Nếu có ai hỏi Phan Linh Chi về định nghĩa của "ác mộng", cô sẽ không ngần ngại trả lời: Đó là khi bạn đứng giữa một phim trường cổ trang rộng bằng mười cái sân vận động, và tất cả các lối đi đều trông giống hệt nhau.
Hôm nay, Hoàng Hải Đăng thực hiện cảnh quay ngoại cảnh cho MV mới tại một khu phim trường nổi tiếng xa tận ngoại ô. Nơi này được xây dựng mô phỏng các triều đại cổ xưa với hàng nghìn ngách nhỏ, lầu các và rừng trúc bạt ngàn.
Quy tắc số 7: Tuyệt đối không được rời xa nghệ sĩ quá 50 mét mà không có thông báo. - Hải Đăng vừa để nhân viên làm tóc gắn thêm bộ tóc giả dài thướt tha, vừa liếc nhìn Linh Chi đang mải mê cầm điện thoại chụp ảnh phong cảnh.
Em biết rồi mà chủ tịch! Em chỉ đi lấy thêm túi sưởi cho anh thôi, nghe nói lát nữa cảnh quay dưới mưa lạnh lắm. - Linh Chi hăng hái vẫy tay, rồi lót tót chạy về phía khu vực để đồ của đoàn phim.
Mọi chuyện bắt đầu từ một ngã rẽ. Linh Chi đinh ninh mình đã rẽ trái chỗ cây đại thụ, nhưng thực chất cô đã rẽ phải vào khu vực dành cho một đoàn làm phim kinh dị đang quay dở. Mười lăm phút sau, cô thấy mình đứng giữa một ngôi làng hoang tàn, sương mù nhân tạo giăng lối, và tuyệt nhiên không có bóng dáng của "Cụ non" Hải Đăng hay bất kỳ ai trong nhóm The SUN.
Anh Đăng ơi? Anh Nam ơi? Có ai ở đây không? - Tiếng của Linh Chi lạc lõng giữa rừng trúc.
Cô bắt đầu hoảng loạn. Điện thoại? Hết pin. (Đúng vậy, quản lý của idol lừng danh đã quên sạc điện thoại vì mải dùng nó để đọc "fanfic" về chính idol đó cả đêm qua).
Trong khi đó, tại phim trường chính, không khí đang cực kỳ căng thẳng. Đạo diễn đã hô "Chuẩn bị", nhưng nhân vật quan trọng nhất – người cầm kịch bản ghi chú và túi sưởi của nam chính – đã biến mất tăm.
Phan Linh Chi đâu? - Hải Đăng nhíu mày. Anh nhìn đồng hồ, đã 30 phút trôi qua kể từ khi cô xin đi lấy đồ.
Bảo Nam chạy đôn chạy đáo tìm kiếm rồi hớt hải quay lại:
Không thấy em ấy ở khu hậu cần, Đăng ạ. Anh gọi điện thì thuê bao. Hay là... nó lại "báo" chuyện gì rồi?
Hải Đăng không nói không rằng, anh nhấc tà áo cổ trang dài lo quét đất lên, sải bước đi thẳng ra khỏi khu vực quay.
Đăng! Em đi đâu đấy? Sắp quay rồi! - Bảo Nam gọi với theo.
Đi tìm "con mèo" nhà em. Không thấy em, cô ấy chắc chắn sẽ ngồi khóc ở xó nào đó cho xem.
Hải Đăng đi rất nhanh. Với trí nhớ siêu phàm, anh bắt đầu phân tích các lối rẽ dựa trên tính cách... "mất phương hướng" của Linh Chi. Anh biết cô thường có xu hướng rẽ về phía có hoa hoặc những thứ lấp lánh. Quả nhiên, sau khi đi qua khu vực rừng trúc, anh thấy một chiếc ghim cài áo hoa trà nằm trơ trọi dưới đất – chính là chiếc ghim anh đã tặng cô hôm qua.
Ở góc khuất của một ngôi miếu bỏ hoang, Linh Chi đang ngồi bó gối, mặt lấm lem bùn đất vì vừa trượt chân ngã xuống rãnh nước. Cô sợ đến mức không dám đi tiếp, chỉ biết lầm bầm:
Đồ ngốc Linh Chi... mày bị đuổi việc chắc rồi... mày còn làm lỡ giờ quay của anh ấy nữa...
Biết mình ngốc thì sao còn đi lung tung?
Một giọng nói trầm thấp, quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu. Linh Chi ngước mắt lên, thấy một "vị đại hiệp" mặc suit trắng, tóc dài bay trong gió, tay cầm chiếc ô che đi những giọt mưa bụi bắt đầu rơi. Trong phút chốc, cô tưởng mình đang xuyên không vào một bộ phim ngôn tình thực thụ.
Anh Đăng... - Linh Chi mếu máo, định lao đến ôm chân anh theo thói quen nhưng sực nhớ mình đang đầy bùn nên khựng lại - Em... em làm mất chiếc ghim anh cho rồi. Em cũng làm mất đường về luôn.
Hải Đăng nhìn bộ dạng thảm hại của cô, thở hắt ra một hơi. Anh quỳ một chân xuống, không màng đến bộ đồ diễn đắt tiền đang chạm vào đất bẩn. Anh chìa chiếc ghim hoa trà ra trước mặt cô:
Nó ở đây. Và tôi cũng ở đây.
Anh thản nhiên dùng tay lau đi vệt bùn trên má cô, giọng nói dù vẫn mang vẻ gắt gỏng thường ngày nhưng lại chứa đựng một sự nhẹ nhõm lạ kỳ:
Lần sau tôi phải xích cô vào tay mình mới được. Đi thôi, cả đoàn đang đợi "Thánh báo" về để khai máy đấy.
Linh Chi đứng dậy, chân vẫn còn hơi run. Hải Đăng không nói hai lời, anh xoay lưng lại phía cô:
Lên đi. Đường này nhiều mảnh sành, cô đi đôi giày rách đó lát nữa lại chảy máu thì tôi còn mệt hơn.
Nhưng... áo anh là đồ diễn mà... - Linh Chi lắp bắp.
Tôi là chủ tịch hay cô là chủ tịch? Lên nhanh!
Thế là giữa phim trường cổ trang, người ta thấy một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu: Nam thần số một showbiz, đang khoác trên mình bộ đồ tiên khí ngời ngời, lại đang cõng một cô nàng quản lý nhếch nhác trên lưng.
Linh Chi áp mặt vào bờ vai rộng lớn của anh, ngửi thấy mùi trầm hương thanh khiết trộn lẫn với mùi cỏ cây. Cô thì thầm:
Anh Đăng này, sau này dù em có lạc bao nhiêu lần, anh cũng sẽ tìm thấy em chứ?
Hải Đăng im lặng một lúc lâu, bước chân anh vẫn vững chãi trên con đường đầy sỏi đá. Mãi đến khi gần về tới khu trung tâm, anh mới hừ lạnh một tiếng:
Nếu cô còn dám làm mất cái ghim đó một lần nữa, tôi sẽ để cô lạc luôn.
Nhưng Linh Chi biết, anh đang nói dối. Bởi vì vòng tay anh đang giữ chặt lấy chân cô bỗng dưng siết nhẹ hơn một chút, như thể sợ cô sẽ biến mất một lần nữa.