Có một sự thật mà toàn bộ nhân viên công ty SunRise đều biết: Hoàng Hải Đăng là một người tôn thờ sự hoàn hảo. Và có một sự thật khác mà chỉ mình Hải Đăng đang phải nếm trải: Phan Linh Chi là "khắc tinh" của sự hoàn hảo đó.
Hôm nay là hạn cuối để chuẩn bị hồ sơ và trang phục cho chuyến lưu diễn châu Á của nhóm The SUN. Bảo Nam vẫn đang kẹt ở văn phòng chính để xử lý hợp đồng, thế là mọi trọng trách hậu cần đổ dồn lên vai cô quản lý nhỏ.
Chi, cô đã kiểm tra danh sách hộ chiếu chưa? - Hải Đăng hỏi khi đang ngồi duyệt bản phối nhạc trong phòng khách.
Dạ rồi! Em xếp ngăn nắp vào túi đỏ rồi ạ! - Linh Chi dõng dạc đáp, tay vẫn đang loay hoay với chiếc bàn là hơi nước.
Mười phút sau, Hải Đăng nghe thấy tiếng "xèo xèo" bất thường và mùi khét lẹt bốc lên từ phía phòng treo đồ. Anh hớt hải chạy vào, đập vào mắt là cảnh tượng Linh Chi đang cầm chiếc bàn là, nhìn trân trối vào một lỗ thủng to tướng ngay giữa chiếc áo sơ mi lụa trắng – trang phục duy nhất cho buổi họp báo tại Thái Lan vào ngày mai.
Em... em tưởng để chế độ "lụa" là nó sẽ tự điều chỉnh nhiệt... - Linh Chi run rẩy, mặt tái mét.
Hải Đăng không nói gì. Anh nhắm mắt, đưa tay lên day trán. Cơn đau đầu kinh niên của anh dường như đang chuẩn bị bùng phát. Anh nhìn sang phía bàn làm việc, nơi Linh Chi vừa hứa là đã "sắp xếp hồ sơ ngăn nắp". Những tờ vé máy bay, hộ chiếu và lịch trình bị cô kẹp lộn xộn bằng... kẹp tóc hoa cúc, thậm chí có vài tờ còn dính cả vệt tương cà từ bữa trưa.
Phan Linh Chi. - Anh gọi bằng giọng bình thản đến đáng sợ.
Dạ... em đây ạ. Anh cứ mắng em đi, anh đuổi em cũng được...
Linh Chi cúi gầm mặt, chờ đợi một trận lôi đình. Cô biết mình đã đi quá giới hạn. Làm hỏng đồ diễn đã đành, giờ đến cả giấy tờ quan trọng cũng bị cô biến thành một đống hỗn độn. Cô cảm thấy mình đúng là gánh nặng cho anh.
Nhưng thay vì quát tháo, Hải Đăng lại buông một tiếng thở dài thườn thượt. Anh bước tới, nhẹ nhàng cầm lấy chiếc bàn là từ tay cô và đặt nó sang một bên.
Đi ra ngoài. - Anh nói ngắn gọn.
Chủ tịch...
Tôi nói là, đi ra phòng khách ngồi yên đó. Không được chạm vào bất cứ thứ gì có điện, có nước, hoặc có giá trị trên một trăm nghìn đồng. - Hải Đăng vừa nói vừa bắt đầu tháo những chiếc kẹp tóc hoa cúc trên đống hồ sơ ra - Để tôi tự làm cho xong!
Linh Chi lủi thủi đi ra ghế sofa ngồi như một đứa trẻ bị phạt. Qua khe cửa, cô nhìn thấy một đại minh tinh lừng lẫy, người có đôi bàn tay dùng để cầm micro và viết nên những bản hit triệu view, giờ đây đang tỉ mỉ vuốt phẳng lại từng tờ lịch trình. Anh tự mình phân loại hộ chiếu, dán lại những nhãn ghi chú một cách chuẩn xác.
Chưa dừng lại ở đó, Hải Đăng còn lấy bộ kim chỉ ra. Với sự khéo léo học được từ chính những lần "khắc phục hậu quả" cho Linh Chi trước đó, anh bắt đầu đắp một miếng vải ren tinh xảo lên lỗ thủng của chiếc áo sơ mi, biến nó thành một họa tiết trang trí thủ công nhìn vô cùng cao cấp.
Nhìn bóng lưng cô độc và mệt mỏi của anh dưới ánh đèn, lòng Linh Chi thắt lại. Cô chợt nhận ra mình quá ích kỷ. Cô chỉ mải mê với niềm vui được ở gần thần tượng mà quên mất rằng anh cũng là con người, anh cũng biết mệt, biết áp lực. Anh gánh trên vai cả một nhóm nhạc, giờ lại phải gánh thêm cả sự vụng về của cô.
Linh Chi lặng lẽ vào bếp. Lần này cô không nấu mì tôm, không làm đổ nước. Cô tỉ mỉ pha một ly trà mật mãm và gừng, đúng công thức mà anh thường dùng để làm dịu cơn đau đầu. Cô đặt ly trà xuống bàn trà, không dám gọi anh, chỉ để lại một mẩu giấy nhỏ: "Em xin lỗi. Anh uống trà cho đỡ đau đầu nhé. Em sẽ không chạm vào đồ điện nữa đâu."
Hai tiếng sau, Hải Đăng bước ra khỏi phòng, mọi thứ đã được chuẩn bị hoàn hảo. Anh nhìn ly trà đã nguội bớt và mẩu giấy với nét chữ nguệch ngoạc. Anh liếc sang sofa, thấy Linh Chi đã ngủ thiếp đi trong tư thế ngồi bó gối, tay vẫn còn cầm cuốn sổ ghi chép lịch trình của anh.
Anh bước lại gần, nhìn gương mặt lúc ngủ trông rất ngây thơ nhưng vẫn còn vương chút lo lắng của cô. Hải Đăng khẽ thở dài, nhưng lần này tiếng thở dài không còn chứa sự bực dọc.
Đúng là nợ từ kiếp trước mà. - Anh lẩm bẩm.
Anh lấy chiếc chăn mỏng đắp cho cô, rồi cầm ly trà lên nhấp một ngụm. Vị ngọt thanh của mật ong và vị cay nồng của gừng khiến lòng anh dịu lại. Anh chợt nhận ra, dù cô có làm hỏng mọi thứ, thì ly trà này lại là thứ duy nhất "vừa vặn" nhất với anh lúc này.
Hồi 1 của những ngày "gà bay chó chạy" khép lại bằng một không gian yên bình lạ thường. Hải Đăng ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nhìn quản lý của mình và nhận ra: Có lẽ, anh không cần một quản lý quá hoàn hảo, anh chỉ cần một người biết khi nào anh cần một ly trà gừng.