Cơ thể anh đột nhiên chìm vào một cơn đau nhói ở bả vai, vết sẹo cũ từ vụ Nhà Máy Bỏ Hoang. Đó là một lời nhắc nhở rằng anh không thể trốn tránh sự phức tạp mãi mãi. Anh đã đi bộ hàng trăm dặm, cuối cùng cũng đến được một thành phố lớn ven biển, khác biệt với thành phố cũ nơi anh từng sinh sống. Thành phố này mang vẻ ngoài hào nhoáng và hiện đại hơn, nhưng Onyx biết rằng, dưới lớp vỏ bọc đó, sự thối rữa và lòng tốt vẫn đang đấu tranh không ngừng. Anh không còn quan sát những bi kịch đơn lẻ nữa; anh tìm kiếm một cộng đồng, một nơi mà anh có thể hiểu được cách con người tổ chức và bảo vệ lẫn nhau.
Anh đã tìm được một khu vực ẩn mình ở bến tàu cũ, nơi cộng đồng mèo hoang sống khá hòa thuận, nhờ vào một sự sắp xếp phức tạp với các ngư dân và chủ cửa hàng địa phương. Onyx nhanh chóng trở thành một nhân vật quan sát quan trọng, không phải vì anh tìm kiếm quyền lực, mà vì sự điềm tĩnh và kinh nghiệm của anh được các chú mèo trẻ tôn trọng. Anh bắt đầu nghĩ rằng, đây có thể là một mô hình thu nhỏ tốt hơn để nghiên cứu: một cộng đồng đoàn kết, nơi mà sự sẻ chia và sự bảo vệ là luật lệ, tương tự như sự sẻ chia anh thấy ở Khu Ổ Chuột, nhưng được thực hiện một cách tự nguyện và có tổ chức hơn.
Tuy nhiên, sự bình yên này không kéo dài. Một mối nguy hiểm mới, khác hẳn những kẻ trộm cướp hay bóc lột thông thường, đã xuất hiện. Cộng đồng mèo bắt đầu báo cáo về sự mất tích bí ẩn của những con mèo đen khác. Sự mất mát này không đi kèm với tiếng ồn hay bạo lực; nó là sự biến mất lặng lẽ, chỉ để lại sự hoài nghi và sợ hãi. Onyx đã sử dụng kinh nghiệm của mình để điều tra, và những dấu vết anh tìm thấy thật đáng sợ: những chiếc bẫy tinh vi, không nhằm mục đích giết chết mà nhằm mục đích bắt sống những con mèo có màu lông đen tuyền. Anh biết rằng, đây không phải là công việc của những người nhặt rác hay những kẻ săn bắt lông thú; đây là công việc của một kẻ có mục đích cụ thể, một kẻ dựa trên mê tín dị đoan.
Chính sự nhận định đó đã dẫn đến sự xuất hiện của Thợ Săn Hắc Ám – một nhân vật độc ác khác biệt hoàn toàn với những gì Onyx đã từng đối diện. Kẻ này không phải là kẻ tham lam tiền bạc hay quyền lực; hắn ta bị ám ảnh bởi niềm tin rằng mèo đen mang lại vận rủi, và việc săn bắt chúng là một hành động "thanh tẩy" hoặc "tế lễ" nào đó. Hắn ta là một loại độc ác dựa trên sự ngu dốt và sợ hãi của loài người, một sự thối rữa không mang tính logic mà mang tính tâm linh và cảm xúc. Đối với Onyx, đây là một thách thức mới: làm thế nào để chiến đấu với một kẻ thù không thể được lý giải bằng tiền bạc hay sự tuyệt vọng, mà chỉ bằng sự điên rồ của niềm tin?
Sự xuất hiện của Thợ Săn Hắc Ám đã buộc Onyx phải hành động một lần nữa, nhưng lần này, anh không chỉ bảo vệ bản thân hay một cá nhân đơn lẻ như Kaito; anh phải bảo vệ toàn bộ cộng đồng và nguyên tắc sống còn của chúng. Anh nhận ra rằng, đây là cơ hội cuối cùng để anh kiểm chứng lòng tin của mình vào sự đoàn kết và sự dũng cảm của loài mèo. Anh phải trở lại vai trò Đại Ca Mèo, một vai trò mà anh đã trốn tránh bấy lâu, lãnh đạo cuộc chiến chống lại sự ngu dốt và độc ác. Anh chuẩn bị cho trận chiến cam go nhất, một trận chiến không chỉ quyết định sự sống còn của những chú mèo đen, mà còn quyết định sự thành bại trong việc lý giải sự phức tạp của loài người.
Onyx, trên Đảo Aoshima, nhìn đàn mèo xung quanh mình. Anh nhớ lại sự căng thẳng và nguy hiểm khi dẫn dắt cộng đồng mèo ở bến tàu. Anh biết rằng, những chương tiếp theo sẽ là đỉnh điểm của hành trình phiêu bạt của anh, nơi lòng tốt và sự độc ác sẽ va chạm trực tiếp, không có sự ngụy trang. Anh cảm thấy vết thương cũ nhói lên, nhưng một cảm giác sống lại kỳ lạ cũng dâng lên. Anh đã sẵn sàng để đối mặt với hồi ức về trận chiến cuối cùng, trận chiến mà anh đã giành được vương miện của mình.