MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỡ Tay Làm Quản Lý Của Thần TượngChương 7: KHI IDOL PHẢI DẠY QUẢN LÝ... CÀI MICRO

Lỡ Tay Làm Quản Lý Của Thần Tượng

Chương 7: KHI IDOL PHẢI DẠY QUẢN LÝ... CÀI MICRO

1,259 từ · ~7 phút đọc

Ánh đèn của nhà hát thành phố hôm nay dường như rực rỡ hơn thường lệ. Đây là buổi ghi hình cho một chương trình âm nhạc lớn, và The SUN là cái tên đinh của đêm diễn. Trong hậu trường, không khí náo nhiệt và khẩn trương bao trùm. Tiếng máy sấy tóc, tiếng gõ giày và tiếng nhắc nhở của đạo diễn tạo thành một bản hợp xướng hỗn loạn.

Phan Linh Chi đứng giữa hậu trường, tay cầm bộ tai nghe (in-ear) và thiết bị micro của Hải Đăng mà cảm giác như đang cầm một khối thuốc nổ. Cô hít sâu, tự nhủ: Mày đã học đi đứng, mày đã học đối nhân xử thế, cài cái mic này chỉ là chuyện nhỏ!

Thế nhưng, mớ dây nhợ lằng nhằng của bộ micro hiện đại này lại là một bài toán khó với bộ não "hệ điều hành báo thủ" của cô.

Hải Đăng bước vào phòng thay đồ cá nhân sau khi trang điểm xong. Anh diện bộ suit trắng cách điệu với những đường cắt xẻ táo bạo ở lưng – thiết kế dành riêng cho màn vũ đạo bùng nổ tối nay. Thấy Linh Chi đang đứng thẫn thờ nhìn đống dây điện, anh nhướng mày:

Cô định dùng nó để nhảy dây à? Lại đây, cài cho tôi. Sắp đến giờ tổng duyệt rồi.

Linh Chi run rẩy bước lại gần. Theo đúng "quy trình", bộ phát tín hiệu phải được giấu khéo léo vào thắt lưng, và dây micro phải đi dọc theo sống lưng lên tai. Cô lóng ngóng luồn tay ra phía sau lưng anh.

Vì thiết kế áo xẻ lưng, ngón tay của Linh Chi vô tình chạm vào làn da săn chắc, mát lạnh của Hải Đăng. Một luồng điện xẹt qua, khiến cô giật nảy mình.

Chủ... chủ tịch, cái dây này nó... nó hơi cứng. – Linh Chi lắp bắp, mặt bắt đầu đỏ lên.

Cô run cái gì? Tập trung vào. – Hải Đăng trầm giọng, nhưng anh cũng khẽ rùng mình khi cảm nhận được những đầu ngón tay mềm mại, hơi ấm nóng của cô đang lướt trên da thịt mình.

Linh Chi cố gắng luồn dây qua khe hở của áo, nhưng vì đôi tay quá vụng về, cô lại làm chiếc dây quấn vào một cái khuy bấm trang trí. Cô càng kéo, sợi dây càng thắt chặt, và tồi tệ hơn là nó kéo tuột luôn cả... vạt áo sơ mi bên trong của anh ra ngoài.

Ơ kìa! Em không cố ý!

Linh Chi hốt hoảng túm lấy vạt áo để nhét vào, nhưng tư thế của cô lúc này trông như thể đang ôm chặt lấy thắt lưng Hải Đăng từ phía sau. Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Bảo Nam – người vừa đi nghỉ phép về để kiểm tra tình hình – bước vào.

"Rầm!"

Bảo Nam đứng hình tại chỗ, chứng kiến cảnh cô quản lý mới đang "vật lộn" một cách đầy mờ ám với vùng thắt lưng của đại minh tinh.

Tôi... tôi có vào nhầm chỗ không? Hai người đang tập vật tự do à? – Bảo Nam lắp bắp.

Anh Nam! Không phải như anh nghĩ đâu! – Linh Chi buông tay ra, nhưng vì vội vàng, cô lại kéo luôn cả sợi dây micro làm nó quàng qua cổ Hải Đăng như một chiếc thòng lọng.

Khụ... khụ... – Hải Đăng bị siết cổ nhẹ, mặt bắt đầu tím tái vì... tức giận – Phan Linh Chi! Cô định tiễn tôi về với tổ tiên ngay trước giờ diễn hả?

Bảo Nam thở dài, đi tới gỡ mớ bòng bong ra trong vòng 30 giây. Anh nhìn Hải Đăng bằng ánh mắt thông cảm sâu sắc, rồi quay sang Linh Chi:

Em đúng là thiên tài, Chi ạ. Anh làm quản lý mười năm chưa thấy ai cài mic mà suýt làm idol nghẹt thở cả.

Hải Đăng bực dọc chỉnh lại áo, anh đẩy Bảo Nam ra:

Anh ra ngoài đi, để em dạy cô ấy. Nếu không học được cái này, lần sau đi lưu diễn nước ngoài cô ấy làm tôi bẽ mặt mất.

Bảo Nam nhún vai đi ra, không quên đóng cửa lại. Căn phòng chỉ còn lại hai người. Hải Đăng cầm lấy bộ micro, nhìn Linh Chi bằng ánh mắt sắc lẹm:

Nhìn cho kỹ đây. Một lần duy nhất thôi.

Anh nắm lấy tay cô, dẫn dắt từng bước một. Bàn tay to lớn, vững chãi của anh bao trùm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, cùng nhau luồn sợi dây qua lớp vải. Linh Chi cảm thấy đầu óc mình như bị đình trệ. Mùi hương bạc hà nhẹ nhàng từ người anh lại một lần nữa tấn công khứu giác cô. Cô không nhìn micro, cô đang nhìn vào xương quai xanh quyến rũ và ánh mắt tập trung cực độ của anh.

Cô có đang nhìn không đấy? – Hải Đăng đột ngột ngẩng đầu lên.

Ánh mắt hai người chạm nhau. Khoảng cách gần đến mức Linh Chi có thể đếm được cả hàng mi dài của anh. Không gian bỗng chốc trở nên đặc quánh, tiếng ồn ào bên ngoài dường như biến mất.

Dạ... em có nhìn... – Linh Chi thì thầm, giọng nói như tan vào không khí.

Hải Đăng khựng lại. Anh nhìn xuống đôi môi đang hơi hé mở vì ngạc nhiên của cô, rồi lại nhìn vào đôi mắt long lanh đầy vẻ sùng bái. Một cảm giác muốn che chở, muốn bao bọc bỗng chốc len lỏi vào tâm trí người đàn ông vốn nổi tiếng lạnh lùng này.

Anh nhanh chóng buông tay ra, quay mặt đi chỗ khác, hắng giọng một cái thật mạnh:

Xong rồi. Thấy dễ chưa? Lần sau còn làm hỏng là tôi trừ lương.

Linh Chi sực tỉnh, vội vàng gật đầu:

Vâng! Em... em nhớ rồi ạ!

Khi Hải Đăng bước ra sân khấu, tiếng hò reo của fan nổ tung như sấm dậy. Linh Chi đứng phía sau cánh gà, tay cầm chai nước, nhìn bóng lưng tỏa sáng của anh dưới ánh đèn spot-light. Cô đưa bàn tay lúc nãy anh nắm lên áp vào má, cảm nhận hơi ấm vẫn còn vương lại.

Trên sân khấu, Hải Đăng đang thực hiện một cú xoay người cực đỉnh. Micro hoạt động hoàn hảo, âm thanh trong trẻo vang vọng khắp khán phòng. Nhưng không ai biết rằng, trong lúc biểu diễn, thỉnh thoảng vị đội trưởng của The SUN lại đưa tay lên chỉnh lại bộ tai nghe, khóe môi vô thức hiện lên một nụ cười nhạt khi nhớ đến gương mặt đỏ bừng của "báo thủ" nhà mình.

Kết thúc buổi diễn, Hải Đăng bước vào cánh gà, mồ hôi đầm đìa nhưng thần thái vẫn ngời ngời. Linh Chi định lao tới đưa khăn, nhưng nhớ đến quy tắc "Khoảng cách an toàn", cô khựng lại ở vạch 1 mét.

Hải Đăng nhìn cô, rồi tự mình bước qua vạch kẻ ranh giới đó. Anh giật lấy chiếc khăn trên tay cô, lau mồ hôi rồi ném lại:

Cài mic cũng tạm được, nhưng đưa nước thì chậm quá. Về nhà tập luyện thêm đi.

Linh Chi cười hì hì, chạy lăng xăng theo sau:

Tuân lệnh chủ tịch! Mai em sẽ tập đưa nước bằng tốc độ ánh sáng!

Showbiz có thể khắc nghiệt, micro có thể lằng nhằng, nhưng với Linh Chi, chỉ cần được đứng ở vị trí mà cô có thể chạm vào làn da đó, nghe thấy nhịp tim đó, thì mọi vất vả đều hóa thành mật ngọt.