây, mỗi khi có người hấp hối hoặc mới qua đời, Linh Mục giữ trâu phải dắt một con trâu trắng đến tận cửa. Con trâu sẽ đứng đó, hít vào toàn bộ hơi lạnh của cái chết — thứ mà dân làng gọi là "nuốt uế khí" — để linh hồn người chết được thanh thản rời đi, không biến thành quỷ dữ quấy nhiễu xóm làng. Đó chính là tục "Trả nợ đất".
Nhưng sáng nay, đàn trâu trắng đã biến mất.
Từ túp lều rách nát bìa rừng của A Páo, không còn tiếng gõ móng trâu mỗi sớm. Cánh đồng cỏ ven suối trống huếch trống hoác. Cả đàn linh trâu mười hai con đã theo A Páo đi sâu vào vùng núi đá sau cuộc biến động đêm qua.
Thống Biền nghiến răng, cơn đau từ cổ chân xộc thẳng lên đại não. Lão vung tay ném vỡ chén trà sứ: "Đồ vô dụng! Dắt con trâu đen trong chuồng nhà ta ra đó! Trâu nào mà chẳng là trâu!"
"Nhưng thưa Thống Lý... linh trâu không đến, hơi lạnh không tan. Gã đồ tể... gã chết không nhắm được mắt!" – Tên tay sai run rẩy bẩm báo.
Lão Thống Lý gượng đứng dậy, chống chiếc gậy gỗ mun lết ra hiên. Lão nhìn về phía Bãi Đá Câm. Lão biết rõ, linh trâu từ chối "trả nợ đất" nghĩa là vùng đất này đã bị chối bỏ. Khi đàn trâu quay lưng, làng Vây không còn được bảo vệ. Những linh hồn oan khuất bị trấn yểm dưới lòng đất mười năm qua đang trồi lên theo hơi lạnh của gã đồ tể.
Cùng lúc đó, tại một hang đá kín kẽ phía sau thác nước, A Páo đang ngồi lặng yên bên cạnh con Mộc. Con linh trâu đầu đàn không ăn cỏ, nó đứng nhìn về phía làng, đôi mắt hổ phách đượm vẻ bi ai.
"Páo... hơi lạnh đang tràn ra... Đất đang đòi nợ..." – Tiếng nói vang lên trong đầu cậu, nặng nề như tiếng đá lăn.
Páo vuốt ve vết sẹo trên cổ con Mộc, ánh mắt cậu lạnh lùng: "Họ đã im lặng khi cha tôi bị giết. Họ đã xua đuổi tôi như một con hủi. Giờ thì hãy để họ nếm mùi của sự im lặng mà họ từng tôn thờ."
Bỗng nhiên, con Thủy — con trâu cái đại diện cho "Tuệ" — bước đến gần Páo. Nó cúi đầu, dùng chiếc sừng nhẵn bóng hích nhẹ vào tay cậu. Một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí Páo: Mỷ đang bị nhốt trong căn buồng tối ở dinh thự, đôi tay cô run rẩy vẽ lên tường những ký hiệu bằng máu. Mỷ đang kiệt sức. Lời nguyền "Trả nợ đất" không chỉ nhắm vào dân làng, mà nó đang rút cạn sinh khí của người duy nhất mang dòng máu họ Thống nhưng có trái tim thanh sạch.
Páo đứng bật dậy. Cậu có thể bỏ mặc cả làng Vây chết chìm trong hơi lạnh, nhưng cậu không thể bỏ mặc Mỷ.
"Mộc, chúng ta phải quay lại. Nhưng không phải để trả nợ đất cho bọn họ." Páo nắm chặt chiếc sừng mục của cha mình giờ đã được mài sắc như một mũi mác. "Chúng ta quay lại để đòi nợ."
Gió lại nổi lên, mang theo tiếng lục lạc đồng đen yếu ớt từ phía làng. Thống Biền đang cố dùng tà thuật cuối cùng để ép đàn trâu trở về. Nhưng lần này, Páo không còn là đứa trẻ chăn trâu bị xua đuổi. Cậu dẫn đầu mười hai linh thú, lướt đi trong sương mù như một vị thần của bóng tối.
Tại làng Vây, gã đồ tể vừa trút hơi thở cuối cùng. Ngay khi gã chết, toàn bộ hoa ban trắng xung quanh nhà gã bỗng chốc héo quắt, chuyển sang màu đen kịt. Hơi lạnh không được trâu trắng "nuốt" lấy bắt đầu lan tỏa sang những nhà lân cận. Người già bắt đầu ho khục khặc, trẻ con khóc thét lên vì nhìn thấy những bóng trắng không mặt lảng vảng ngoài hiên.
Lời nguyền đã bắt đầu. Làng Vây đang phải trả nợ đất bằng chính mạng sống của mình. Và ở phía Cổng Trời Đánh, bóng dáng một thiếu niên cưỡi trên lưng con trâu trắng khổng lồ bắt đầu hiện ra trong sương mù, mang theo sự phán xét cuối cùng.