MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLinh Trâu Làng VâyChương 10: RANH GIỚI CỦA SỰ THẬT

Linh Trâu Làng Vây

Chương 10: RANH GIỚI CỦA SỰ THẬT

939 từ · ~5 phút đọc

Sương mù đỏ rực như máu pha loãng tràn vào hầm ngầm, nuốt chửng ánh sáng từ những lá bùa của Trần Phong. A Páo đứng lặng người giữa đống xương trắng đổ nát, đôi mắt trùng đồng co thắt lại. Cậu nhìn chằm chằm vào lọn tóc dài và chiếc vòng bạc nằm gọn trong hốc sọ trâu. Đó không phải là ảo giác. Thứ mùi hương hoa chẩu thoang thoảng từ lọn tóc ấy chính là hơi ấm duy nhất còn sót lại trong ký ức mờ nhạt về mẹ của cậu.

"Páo! Đừng đứng đó! Lên mau!" – Tiếng Trần Phong gào thét từ phía cầu thang đá.

Nhưng Páo như bị đóng đinh tại chỗ. Cậu bước tới, run rẩy nhặt chiếc vòng bạc lên. Ngay khoảnh khắc ngón tay cậu chạm vào kim loại lạnh ngắt, con Mộc ở phía trên dinh thự bỗng gầm lên một tiếng vang động tầng mây. Khả năng "Thấu Thị" của linh trâu bùng nổ, truyền thẳng vào tâm thức của Páo một dòng thác ký ức của mười năm trước.

Trong ánh nhìn thấu thị, Páo thấy mẹ mình – bà Mỷ Lâu – không hề mất tích trong sương mù. Bà đã bị Thống Biền và đám tay sai bắt giữ ngay đêm cha Páo bị hại. Chúng không giết bà ngay. Chúng cần một "vật dẫn" có tâm thức kết nối mạnh mẽ với linh trâu để duy trì sự phục tùng của đàn. Bà bị đưa vào hầm ngầm, bị ép phải chứng kiến cảnh những con nghé tơ bị mổ thịt để đúc chiếc lục lạc đồng đen.

Cái chết của bà không phải là một sự kết thúc, mà là một sự giam cầm vĩnh viễn. Linh hồn bà bị khóa chặt vào nhãn trận này, bị biến thành "hơi thở" nuôi dưỡng sự tà ác của dòng họ Thống.

"Lão già khốn nạn..." – Páo nghiến răng, từ khóe mắt trùng đồng, một giọt nước mắt màu bạc chảy dài. Cậu quay sang con Hỏa, lúc này đang run rẩy đứng dậy với những vết thương đầy máu. "Đi thôi, Hỏa. Chúng ta đi tìm lão."

Páo lao lên khỏi hầm ngầm như một cơn lốc đen. Khi cậu bước ra sân dinh thự, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra. Thống Biền đang đứng trên cao, chiếc lục lạc đồng đen trên tay lão đã nứt toác, tỏa ra những luồng khí đen kịt quấn lấy Mỷ. Đôi mắt lão giờ đây mờ đục hoàn toàn, nhưng lão đang cười điên dại.

"Đến rồi sao? Đứa con của linh trâu!" – Thống Biền gào lên. "Máu bạc đã cạn, giờ là lúc máu đỏ lên ngôi! Nhìn xem, cả làng Vây đang quỳ dưới chân ta!"

Xung quanh dinh thự, dân làng đang bò lê lết, tay ôm lấy cổ họng vì hơi lạnh không được trả nợ đất đang bóp nghẹt họ. Con Mộc đang bị bao vây bởi những "con trâu ma" – con thứ n+1, thứ n+2... hiện ra từ cõi âm. Những bóng ma này không có mặt, chỉ có đôi sừng dài sắc lẹm, chúng đang húc vào da thịt trắng muốt của con thủ lĩnh.

"Mộc! Nhìn vào tao!" – Páo hét lớn.

Cậu lao tới, không màng đến những bóng ma đang cào xé, cậu áp sát trán mình vào trán con Mộc. Trong khoảnh khắc ranh giới giữa thực và ảo mong manh nhất, Páo đã đưa toàn bộ sự thật về mẹ mình vào tâm trí con linh trâu. Cậu cho nó thấy sự lừa dối suốt mười năm qua, cho nó thấy máu của đồng loại nó đã chảy thế nào trong hầm tối.

Sự cộng hưởng của nỗi đau đã tạo ra một vụ nổ tâm thức.

Lớp lông trắng của con Mộc bỗng rực sáng như bạc nóng chảy. Nó không còn rơi lệ nữa. Đôi mắt hổ phách của nó bùng lên một ngọn lửa vàng rực. Con Mộc húc tung toàn bộ đám trâu ma, lao thẳng về phía đàn tế của Thống Biền.

"Dừng lại! Ta là chủ nhân của mày!" – Thống Biền hoảng sợ lắc liên hồi chiếc lục lạc nứt vỡ.

Nhưng tiếng chuông giờ đây chỉ còn là tiếng gốm vỡ lạc điệu. Páo vung chiếc sừng mục của cha, cắt đứt sợi dây thừng trói Mỷ. Ngay giây phút Mỷ được tự do, cô ngã vào vòng tay Páo, đôi mắt nhìn cậu đầy xót xa. Mỷ đưa tay lên cổ họng, cố gắng phát ra một âm thanh nhưng chỉ là tiếng khò khè vô vọng. Cô chỉ kịp dúi vào tay Páo một mảnh giấy vẽ vội: Hình ảnh một lối thoát sau Cổng Trời Đánh, nhưng lối thoát đó bị chắn bởi một biển máu.

"Sự thật đã rõ rồi, lão Thống." – Páo đứng chắn trước mặt Mỷ, đối diện với lão già đang phát điên vì quyền lực sụp đổ. "Mẹ tôi không còn ở trong hầm đó nữa. Bà đã đi rồi. Và giờ, bà muốn tôi đưa lão đi cùng."

Bầu trời làng Vây chuyển sang màu đỏ rực hoàn toàn. Sương mù không còn tan theo tâm trạng đàn trâu, mà nó bắt đầu co lại, tạo thành một chiếc lồng vô hình nhốt toàn bộ dinh thự vào trong. Trần Phong từ phía xa nhìn lên đỉnh núi, mặt biến sắc: "Long mạch vỡ rồi! Cả cao nguyên này sắp đổ sụp!"

Hồi I khép lại trong tiếng sấm rền vang từ lòng đất. Sự thật đã được phơi bày, nhưng cái giá phải trả là sự bình yên giả tạo của làng Vây chính thức chấm dứt.