Năm giờ sáng, khi cả thành phố vẫn còn chìm trong giấc ngủ, chiếc đồng hồ báo thức hình con gà trống của Phan Linh Chi đã kêu vang như muốn nổ tung căn phòng trọ nhỏ. Linh Chi bật dậy như một chiếc lò xo, hai mắt quầng thâm vì cả đêm qua mải... dọn dẹp lại "gia tài" fangirl để chuẩn bị cho một hành trình mới.
Linh Chi, mày tỉnh táo lại đi! Hôm nay mày không đi concert, mày đi làm. Mày không phải fan, mày là quản lý! - Cô vỗ vỗ vào mặt mình, tự trấn an trước gương.
Thế nhưng, nhìn vào chiếc ba lô khổng lồ đang đặt trên bàn, chính Linh Chi cũng phải thấy ái ngại. Cô đã thức trắng đêm để chuẩn bị cái mà cô gọi là "Túi cứu hộ thiên hà" dành riêng cho Hoàng Hải Đăng.
Đúng sáu giờ, Linh Chi đã có mặt trước cửa căn hộ cao cấp của nam chính. Sau khi hít thở sâu mười lần và lẩm bẩm bài chú "không được báo, không được báo", cô run rẩy bấm mã số mà anh Bảo Nam đã đưa. Cánh cửa mở ra, một luồng không khí mát lạnh và mùi hương gỗ trầm hương thanh lịch phả vào mặt cô. Căn nhà của Hải Đăng đúng y hệt tính cách anh: ngăn nắp, lạnh lùng và tối giản đến mức cực đoan.
Linh Chi rón rén bước vào phòng khách, thấy Hải Đăng đã ngồi sẵn ở bàn ăn với một ly nước lọc. Anh mặc một bộ đồ thể thao xám đơn giản, mái tóc hơi rũ xuống trán, trông trẻ trung hơn hẳn vẻ đạo mạo trên sân khấu. Anh liếc nhìn chiếc ba lô to lù lù trên vai cô, chân mày nhíu lại:
Cô đi làm hay đi tị nạn đấy?
Dạ... chào chủ tịch! Đây là đồ dùng cần thiết cho lịch trình hôm nay ạ. - Linh Chi vừa nói vừa lúng túng đặt chiếc ba lô xuống. Vì quá nặng, chiếc ba lô đổ sụp xuống sàn, tạo ra một tiếng "rầm" khô khốc khiến Hải Đăng giật mình suýt đánh rơi ly nước.
Đồ cần thiết? - Anh hất hàm, ra hiệu cho cô mở ra.
Linh Chi hào hứng kéo khóa. Và rồi, trước mắt vị thần tượng lừng danh là một cảnh tượng mà anh chưa từng thấy trong đời: Một tiệm tạp hóa thu nhỏ hiện ra.
Đây là khăn giấy ướt loại không cồn vì da anh nhạy cảm. Đây là thuốc xịt họng thảo dược, loại này ở Việt Nam hiếm lắm em phải nhờ người quen mua. Còn đây là túi sưởi mini nếu phim trường lạnh, máy quạt cầm tay nếu trời nóng, kẹo ngậm giảm stress, sạc dự phòng dung lượng 30.000 mAh... - Linh Chi thao thao bất tuyệt, tay lôi ra hết món này đến món khác.
Hải Đăng nhìn đống đồ bày la liệt trên bàn, thái dương bắt đầu giật giật:
Phan Linh Chi, tôi hỏi cô một câu chân thành. Cô nghĩ tôi là một đứa trẻ lên ba, hay tôi sắp đi sinh tồn trên đảo hoang?
Ơ... em nghĩ phòng bệnh hơn chữa bệnh mà. - Linh Chi xụ mặt, giọng nhỏ dần.
Dẹp ngay cái túi "cứu hộ" kỳ quặc này đi. - Hải Đăng đứng dậy, cầm lấy áo khoác - Lịch trình sáng nay là chụp ảnh bìa tạp chí. Cô chỉ cần làm đúng ba việc: Giữ điện thoại cho tôi, lấy nước khi tôi yêu cầu, và quan trọng nhất... ngậm miệng lại để không gây rắc rối. Rõ chưa?
Linh Chi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. Cô vội vàng nhét đống đồ vào túi, nhưng vì quá vội, cô lại quên kéo khóa hẳn.
Tại phim trường, không khí vô cùng khẩn trương. Hoàng Hải Đăng vừa bước vào đã lập tức biến thành một con người khác: chuyên nghiệp, sắc sảo và đầy cuốn hút. Anh đứng dưới ánh đèn flash, mỗi cử động nhỏ đều khiến các nhân viên nữ xung quanh phải nín thở vì quá đẹp trai.
Linh Chi đứng ở một góc, hai tay ôm khư khư điện thoại của anh, mắt nhìn không chớp. Ôi trời ơi, chồng em đẹp trai quá! Góc nghiêng đó, ánh mắt đó... thật là tội lỗi mà! Cô mải mê ngắm đến mức quên bẵng lời dặn "giữ khoảng cách".
Đúng lúc đó, stylist của chương trình hớt hải chạy vào:
Chết rồi! Cái cà vạt màu xanh ngọc bích bị hỏng khóa kéo rồi. Ai có kim chỉ hay kẹp tăm gì không? Gấp lắm, chỉ còn 5 phút là đến lượt chụp chính!
Mọi người nháo nhào tìm kiếm nhưng không ai mang theo đồ dùng lặt vặt như vậy. Hải Đăng bắt đầu mất kiên nhẫn, gương mặt anh đanh lại. Linh Chi thấy thời cơ của mình đã đến. Cô lục lọi trong chiếc túi "cứu hộ" thần thánh của mình.
Em có! Em có đây ạ!
Cô lôi ra một chiếc hộp nhỏ xíu, bên trong không chỉ có kim chỉ mà còn có cả kẹp giấy, băng dính hai mặt và thậm chí là... keo dán sắt.
Để em sửa cho! - Linh Chi nhiệt tình xông vào.
Này, cô làm gì... - Hải Đăng chưa kịp ngăn cản thì Linh Chi đã áp sát lại gần anh.
Bàn tay cô run rẩy chạm vào cổ áo anh. Khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi nước hoa nam tính nồng nàn. Vì quá hồi hộp, thay vì khâu lại vết rách nhỏ, Linh Chi lại lỡ tay... đâm nhẹ chiếc kim vào ngực anh.
Á! - Hải Đăng khẽ kêu lên, nghiến răng - Phan Linh Chi! Cô định ám sát tôi thật đấy à?
Em xin lỗi! Em xin lỗi! - Linh Chi hoảng loạn, định rút tay lại thì chiếc cúc áo sơ mi của Hải Đăng vô tình vướng vào sợi dây chuyền trên cổ cô.
Càng gỡ, hai người càng dính chặt lấy nhau. Cả phim trường sững sờ nhìn cảnh tượng vị "Cụ non" lạnh lùng đang bị cô quản lý nhỏ bé "ép" vào sát tường, tư thế cực kỳ mờ ám. Hải Đăng nhìn xuống gương mặt đang đỏ bừng như quả cà chua của Linh Chi, cảm nhận được hơi thở dồn dập của cô, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, vừa bực mình lại vừa buồn cười.
Cô đúng là... "thánh báo" mà. - Anh thầm thì, giọng nói trầm thấp khiến tai Linh Chi ngứa ngáy.
Sau mười phút "vật lộn" dở khóc dở cười, cuối cùng anh Bảo Nam (người đột ngột quay lại kiểm tra) đã phải vào cuộc giải cứu. Chiếc cà vạt được sửa xong bằng... băng dính hai mặt của Linh Chi một cách thần kỳ. Buổi chụp ảnh diễn ra suôn sẻ ngoài mong đợi vì sau sự cố đó, thần thái của Hải Đăng bỗng trở nên sống động hơn hẳn.
Trên đường về, không khí trong xe tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng thở. Linh Chi ngồi thu mình một góc, chuẩn bị tâm thế bị mắng đến vuốt mặt không kịp.
Cái túi đó... - Hải Đăng đột ngột lên tiếng.
Dạ? Em xin lỗi, mai em sẽ không mang nó theo nữa...
Không. - Hải Đăng ngắt lời, anh nhìn ra cửa sổ, khóe môi hơi nhếch lên một độ cong cực nhỏ mà cô không thấy được - Để lại cái hộp kim chỉ vào túi đi. Coi như cô cũng có chút tác dụng.
Linh Chi ngẩn người, rồi nụ cười tỏa nắng dần hiện trên môi.
Tuân lệnh chủ tịch! Ngày mai em sẽ mang thêm cả bông băng thuốc tím nữa ạ!
Thôi thôi, cô tha cho tôi đi! - Hải Đăng thở dài, nhưng lần này tiếng thở dài của anh không còn vẻ bực dọc như sáng nay nữa.
Ngày làm việc đầu tiên kết thúc với một vết đâm nhỏ trên ngực và một sự rung động khẽ khàng trong tim. Linh Chi thầm nghĩ, làm quản lý cho thần tượng hóa ra cũng không khó lắm, chỉ cần "mặt dày" một chút là được!