MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLinh Trâu Làng VâyChương 8: KẺ LẠ MẶT DƯỚI CHÂN NÚI

Linh Trâu Làng Vây

Chương 8: KẺ LẠ MẶT DƯỚI CHÂN NÚI

855 từ · ~5 phút đọc

Sương mù ở Làng Vây hôm nay không còn trôi lững lờ. Nó cuộn xoáy nồng nặc mùi kim loại, rát buốt như chứa hàng vạn mảnh thủy tinh nhỏ xíu. Dưới chân đèo dẫn vào Cổng Trời Đánh, một bóng người đang lầm lũi đi ngược chiều gió. Hắn không phải người bản địa. Bộ đồ thắt gọn gàng, chiếc túi da đeo chéo và cái la bàn bằng đồng trên tay khiến hắn lạc lõng giữa rừng đá hoang sơ này.

Đó là một gã thầy phong thủy tự xưng tên là Trần Phong. Hắn dừng lại trước một tảng đá bị sét đánh vỡ đôi, nhìn chằm chằm vào chiếc kim la bàn đang quay tít mù như bị ma ám.

"Long mạch bị xích... Thảo nào..." Trần Phong lầm bầm, đôi mắt nheo lại đầy vẻ toan tính.

Bỗng nhiên, mặt đất rung chuyển. Từ trong màn sương mù hung đỏ, tiếng vó trâu nện xuống đá hộc vang lên dồn dập. Một con quái thú lông trắng như tuyết, mắt đỏ rực những tia máu lao vút qua trước mặt hắn. Trần Phong hốt hoảng né sang bên, suýt nữa rơi xuống vực sâu. Trên lưng con thú ấy là một thiếu niên với mái tóc dài xõa che nửa mặt, nhưng đôi mắt hở ra lại lấp lánh hai con ngươi kỳ quái.

"Đứng lại!" Trần Phong hét lên, nhưng Páo không hề nghe thấy. Cậu và con Mộc đã hòa làm một trong cơn thịnh nộ.

Trần Phong nhìn theo bóng họ, gương mặt vốn bình thản bỗng biến sắc. Hắn nhìn xuống khe núi, nơi sương mù đang tản ra để lộ một bí mật kinh hồn: Toàn bộ Làng Vây nhìn từ trên cao không phải hình lòng chảo, mà nó giống hệt một hốc mắt khổng lồ đang nhìn ngược lên trời. Và con đường duy nhất dẫn vào làng chính là một "vết sẹo" đang rỉ máu.

"Họ không phải đang chăn trâu... họ đang chăn giữ một con quỷ đá," Trần Phong run giọng. Hắn biết mình đã đến quá muộn, hoặc có thể, hắn chính là kẻ sẽ chứng kiến khoảnh khắc xích long bị chặt đứt.

Trong khi đó, tại trung tâm làng, bầu không khí đã chuyển sang màu chết chóc. Thống Biền đang đứng trên đàn tế được dựng bằng những bộ xương trâu cũ. Lão cầm chiếc lục lạc đồng đen, gõ mạnh vào một chiếc bình gốm chứa thứ nước bạc lóng lánh — đó chính là máu bạc mà lão đã thu thập được từ những con trâu tơ bị lão bí mật tàn sát.

Mỷ bị trói trên một chiếc ghế đá ngay giữa đàn tế. Đôi mắt cô không còn u buồn, mà đầy sự phẫn nộ. Cô nhìn cha mình như nhìn một con quái vật xa lạ. Thống Biền không nhìn con gái, lão chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt Mỷ — nơi lão tin rằng linh tính của dòng họ Thống đang kết tinh để làm vật dẫn cho đôi mắt của Páo.

"Đừng trách ta, Mỷ..." Lão cười khàn đặc, tay đưa chiếc lục lạc lên cao. "Khi ta nhìn thấy kho báu tổ tiên, ta sẽ dùng nó để hồi sinh cái làng này. Máu phải chảy thì long mạch mới sống!"

Một tiếng "Coong!" vang lên chói tai. Toàn bộ đàn trâu trắng đang ở trong rừng đồng loạt rống lên. Tiếng rống không còn là những tần số rung động êm ái, mà là tiếng thét của sự đau đớn cùng cực.

Ở bìa làng, Trần Phong đã bắt kịp những gia nhân đang hoảng loạn tháo chạy. Hắn túm lấy cổ áo một tên: "Vào làng ngay! Nếu để tiếng chuông đó vang đủ chín tiếng, mạch đá sẽ vỡ, cả vùng cao nguyên này sẽ sụp xuống vực!"

"Không được... con trâu thứ n+1 đang ở kia..." Tên gia nhân chỉ tay vào màn sương đỏ, nơi một bóng trâu không mặt đang lừng lững hiện ra.

Trần Phong nghiến răng, rút từ trong túi ra một lá bùa vàng rực. Hắn không phải chỉ là thầy phong thủy tầm thường. Hắn đến đây vì một món nợ cũ với cha của Páo — người Linh Mục đã từng cứu mạng hắn mười năm trước bằng một lời khuyên về long mạch.

"Nợ người phải trả, nợ đất phải đền." Trần Phong lao vào màn sương đỏ, hướng về phía dinh thự Thống Lý.

Lúc này, con Mộc đã đưa Páo đến cổng dinh thự. Páo nhảy xuống, tay nắm chặt sừng nghé mục. Cậu nhìn thấy Mỷ đang bị trói, nhìn thấy Thống Biền đang điên cuồng tế lễ. Cơn giận trong cậu bùng nổ, khiến đôi mắt trùng đồng tỏa ra ánh sáng kỳ ảo, xuyên thấu cả không gian.

"Thống Biền! Dừng tay lại!"

Páo thét lên, và ngay lập tức, con Mộc lao vào đàn tế như một khối thuốc nổ trắng xóa. Nhưng Thống Biền chỉ mỉm cười nham hiểm. Lão đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu. Lão không sợ Páo, lão đang chờ cậu mang đôi mắt đó đến nộp mạng.