Sương mù bao quanh dinh thự họ Thống bỗng trở nên quánh đặc, không phải màu xám bạc của đại ngàn mà là một sắc tím đen rợn người. Tiếng lục lạc của Thống Biền vẫn gõ nhịp đều đặn trên đàn tế, mỗi tiếng "coong" vang lên lại khiến đàn trâu trắng ngoài bìa rừng gầm rú trong đau đớn. Nhưng giữa bản giao hưởng của quỷ dữ ấy, A Páo đột nhiên khựng lại.
Đôi tai cực thính của cậu bắt được một âm thanh lạ. Nó không phải tiếng rống của những con trâu trưởng thành, cũng không phải tiếng gào thét của đám tay sai đang hoảng loạn. Đó là một tiếng kêu mong manh, run rẩy, phát ra từ sâu bên dưới nền đất đá của dinh thự.
"Con Hỏa... con Hỏa mất tích rồi!" – Páo thốt lên, tim cậu thắt lại.
Con Hỏa là con trâu tơ nhỏ nhất đàn, cũng là con hung dữ nhất với kẻ lạ nhưng lại quấn quýt Páo như một đứa em nhỏ. Đêm qua, khi sương mù loạn nhịp, nó đã bị tách bầy. Nhìn vào đôi mắt đỏ rực của con Mộc, Páo thấy hình ảnh phản chiếu: một hầm ngầm ẩm thấp, máu tươi rỏ xuống từ những chiếc móc sắt, và con Hỏa đang bị xích bằng những sợi xích đồng đen, đôi mắt hổ phách của nó đang chuyển dần sang màu đỏ máu vì uất nghẹn.
"Mộc! Mày giữ chân lão Thống, tao phải xuống đó!"
Páo ra lệnh rồi lộn người khỏi lưng trâu. Cậu không lao thẳng vào đàn tế nơi Mỷ đang bị giam cầm, mà lách qua những hàng cột đá chạm khắc hình mây đen, hướng về phía gian nhà kho phía sau — nơi cậu nghe thấy tiếng mọt nghiến gỗ và hơi thở của con nghé lạc bầy rõ nhất.
Tại gian kho, Páo đạp đổ một chồng chum vại cũ. Dưới lớp tro bếp dày đặc là một nắp hầm bằng sắt hoen gỉ. Khi Páo chạm tay vào, đôi mắt trùng đồng của cậu chợt lóe sáng. Cậu nhìn xuyên qua lớp kim loại, thấy một cầu thang đá dẫn sâu xuống lòng đất, nơi mùi máu linh trâu nồng nặc đến mức muốn ngạt thở.
Càng xuống sâu, không gian càng mở rộng ra thành một "cung điện" kinh hoàng. Ở đây không có vàng bạc, chỉ có xương trâu. Hàng trăm bộ xương linh trâu qua nhiều đời bị Thống Biền bí mật giết chết, xếp thành hình một vòng tròn bát quái khổng lồ. Ở tâm vòng tròn ấy, con Hỏa đang quỳ phục, bốn chân bị đóng đinh đồng vào đá.
"Khốn kiếp!" – Páo gầm lên, lao tới bên con nghé.
Nhưng ngay khi cậu bước vào vòng tròn xương trắng, một luồng áp lực vô hình đè nặng lên vai khiến cậu khuỵu xuống. Những bộ xương trâu xung quanh bắt đầu rung lên, phát ra những tiếng nghiến ken két. Đây chính là trận pháp "Xích Long" mà kẻ lạ mặt dưới chân núi đã nhắc tới. Thống Biền dùng máu và xương của linh trâu để khóa chặt long mạch, ép đất đá phải tiết ra tinh hoa để lão duy trì sự sống.
Ở góc tối của hầm ngầm, một bóng người bước ra. Không phải Thống Biền, mà là gã thầy cúng thân tín của lão, tay cầm một con dao bạc nhọn hoắt.
"Mày đến đúng lúc lắm, thằng chăn trâu." Gã cười sằng sặc. "Lão Thống Lý cần đôi mắt của con Mộc, nhưng lão cũng cần máu của kẻ có trùng đồng để rửa sạch chiếc lục lạc. Mày và con nghé này sẽ là mảnh ghép cuối cùng."
Con Hỏa nhìn thấy Páo, nó gắng sức ngẩng đầu, phát ra một tần số rung động yếu ớt: "Chạy đi... Páo... máu đỏ... sắp đầy rồi..."
Páo nghiến răng đến bật máu môi. Cậu không chạy. Cậu đưa tay chạm vào vết thương đang rỉ máu trên chân con Hỏa. "Lân hồi cảm" một lần nữa được kích hoạt, nhưng lần này không phải để điều khiển, mà là để sẻ chia. Páo chấp nhận hút lấy một phần nỗi đau của linh trâu vào cơ thể mình để giải phóng sức mạnh cho nó.
Cùng lúc đó, từ phía trên cao, một tiếng nổ lớn vang lên. Trần Phong, vị thầy phong thủy, đã phá vỡ cổng chính và ném những lá bùa vàng rực xuống hầm ngầm.
"Páo! Đập nát chiếc sọ trâu ở chính giữa! Đó là nhãn trận!" – Trần Phong hét vọng xuống.
Páo dồn toàn bộ sức lực vào chiếc sừng mục của cha, đâm mạnh vào chiếc sọ trâu khổng lồ đang đặt trên bệ đá. Một luồng khí đen kịt bốc lên, những bộ xương đổ sụp xuống như quân bài domino. Áp lực biến mất, con Hỏa gầm lên một tiếng xé lòng, giật đứt những sợi xích đồng đen.
Nhưng khi trận pháp tan vỡ, Páo bàng hoàng nhận ra một sự thật còn khủng khiếp hơn. Bên trong chiếc sọ trâu thủ lĩnh đời trước vừa bị đập nát, không phải là đá cuội, mà là một lọn tóc dài và chiếc vòng bạc của mẹ cậu.
Mẹ cậu không hề nhảy vực. Bà đã bị giam cầm ngay dưới chân dinh thự này suốt mười năm qua để làm "nguồn sống" dẫn dụ linh tính cho đàn trâu.
"Thống Biền... ta sẽ băm vằm ngươi ra trăm mảnh!"
Tiếng thét của Páo làm rung chuyển cả hầm ngầm. Ở phía trên đàn tế, Thống Biền chợt khựng lại, chiếc lục lạc trên tay lão bỗng rạn nứt một đường dài. Máu bạc trong bình gốm bắt đầu sôi lên, chuyển sang một màu đỏ sẫm đáng sợ.
Điềm báo làng Vây sắp tận diệt đã hiện rõ.