Sau "chiến tích" dùng kim chỉ đâm nhẹ vào ngực thần tượng ngày hôm qua, Phan Linh Chi thức dậy với một tinh thần quyết tâm phục thù mãnh liệt. Cô hiểu rằng, muốn nắm giữ trái tim của một người đàn ông (hoặc ít nhất là để anh ta không đuổi việc mình), con đường ngắn nhất chính là đi qua dạ dày.
Sáu giờ sáng, Linh Chi đã đứng trước cửa một tiệm bún mọc nổi tiếng nhất phố cổ, nơi mà trong một bài phỏng vấn ba năm trước, Hoàng Hải Đăng từng nhắc đến với ánh mắt thèm thuồng. Xếp hàng ròng rã bốn mươi phút, cuối cùng cô cũng cầm trên tay túi bún nóng hổi, thơm nức mùi mọc viên và nấm hương.
"Đăng ơi là Đăng, anh sẽ phải cảm động đến phát khóc cho xem!" – Linh Chi lẩm bẩm, tay xách nách mang chạy vội đến căn hộ của anh.
Vừa bước vào nhà, cô thấy Hải Đăng đang trong tư thế hít đất. Từng thớ cơ bắp ở cánh tay gồng lên dưới lớp áo ba lỗ trắng, mồ hôi lấm tấm trên sống mũi cao thẳng. Linh Chi nuốt nước bọt, cố gắng giữ cho nhịp tim không nhảy loạn xạ.
Chủ tịch! Bữa sáng đặc biệt của anh đây! – Cô dõng dạc tuyên bố.
Hải Đăng dừng động tác, đứng dậy lấy khăn lau mồ hôi, liếc nhìn túi bún trên tay cô với vẻ hoài nghi:
Cô mua ở phố cổ à? Giờ này mà cô lặn lội lên đấy?
Dạ, em muốn anh có năng lượng tốt nhất cho buổi tập nhảy sáng nay. Anh ngồi xuống đi, để em bày ra cho!
Linh Chi hăng hái tiến đến bàn ăn. Thế nhưng, đời không như là mơ và hậu đậu thì không có thuốc chữa. Khi cô định đặt túi nước dùng lên bàn, gót giày cao gót (mà cô mới mượn của bạn để trông cho giống quản lý chuyên nghiệp) bỗng nhiên bị trẹo.
Á!
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên. Theo định luật vạn vật hấp dẫn, túi nước dùng nóng hổi bay một đường vòng cung tuyệt đẹp trên không trung. Linh Chi nhắm chặt mắt chờ đợi cơn đau, nhưng thay vào đó, cô lại cảm thấy một vòng tay rắn chắc siết chặt lấy eo mình, kéo mạnh về phía sau.
"Xoảng!" "Bép!"
Túi nước dùng không rơi xuống sàn, mà nó hạ cánh chính xác vào... chiếc thảm lông cừu màu trắng tinh khôi – món đồ đắt đỏ nhất trong phòng khách của Hải Đăng. Những viên mọc tròn trịa lăn lóc khắp nơi, nước dùng văng tung tóe lên cả đôi dép lê hàng hiệu của anh.
Không gian bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng đến đáng sợ. Mùi bún mọc thơm lừng giờ đây lại mang theo hương vị của sự... tử nạn.
Linh Chi hé mắt nhìn, thấy gương mặt của Hải Đăng chỉ cách mình vài centimet. Anh đang đỡ lấy cô, nhưng ánh mắt anh không nhìn cô, mà đang nhìn trân trối vào đống hỗn độn trên sàn nhà. Gân xanh trên trán anh bắt đầu giật giật.
Phan... Linh... Chi... – Anh gằn giọng từng chữ một qua kẽ răng.
Em... em... – Linh Chi luống cuống đứng dậy, nhưng lại vô tình dẫm ngay vào một viên mọc trơn trượt.
Khoan đã, đừng...! – Hải Đăng hét lên nhưng không kịp.
Linh Chi lần nữa mất thăng bằng, tay quờ quạng tìm điểm tựa và vô tình nắm lấy... mép áo ba lỗ của Hải Đăng. "Xoẹt!" Tiếng vải rách vang lên khô khốc. Chiếc áo ba lỗ mỏng manh không chịu nổi sức nặng của cô đã bị xé toạc một đường dài từ cổ xuống bụng.
Giờ đây, Hoàng Hải Đăng đứng đó, một nửa lồng ngực trần trụi, chân đầy nước dùng bún mọc, và trước mặt là cô quản lý đang cầm mảnh vải áo của anh với vẻ mặt như sắp khóc.
Em xin lỗi! Để em lau! Để em lau cho anh! – Linh Chi hoảng loạn, vớ lấy xấp khăn giấy trên bàn, lao vào người anh như một cơn lốc.
Đứng yên đó! Cô không được cử động! – Hải Đăng lùi lại một bước, đưa tay ra hiệu chặn cô lại như đang ngăn cản một thảm họa hạt nhân – Tôi van cô, cô đứng im ở đó là giúp tôi nhiều nhất rồi!
Anh nhìn xuống chiếc thảm trắng giờ đã chuyển sang màu vàng nhạt của mỡ lợn, rồi nhìn chiếc áo rách nát trên người, thở dài một hơi dài dằng dặc như cả thế kỷ. Anh lẳng lặng đi vào phòng tắm, đóng cửa lại cái "rầm".
Linh Chi đứng bơ vơ giữa phòng khách, nhìn đống đổ nát do chính mình gây ra. Cô cảm thấy mình đúng là đồ bỏ đi. Một fan chân chính sao lại có thể làm hại thần tượng hết lần này đến lần khác như vậy? Cô vội vàng quỳ xuống, dùng khăn giấy thấm nước trên thảm, vừa làm vừa sụt sịt.
Mười phút sau, Hải Đăng trở ra với một bộ đồ mới, trên tay cầm máy sấy tóc và một chai nước tẩy chuyên dụng. Thấy cô đang lúi húi lau dọn, đôi mắt đỏ hoe, anh bỗng nhiên thấy cơn giận trong lòng dịu đi một chút. Thực tế thì, anh biết cô đã phải dậy từ rất sớm để mua món bún đó cho anh.
Anh bước lại gần, đứng từ trên cao nhìn xuống cái đỉnh đầu của cô:
Tránh ra, cô định dùng giấy ăn lau hết đống nước đó đến mùa quýt à?
Linh Chi ngước lên, giọng nghẹn ngào:
Chủ tịch, anh đuổi việc em đi cũng được... Em vụng về quá. Em làm hỏng áo anh, hỏng thảm của anh, còn làm anh bị bỏng nữa...
Hải Đăng nhìn thấy một giọt nước mắt lăn dài trên má cô, trái tim vốn nổi tiếng là "sắt đá" của nhóm The SUN bỗng thắt lại một nhịp. Anh hắng giọng, tỏ vẻ khó chịu để che giấu sự bối rối:
Đuổi việc cô bây giờ thì ai dọn chỗ này cho tôi? Anh Nam mà biết tôi đuổi người ngay ngày thứ hai thì anh ấy sẽ lải nhải bên tai tôi đến chết mất.
Anh chìa tay ra, nắm lấy cổ tay cô kéo đứng dậy:
Đi rửa tay đi. Nước dùng bắn hết lên người cô rồi kia kìa. Chỗ này để tôi xử lý.
Nhưng em là quản lý, em phải chăm sóc anh chứ...
Cô chăm sóc tôi bằng cách xé áo tôi đấy à? – Anh nhướng mày, có chút trêu chọc – Nghe này, quy tắc đầu tiên để làm quản lý của Hoàng Hải Đăng là: Nếu không làm được việc, thì đừng gây thêm rắc rối. Bây giờ, việc cô có thể làm tốt nhất là vào bếp, pha cho tôi một cốc cà phê... làm ơn đừng làm vỡ cái ly nào của tôi là được.
Linh Chi ngơ ngác nhìn anh. Anh không mắng cô sao? Anh còn cho cô cơ hội sao? Cô nhanh chóng quẹt nước mắt, nở một nụ cười tươi rói:
Dạ! Em hứa sẽ không làm vỡ ly đâu! Em sẽ pha cà phê ngon nhất thế giới cho anh!
Nhìn bóng dáng nhỏ bé lăng xăng chạy vào bếp, Hải Đăng khẽ lắc đầu, khóe môi vô thức hiện lên một nụ cười nhàn nhạt. Anh cúi xuống nhìn viên mọc còn sót lại dưới chân, lẩm bẩm:
Đúng là một "báo thủ" chính hiệu mà.
Sáng hôm đó, buổi tập nhảy của The SUN diễn ra muộn hơn thường lệ 30 phút. Các thành viên khác trong nhóm đều thắc mắc tại sao nhóm trưởng "Cụ non" vốn nghiêm túc về giờ giấc lại đi trễ, hơn nữa trên người lại phảng phất... mùi mắm tôm nồng nàn. Chỉ có mình Hải Đăng biết, cuộc đời yên bình của anh từ nay chính thức kết thúc kể từ khi cô nàng quản lý "Thánh báo" này xuất hiện.