Sáng thứ Hai, tại sảnh tòa nhà công ty giải trí SunRise, Phan Linh Chi đang đứng điều chỉnh lại gọng kính cận suýt rơi vì mồ hôi tay. Cô diện một bộ đồ công sở nghiêm chỉnh hiếm hoi, nhưng mái tóc búi vội vẫn lòa xòa vài sợi "ngang ngược" y hệt chủ nhân của nó. Linh Chi hít một hơi thật sâu, tự nhủ: "Mày làm được, Linh Chi ơi! Dù chỉ là nhân viên dọn dẹp kho thì cũng là dọn kho cho công ty của chồng yêu Hoàng Hải Đăng!"
Đúng vậy, Linh Chi không phải đến đây để làm quản lý. Cô đến đây để ứng tuyển vào vị trí nhân viên hậu cần kho theo lời giới thiệu của một người quen. Với một "báo thủ" chính hiệu từng làm cháy nồi cơm điện của mẹ và làm sập giàn giáo trong buổi diễn văn nghệ trường, Linh Chi hiểu rõ năng lực của mình chỉ nên dừng lại ở mức bê vác đồ đạc.
"Số 102, Phan Linh Chi, vào phòng phỏng vấn số 3!"
Linh Chi giật nảy mình, vội vàng ôm xấp hồ sơ chạy biến vào trong. Nhưng sự hậu đậu thiên bẩm đã khiến cô rẽ nhầm sang dãy hành lang bên trái – nơi dành riêng cho các vị trí cao cấp hơn. Trước cửa phòng số 3, một người đàn ông trung niên mặt mày hốc hác, quầng thâm mắt sâu như gấu trúc đang vò đầu bứt tai. Đó chính là Bảo Nam, quản lý kỳ cựu sắp sửa "về hưu sớm" vì không chịu nổi tính khí của đại minh tinh Hoàng Hải Đăng.
Vừa thấy Linh Chi bước vào, Bảo Nam chẳng thèm nhìn hồ sơ, chỉ hỏi đúng một câu:
Biết chịu đựng không?
Dạ? – Linh Chi ngơ ngác – Em... em chịu khó lắm ạ. Bố em bảo em lì như trâu ấy.
Bảo Nam sáng mắt lên, hỏi tiếp:
Có sợ bị mắng không? Có biết im lặng khi người khác đang cáu không? Quan trọng nhất, có biết chăm sóc một người "khó ở" hơn cả mẹ chồng không? Linh Chi gãi đầu, nghĩ bụng chắc làm kho thì phải phục vụ mấy ông tổ trưởng khó tính:
Dạ cái này em kinh nghiệm đầy mình. Em là trưởng FC... à không, em là người kiên nhẫn nhất xóm em mà.
Bảo Nam đập bàn "bộp" một cái, đưa ngay một bản hợp đồng đã soạn sẵn ra trước mặt cô:
Tốt! Ký vào đây. Lương gấp ba khởi điểm, bảo hiểm đầy đủ, bao ăn ở nếu cần. Đi làm ngay bây giờ!
Linh Chi hoa mắt trước con số tiền lương. Gấp ba? Làm kho mà lương cao thế sao? Cô vội vàng đặt bút ký xoẹt một cái, trong lòng mở cờ trong bụng mà không hề hay biết mình vừa tự bán mình vào "hang cọp".
Đi theo tôi! – Bảo Nam kéo tay Linh Chi đi xăm xăm qua dãy hành lang dài, dừng lại trước một căn phòng tập nhảy có cửa kính lớn.
Bên trong, tiếng nhạc EDM xập xình vang dội. Một bóng dáng cao ráo, mặc chiếc áo thun đen đẫm mồ hôi đang thực hiện những cú xoay người điêu luyện. Dưới ánh đèn led, từng đường nét cơ thể săn chắc và gương mặt góc cạnh của người đó hiện ra rõ mồn một. Linh Chi đứng hình, đánh rơi cả chiếc túi xách xuống sàn.
Hoàng Hải Đăng! Là Hoàng Hải Đăng bằng xương bằng thịt! "Chồng yêu" trong mộng của cô đang ở cách cô chưa đầy năm mét!
Âm nhạc vụt tắt. Hải Đăng cầm lấy chai nước, uống một ngụm rồi liếc nhìn ra cửa bằng ánh mắt sắc lẹm. Anh nhíu mày khi thấy một cô gái lạ hoắc, trông có vẻ ngơ ngác và... hơi ngốc, đang nhìn mình trân trối.
Quản lý mới? – Hải Đăng lạnh lùng cất tiếng, giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực.
Đúng, đúng! – Bảo Nam đẩy Linh Chi về phía trước – Đây là Linh Chi, từ nay sẽ chịu trách nhiệm sinh hoạt và lịch trình cho cậu. Tôi đi nghỉ phép đây, không xong việc tôi không về đâu!
Nói rồi, Bảo Nam chạy biến như thể sợ Linh Chi sẽ đổi ý, để lại cô đứng chôn chân giữa phòng tập. Hải Đăng tiến lại gần, chiều cao vượt trội của anh tạo thành một bóng râm bao trùm lấy Linh Chi. Anh cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đang trợn tròn sau gọng kính của cô, rồi nhếch môi đầy mỉa mai:
Quản lý? Cô biết tôi thích uống cà phê loại gì không?
Dạ... – Linh Chi lắp bắp, bản năng fangirl trỗi dậy – Cà phê đen đá không đường, hạt Arabica nguyên chất, nhiệt độ nước phải đúng 90 độ C, và anh chỉ uống sau khi đã tập nhảy xong 30 phút... đúng không ạ?
Hải Đăng hơi khựng lại. Ánh mắt anh nheo lại đầy nghi hoặc:
Sao cô biết? Bảo Nam nói cho cô à?
Em... em đoán thế! – Linh Chi toát mồ hôi hột, suýt chút nữa là cô đã khai ra mình là chủ tài khoản "Vợ Yêu Của Hải Đăng" thường xuyên đăng bài phân tích sở thích của anh trên diễn đàn.
Hải Đăng không nói gì, chỉ thản nhiên ném chiếc khăn đẫm mồ hôi vào mặt Linh Chi:
Lau sàn đi. Cô làm đổ nước ra kia kìa. Linh Chi nhìn xuống chân, hóa ra lúc nãy vì quá phấn khích, cô đã vô tình đá trúng chai nước khoáng của anh. Cô vội vàng quỳ xuống sàn, luống cuống lấy khăn lau, nhưng vì tay chân quá vụng về nên cô lại trượt chân, ngã nhào một cái "uỵch" ngay dưới chân Hải Đăng.
Chưa dừng lại ở đó, cái đầu của cô đụng trúng đầu gối anh, khiến vị đại nam thần không kịp phản ứng cũng mất thăng bằng mà ngã nhào theo. Kết quả, Hải Đăng ngã đè lên người Linh Chi trong một tư thế vô cùng... kịch tính.
Cả phòng tập im phăng phắc. Linh Chi cảm nhận được hơi ấm và mùi hương bạc hà thanh mát từ người Hải Đăng truyền đến. Tim cô đập nhanh đến mức tưởng như sắp nổ tung. Đây là khoảng cách 0cm mà bất cứ fangirl nào cũng hằng mơ ước!
Nhưng thực tế không như mơ. Hải Đăng nghiến răng, gương mặt điển trai hiện lên vẻ hung dữ chưa từng thấy:
Phan... Linh... Chi! Cô là quản lý hay là kẻ ám sát tôi thế hả?
Linh Chi run rẩy, lí nhí:
Em... em lỡ tay... Thần tượng ơi, anh có sao không?
Gọi tôi là anh Đăng, hoặc là chủ tịch! – Hải Đăng đứng phắt dậy, phủi bụi trên quần áo, ánh mắt tràn đầy sự hối hận vì đã đồng ý nhận người này – Ngay ngày đầu tiên đã khiến tôi suýt gãy xương. Cô chuẩn bị tinh thần đi, tôi sẽ khiến cô tự nộp đơn thôi việc trong vòng ba ngày!
Linh Chi nhìn theo bóng lưng vĩ đại của anh, vừa sợ hãi lại vừa thấy... phấn khích. Tuy khởi đầu có chút "báo thủ", nhưng ít nhất cô cũng đã chính thức bước chân vào cuộc đời của Hoàng Hải Đăng.
Ba ngày sao? Thần tượng ơi, anh đánh giá thấp sức bền của một fangirl rồi!