MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỡ Tay Làm Quản Lý Của Thần TượngChương 8: SỰ CỐ TRANG PHỤC VÀ ĐÔI TAY VỤNG VỀ CỦA CHI

Lỡ Tay Làm Quản Lý Của Thần Tượng

Chương 8: SỰ CỐ TRANG PHỤC VÀ ĐÔI TAY VỤNG VỀ CỦA CHI

1,168 từ · ~6 phút đọc

Nếu có một cuộc thi bình chọn người sở hữu đôi bàn tay "nghịch thiên", Phan Linh Chi tự tin mình sẽ giành giải quán quân mà không cần vòng loại.

Hôm nay là buổi ghi hình quảng cáo cho một thương hiệu đồng hồ xa xỉ. Hoàng Hải Đăng xuất hiện trong bộ suit nhung đen cổ điển, phối cùng chiếc sơ mi lụa trắng có phần bèo nhún cầu kỳ ở cổ tay. Đây là bộ trang phục được mượn trực tiếp từ sàn diễn Milan, trị giá bằng cả một căn chung cư nhỏ mà Linh Chi có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Nhắc lại quy tắc số 2. - Hải Đăng vừa để stylist chỉnh lại mái tóc, vừa nhìn Linh Chi qua gương.

Dạ... tuyệt đối không tự ý tác động lên trang phục khi nghệ sĩ đang mặc trên người. - Linh Chi lí nhí, hai tay đan chặt vào nhau để kìm nén ham muốn được chạy lại sửa lại cái nơ hơi lệch của anh.

Buổi chụp hình diễn ra rất trơn tru. Hải Đăng với khí chất của một "Cụ non" quý tộc, mỗi cử động đều toát lên vẻ sang trọng. Nhưng tai họa chỉ thực sự ập đến vào giờ nghỉ giải lao.

Chi, lấy cho tôi cốc trà nóng. Đừng bỏ đường. - Hải Đăng nói khi đang ngồi xuống ghế nghỉ.

Linh Chi hăng hái đi pha trà. Mọi chuyện sẽ thật hoàn hảo nếu như trên đường quay lại, cô không nhìn thấy một con nhện nhỏ đang đu đưa ngay trên vai áo của "chồng yêu". Với một fangirl, thần tượng là báu vật, và bất cứ sinh vật nào dám xâm phạm "lãnh thổ" đó đều phải bị tiêu diệt.

Chủ tịch! Đứng yên! - Linh Chi hét lên, lao tới như một mũi tên.

Cô định dùng tay không bắt con nhện, nhưng vì quá vội vàng và đôi chân hậu đậu lại một lần nữa phản chủ, Linh Chi trượt chân trên nền gạch bóng loáng. Theo bản năng, cô quờ tay tìm điểm tựa.

"Xoạc!"

Tiếng vải lụa bị xé rách vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng, nghe nhói cả tim. Bàn tay Linh Chi không nắm được nhện, mà lại nắm chặt lấy phần bèo nhún ở cổ tay sơ mi của Hải Đăng. Vì sức nặng của cú ngã, cô kéo phăng luôn cả mảng tay áo lụa mỏng manh.

Chưa dừng lại ở đó, ly trà nóng trên tay kia của cô bay lên không trung theo đúng quỹ đạo "báo thủ" và hạ cánh chính xác vào... phần quần nhung đen đắt đỏ của anh.

Hải Đăng đứng hình. Cả ekip quay phim đứng hình. Con nhện – nguyên nhân của thảm họa – thản nhiên bò đi mất.

Nhìn xuống tay áo sơ mi giờ chỉ còn lại một nửa và vệt nước trà đang thấm đẫm trên đùi, Hải Đăng nhắm nghiền mắt, hít một hơi thật sâu để ngăn bản thân không phát hỏa ngay tại chỗ.

Phan... Linh... Chi... Cô có biết bộ đồ này là đồ mượn không?

Linh Chi ngồi bệt dưới sàn, nhìn mảng lụa trắng trong tay mình mà mặt cắt không còn giọt máu:

Em... em thấy con nhện... Em muốn cứu anh...

Cứu tôi hay là muốn tôi đền bù phá sản hả? - Hải Đăng gằn giọng, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt đã bắt đầu rưng rưng và hai bàn tay run rẩy của cô, anh lại không tài nào quát mắng thêm được nữa.

Stylist chạy lại, mặt mày tái mét:

Chết rồi! Chỉ còn 15 phút nữa là chụp set cuối với đại diện nhãn hàng. Không thể tìm đâu ra bộ thứ hai lúc này cả!

Linh Chi sực nhớ ra "Túi cứu hộ thiên hà" của mình. Dù Hải Đăng đã cấm, nhưng cô vẫn lén mang theo chiếc hộp kim chỉ mini và... một vài phụ kiện trang trí mà cô hay dùng để làm đồ hand-made cho fan.

Để em thử! Xin mọi người, hãy tin em một lần! - Linh Chi khẩn thiết.

Hải Đăng nhìn cô quản lý đang cuống cuồng lục lọi túi xách, rồi nhìn vào đôi mắt tràn đầy quyết tâm (và cả hối lỗi) đó, anh thở dài:

Mọi người ra ngoài hết đi. Cho cô ấy 10 phút. Nếu hỏng hẳn, tôi sẽ tự giải thích với nhãn hàng.

Trong phòng chỉ còn lại hai người. Linh Chi lấy ra một chiếc ghim cài áo hình hoa trà bằng bạc và một dải ruy băng đen. Cô quỳ xuống bên cạnh anh, bàn tay nhỏ bé bắt đầu chuyển động thoăn thoắt. Cô dùng kỹ thuật thêu giấu chỉ mà mẹ đã dạy để nối lại mảng lụa bị rách, sau đó khéo léo dùng dải ruy băng tạo thành một kiểu cổ tay áo mới, đối xứng cả hai bên. Chiếc ghim hoa trà được đặt chính xác vào chỗ vết rách lớn nhất, trông như một điểm nhấn đầy nghệ thuật.

Hải Đăng ngồi yên, nhìn đỉnh đầu của Linh Chi đang cúi thấp. Anh thấy cô tập trung đến mức cắn chặt môi, mồ hôi lấm tấm trên trán. Sự vụng về thường ngày biến mất, thay vào đó là sự tỉ mỉ lạ kỳ.

Xong rồi! - Linh Chi ngước lên, thở phào.

Bộ suit nhung giờ đây không còn là cổ điển đơn thuần nữa, mà mang một chút hơi hướng lãng mạn, phá cách với dải ruy băng và đóa hoa trà bạc lấp lánh trên cổ tay.

Hải Đăng đứng trước gương, hơi ngạc nhiên:

Cô... học cái này ở đâu?

Em hay tự sửa đồ diễn cho búp bê hình anh ở nhà... à không, ý em là em hay làm đồ thủ công ạ! - Linh Chi đỏ mặt chữa cháy.

Hải Đăng không nói gì, anh bước ra set chụp. Kết quả thật bất ngờ, phía nhãn hàng lại cực kỳ yêu thích sự thay đổi này. Họ cho rằng nó tạo ra một hình ảnh "chàng thơ" độc đáo hơn hẳn bản gốc.

Kết thúc buổi chụp, khi đã lên xe về nhà, Hải Đăng cởi chiếc ghim hoa trà ra, xoay nhẹ trong tay:

Tay nghề cũng khá. Nhưng lần sau, nếu thấy nhện... cứ mặc kệ nó đi. Tôi thà bị nhện cắn còn hơn bị cô "cứu".

Linh Chi cúi đầu, lí nhí:

Em biết rồi ạ...

Nhưng mà... - Hải Đăng đột ngột lên tiếng, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe - Chiếc sơ mi này, cô sửa đẹp hơn bản gốc đấy.

Nói rồi, anh nhét chiếc ghim hoa trà vào túi áo của Linh Chi:

Giữ lấy đi. Coi như công sửa chữa. Đừng có mà làm mất, đồ này cũng đắt lắm đấy.

Linh Chi nắm chặt chiếc ghim trong tay, tim đập rộn ràng. Cô nhận ra rằng, dù cô có là một "báo thủ" đi chăng nữa, thì Hải Đăng vẫn luôn cho cô một đường lui. Và hình như, "Cụ non" nhà cô bắt đầu biết cách khen người khác rồi thì phải?