MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỡ Tay Làm Quản Lý Của Thần TượngChương 4: "CỤ NON" HẢI ĐĂNG VÀ NHỮNG QUY TẮC THÉP

Lỡ Tay Làm Quản Lý Của Thần Tượng

Chương 4: "CỤ NON" HẢI ĐĂNG VÀ NHỮNG QUY TẮC THÉP

1,401 từ · ~8 phút đọc

Sau hai ngày "thừa sống thiếu chết" với cô quản lý mới, Hoàng Hải Đăng nhận ra rằng nếu không thiết lập một hệ thống phòng thủ kiên cố, sự nghiệp và cả tính mạng của anh có thể kết thúc trước khi kịp phát hành album mới.

Tối hôm đó, thay vì đọc kịch bản, Hải Đăng ngồi nghiêm nghị bên bàn làm việc, ngòi bút máy lướt trên giấy nhịp nhàng. Sáng hôm sau, khi Linh Chi vừa bước chân vào cửa với vẻ mặt hối lỗi (và lần này cô tuyệt đối không mang theo bún mọc), anh đã đẩy về phía cô một tờ giấy A4 phẳng phiu, chữ viết sắc sảo như dao cạo.

Cái gì đây ạ? Bản cam kết thôi việc sao? – Linh Chi run rẩy hỏi, mắt rưng rưng.

Không, là "Bộ quy tắc ứng xử dành cho quản lý Phan" – Hải Đăng đan hai tay vào nhau, tựa lưng vào ghế, phong thái không khác gì một vị tổng tài đang điều hành cuộc họp hội đồng quản trị – Đọc đi. Nếu cô vi phạm quá ba lần trong một ngày, tôi sẽ đích thân đóng gói cô gửi trả lại cho anh Bảo Nam.

Linh Chi nín thở đọc từng dòng:

Khoảng cách an toàn: Quản lý không được lại gần nghệ sĩ trong phạm vi 1 mét trừ khi có yêu cầu khẩn cấp. (Đặc biệt cấm các hành động túm áo, kéo vai).

Hạn chế tiếp xúc vật lý: Tuyệt đối không tự ý dùng kim chỉ, ghim kẹp hay bất cứ vật nhọn nào lên trang phục khi nghệ sĩ đang mặc trên người.

Kiểm soát thực phẩm: Nghiêm cấm mang các loại đồ ăn có nước, có mùi nồng (bún mắm, bún đậu, bún mọc...) vào khu vực có thảm hoặc thiết bị điện tử.

Bảo mật danh tính: Tuyệt đối không được dùng ánh mắt "biến thái" nhìn nghệ sĩ quá 5 giây.

Vật dụng cá nhân: Ba lô đi làm không được nặng quá 2kg và không được chứa những thứ kỳ dị (như keo dán sắt hay thuốc kích mọc tóc).

Linh Chi đọc đến điều thứ tư thì mặt đỏ bừng như gấc chín. Cô lén nhìn Hải Đăng, thấy anh vẫn đang giữ vẻ mặt "Cụ non" nghiêm túc đến đáng sợ.

Chủ tịch... điều số 4 ấy, em đâu có nhìn anh kiểu biến thái? Em nhìn bằng ánh mắt ngưỡng mộ thuần khiết của một... nhân viên mà!

Ngưỡng mộ thuần khiết mà khi tôi thay áo cô lại chảy máu cam sao? – Hải Đăng nhướng mày, nhắc lại sự cố "đẫm máu" chiều qua tại phòng tập khiến Linh Chi chỉ muốn có cái lỗ nào đó để chui xuống.

Em ký! Em ký ạ! – Cô vội vàng đặt bút ký tên, thầm hứa sẽ cố gắng kiềm chế bản năng fangirl lại.

Lịch trình ngày hôm nay là một buổi phỏng vấn trực tiếp tại đài truyền hình. Hải Đăng ngồi trong phòng chờ, đang tập trung nhẩm lại các câu hỏi ứng xử. Theo quy tắc số 1, Linh Chi đứng cách anh đúng 1,2 mét, tay cầm chai nước khoáng nhưng không dám đưa, vì sợ vi phạm khoảng cách an toàn.

Nước. – Anh ra lệnh ngắn gọn.

Linh Chi giật mình, cô rón rén tiến lại gần, đặt chai nước xuống bàn rồi lập tức nhảy lùi lại như thể chạm phải điện cao thế. Hải Đăng nhìn cái điệu bộ "như chim sợ cành cong" của cô, khóe môi khẽ giật giật.

Buổi phỏng vấn diễn ra rất suôn sẻ cho đến khi MC bất ngờ yêu cầu Hải Đăng thực hiện một thử thách nhỏ: "Thổi nến bằng vũ đạo". Nhân viên hậu cần mang ra một chiếc bánh kem lớn với 20 cây nến đang cháy rực. Trớ trêu thay, điều hòa của đài truyền hình bỗng nhiên gặp sự cố, hơi lạnh thổi xuống cực mạnh khiến ngọn lửa bùng lên khá cao, suýt chút nữa táp vào vạt áo vest đắt tiền của Hải Đăng.

Linh Chi đứng phía sau cánh gà, tim đập thình thịch. Cô nhìn thấy vạt áo của anh mấp mé gần ngọn nến. Quy tắc số 1: Không được lại gần. Quy tắc số 2: Không tiếp xúc vật lý. Nhưng bản năng bảo vệ "chồng yêu" đã đánh bại mọi quy tắc thép.

Nguy hiểm! – Linh Chi hét lên một tiếng, không màng đến ống kính máy quay, cô lao thẳng ra sân khấu như một vận động viên điền kinh.

Thay vì dùng tay dập lửa (vì sợ chạm vào anh), cô lại rút từ trong túi áo ra một chiếc... quạt giấy to đùng (món đồ duy nhất cô lén giữ lại từ túi cứu hộ) và quạt lấy quạt để.

"Phù! Phù!"

Gió mạnh từ chiếc quạt không những không làm tắt nến mà còn khiến lửa cháy to hơn, và tệ hơn nữa, nó thổi bay toàn bộ phần kem trên đỉnh bánh... dính thẳng vào gương mặt hoàn hảo của Hoàng Hải Đăng.

Cả trường quay lặng ngắt. Vị idol vạn người mê giờ đây trông giống như một chú người tuyết tội nghiệp với lớp kem dâu trắng hồng phủ kín từ trán xuống cằm.

Linh Chi đứng đờ người, chiếc quạt trên tay rơi xuống sàn. Cô vừa phá hỏng một buổi lên sóng trực tiếp của đài truyền hình quốc gia.

Hải Đăng nhắm mắt lại, cảm nhận vị ngọt của kem dâu đang tan chảy trên môi mình. Anh không nổi giận, anh chỉ cảm thấy một sự bất lực sâu sắc dâng trào. Anh đưa tay lau đi lớp kem trên mắt, nhìn cô quản lý đang đứng run rẩy như lá mùa thu.

Phan... Linh... Chi... – Giọng anh nhẹ bẫng nhưng chứa đầy sát khí.

Em... em chỉ muốn cứu anh thôi... lửa suýt cháy áo anh rồi... – Cô mếu máo.

Hải Đăng liếc nhìn vạt áo mình, quả thật có một vết cháy xém nhỏ xíu mà nếu cô không lao ra, có lẽ anh đã bị bỏng thật. Anh khựng lại. Cơn giận vốn đang trực trào bỗng dưng nghẹn lại ở cổ họng. Cô ấy ngốc thật, báo thật, nhưng đúng là cô ấy chỉ đang lo lắng cho anh.

Đạo diễn định hét lên mắng chửi Linh Chi, nhưng Hải Đăng đã giơ tay ngăn lại. Anh thản nhiên thò tay quẹt một miếng kem trên má mình, đưa lên miệng nếm thử rồi nói vào micro:

Xin lỗi mọi người, quản lý của tôi chỉ là muốn làm cho không khí thêm... "ngọt ngào" chút thôi. Bánh kem này vị dâu rất ngon, cảm ơn đài truyền hình nhé.

Sự điềm tĩnh và khiếu hài hước của Hải Đăng đã cứu vãn cả chương trình. Khán giả bên dưới vỗ tay rầm rộ vì sự chuyên nghiệp và bao dung của anh.

Trên xe về nhà, Linh Chi ngồi khóc không thành tiếng. Tờ "Quy tắc thép" giờ đây bị cô vò nát trong tay.

Em xin lỗi... em sẽ tự viết đơn thôi việc... em sẽ không làm phiền anh nữa...

Hải Đăng đang dùng khăn giấy ướt lau nốt vệt kem sau tai, anh liếc nhìn cô quản lý nhỏ bé đang khóc sưng cả mắt, thở dài một tiếng rồi ném tờ giấy mới tinh sang cho cô:

Quy tắc số 6: Không được khóc trước mặt nghệ sĩ. Phiền phức lắm.

Linh Chi ngơ ngác ngẩng đầu lên:

Anh... anh không đuổi em ạ?

Đuổi cô rồi lấy ai quạt cho tôi khi nóng? – Anh quay mặt đi chỗ khác, cố giấu đi đôi tai đang hơi ửng đỏ – Viết bản kiểm điểm 1000 chữ, sáng mai nộp. Còn nữa... cái bánh kem dâu đó, mai mua đền cho tôi một cái khác.

Linh Chi nín bặt, đôi mắt long lanh nhìn anh:

Dạ! Em sẽ mua loại to nhất, nhiều kem nhất!

Thôi, ít kem thôi! – Hải Đăng rùng mình nhớ lại cảm giác bị "đắp mặt nạ" kem dâu – Và nhớ là, không được dùng quạt quạt vào nó nữa!

Dưới ánh đèn đường lướt qua cửa sổ xe, Hải Đăng nhận ra rằng, những quy tắc thép của anh dường như luôn có một ngoại lệ mang tên Phan Linh Chi. Cô ấy có thể làm hỏng mọi thứ, nhưng cô ấy cũng là người duy nhất sẵn sàng lao vào lửa (theo đúng nghĩa đen) để bảo vệ anh.