Sương mù bắt đầu đổi màu. Nó không còn là màu trắng đục của mây ngàn, mà chuyển sang sắc xám chì, đặc quánh như thể trộn lẫn với tro tàn của những linh hồn không thể siêu thoát. A Páo dắt con Mộc bước đi trong sự tĩnh lặng đáng sợ của rừng già, tiếng móng trâu nện lên đá hộc nghe khô khốc như tiếng xương gãy.
Cây đa gãy hiện ra giữa màn sương như một con quái vật khổng lồ bị chặt đứt ngang lưng. Thân cây nằm rạp xuống đất, rễ cái trồi lên, vặn vẹo như những con rắn bị đóng băng. Đây là nơi ranh giới giữa thực và ảo mong manh nhất, cũng là nơi "Ông Ké" — người thầy mù dở, điên khùng của Páo — thường xuyên trú ngụ.
"Đừng đếm... đừng đếm... một con trâu ma bằng ba con trâu sống... ha ha..."
Tiếng cười của Ông Ké vang lên từ phía sau gốc đa. Lão ngồi đó, tấm lưng còng rạp khuất sau những chùm rễ phụ. Lão đang cầm một chiếc sừng trâu rỗng, gõ nhịp xuống đất. Đôi mắt đục ngầu của lão ngước lên, dù không nhìn thấy rõ nhưng dường như lão cảm nhận được luồng sát khí đang cuộn trào quanh A Páo.
"Đến rồi đấy à? Đứa con của sương mù?" Ông Ké ngưng gõ, giọng lão đột nhiên trở nên tỉnh táo một cách lạ lùng. "Mày đã thấy máu bạc chảy chưa?"
Páo đứng khựng lại, tay vẫn nắm chặt chiếc sừng mục của cha: "Tôi đã thấy cha tôi dưới Bãi Đá Câm. Tôi đã thấy sự phản bội của làng Vây. Ông Ké, ông đã hứa khi nào 'linh trâu rơi lệ' thì ông sẽ nói cho tôi biết sự thật về 'Máu bạc - Máu đỏ'."
Ông Ké thở dài, lão đứng dậy một cách nặng nề, xương khớp kêu răng rắc. Lão tiến lại gần con Mộc, đưa bàn tay nhăn nheo vuốt ve cái mõm ướt lạnh của nó. Con linh trâu thủ lĩnh khẽ cúi đầu, phát ra những tần số rung động thấp, buồn bã.
"Nghe này Páo," Ông Ké thầm thì, mắt lão nhìn về hướng làng Vây đang chìm trong hơi lạnh. "Máu của linh trâu có màu bạc vì chúng ăn khí trời và uống sương đá. Đó là dòng máu bảo vệ. Nhưng khi lòng người làng này thối rữa đến mức không thể cứu vãn, khi chúng giết chết Linh Mục giữ trâu để cướp đi đôi mắt thấu thị, đất sẽ không còn nuôi linh trâu nữa."
Lão nắm lấy cổ tay Páo, siết chặt: "Nếu máu linh trâu chuyển sang màu đỏ, đó không phải là vết thương bình thường. Đó là khi linh tính biến thành tà tính. Con Mộc sẽ không còn là thần hộ vệ, nó sẽ trở thành quỷ sát. Và lúc đó, không phải chỉ dòng họ Thống, mà cả cái làng Vây này sẽ biến thành bãi tha ma trong vòng một đêm."
Páo rùng mình. Cậu nhìn sang đôi mắt hổ phách của con Mộc. Liệu có phải nỗi hận thù của cậu đang vô tình đẩy đàn trâu vào con đường diệt vong?
"Thống Biền đang giữ cái gì trong dinh thự?" Páo hỏi, giọng run lên.
"Lão đang giữ 'Lục lạc đồng đen' gốc," Ông Ké đáp, môi lão giật giật. "Chiếc lục lạc đó không chỉ để điều khiển trâu. Nó chứa đựng một bí mật về việc 'thay mắt'. Thống Biền muốn cướp đôi mắt trùng đồng của mày và đôi mắt hổ phách của con Mộc để lắp vào hốc mắt của chính lão. Lão muốn nhìn thấy kho báu tổ tiên để lại dưới long mạch — nơi mà chỉ những kẻ có nhãn lực thấu thị mới có thể bước vào mà không bị hóa đá."
Bất thình lình, con Mộc rống lên một tiếng chói tai. Toàn thân nó run rẩy, đôi mắt hổ phách bắt đầu xuất hiện những tia máu đỏ li ti. Sương mù xung quanh cây đa gãy bỗng chốc cuộn lên dữ dội, chuyển sang màu hung đỏ như màu máu pha loãng.
"Không ổn rồi!" Ông Ké thét lên. "Tiếng chuông... Thống Biền đã bắt đầu tế lễ! Lão đang dùng Mỷ để làm vật dẫn!"
Páo nghe thấy. Một tần số cực cao, sắc lẹm như dao cạo đang xé toạc không gian, vọng lại từ phía dinh thự Thống Lý. Đó không phải là tiếng lục lạc bình thường, đó là tiếng thét của đồng đen bị nung trong máu linh trâu.
"Cầm lấy cái này!" Ông Ké ném cho Páo một miếng vảy sừng đen bóng, trên đó khắc những phù hiệu cổ xưa. "Đây là 'Sừng Nghịch'. Nếu con Mộc mất kiểm soát, hãy đâm cái này vào vết sẹo trên cổ nó. Nó sẽ giúp nó giữ lại chút linh tính cuối cùng. Chạy đi Páo! Nếu mây trên đỉnh núi chuyển sang màu đỏ hoàn toàn, làng Vây sẽ tận diệt!"
Páo không kịp nói lời cảm ơn. Cậu nhảy phắt lên lưng con Mộc. Con linh trâu giờ đây không còn thong dong, nó lao đi như một mũi tên bạc xuyên qua màn sương đỏ quánh. Trong tâm thức, Páo cảm thấy một cơn đau thắt lại từ phía Mỷ. Cô đang gọi tên cậu — không phải bằng lời nói, mà bằng sự cầu cứu tuyệt vọng của một linh hồn đang bị rút cạn.
Dưới bóng cây đa gãy, Ông Ké quỳ xuống, lão lại bắt đầu lẩm bẩm bài ca dao cổ, nhưng lần này giọng lão đầy nước mắt:
"Máu bạc là sương, máu đỏ là họa. Đứa con trùng đồng, cõng cả sơn hà..."
Trên bầu trời làng Vây, trăng bắt đầu mọc, nhưng đó không phải là trăng vàng rằm tháng Bảy, mà là một quầng sáng màu hồng nhạt, báo hiệu một đêm kinh hoàng sắp bắt đầu.