MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLOÀI NGƯỜI THẬT KHÓ HIỂU !Chương 11: TRANG TRẠI VÀ SỰ BÌNH YÊN LÀM TỪ TUYỆT VỌNG

LOÀI NGƯỜI THẬT KHÓ HIỂU !

Chương 11: TRANG TRẠI VÀ SỰ BÌNH YÊN LÀM TỪ TUYỆT VỌNG

1,038 từ · ~6 phút đọc

Onyx, nằm trên Đảo Aoshima, cảm thấy cơ thể anh ngày càng nặng nề và khó chịu với sự ẩm ướt của đêm. Anh nhớ lại chuyến hành trình mệt mỏi rời khỏi thành phố, nơi anh đã trải qua sự hỗn loạn cảm xúc sau vụ Kaito. Anh không chỉ chạy trốn khỏi sự độc ác của loài người, mà còn chạy trốn khỏi sự phức tạp và cái giá của sự can thiệp mà anh vừa phải trả. Anh hướng về vùng nông thôn, tin rằng sự đơn giản của thiên nhiên và cuộc sống canh tác sẽ mang lại sự tĩnh lặng, nơi anh có thể chữa lành vết thương và khôi phục lại niềm tin vào một loại logic nguyên thủy hơn. Anh đã tìm thấy một trang trại nhỏ nằm sâu trong thung lũng yên tĩnh, nơi sinh sống của một cặp vợ chồng trung niên già nua và kiệm lời, và anh đã nghĩ, cuối cùng anh cũng tìm thấy sự bình yên thuần khiết mà anh hằng khao khát.

Cuộc sống ở trang trại là một sự đối lập hoàn toàn với sự ồn ào và dối trá của thành phố. Hàng ngày của họ trôi qua theo chu kỳ mặt trời: tiếng gà gáy, tiếng xẻng đào đất, mùi đất ẩm và cỏ khô. Người vợ dành thời gian chăm sóc vườn hoa dại, người chồng làm việc nặng nhọc trên cánh đồng. Họ đối xử với Onyx bằng sự tôn trọng kín đáo, cho anh thức ăn đều đặn và một chỗ ngủ ấm áp trong nhà kho mà không đòi hỏi bất kỳ sự vuốt ve hay ràng buộc nào. Onyx đã được thả lỏng hoàn toàn, anh dành nhiều giờ để nằm phơi nắng, cảm nhận cơ bắp hồi phục. Anh đã nghĩ rằng, đây là hình ảnh lý tưởng về sự tốt bụng và cuộc sống thanh bình: không có lòng tham, không có sự lừa dối, chỉ có sự lao động chân tay và sự hài lòng với những điều giản dị. Anh đã nghĩ, cuối cùng anh cũng tìm thấy một nơi mà sự tốt bụng là chân thật và không bị vẩn đục bởi bất kỳ sự vụ lợi nào.

Tuy nhiên, sự quan sát sắc bén của Onyx không bao giờ ngủ yên. Sau vài tuần sống trong sự bình yên, anh bắt đầu nhận thấy những vết nứt nhỏ trong bức tranh hoàn hảo đó. Người vợ thường xuyên khóc thầm vào ban đêm, không thành tiếng, nhưng anh có thể cảm nhận được sự run rẩy của cô ấy từ xa. Người chồng thường xuyên nhìn chằm chằm vào khoảng không với ánh mắt vô hồn khi nghỉ ngơi, như thể tâm trí anh ta đang ở một nơi rất xa và đau khổ. Họ đối xử tốt với nhau, nhưng sự giao tiếp giữa họ gần như không tồn tại; họ sống cạnh nhau trong sự yên tĩnh, nhưng đó là sự yên tĩnh của hai người bị mắc kẹt trong một nỗi đau chung mà không ai dám gọi tên. Onyx hiểu rằng, họ đang che giấu một bi kịch lớn hơn nhiều so với những cuộc tranh giành tiền bạc ở thành phố, một loại bi kịch mà anh chưa từng có kinh nghiệm.

Sự thật đã được hé lộ qua một bức ảnh cũ bị kẹt trong cuốn sách mà người vợ thường đọc, một cuốn sách về những loài chim đã tuyệt chủng. Đó là bức ảnh của một đứa trẻ, chắc chắn là con trai của họ, với một ngày sinh và một ngày mất được ghi chú ở mặt sau. Bi kịch của họ không phải là sự mất mát tiền bạc hay sự phản bội; đó là sự mất mát lớn nhất mà con người có thể chịu đựng, mất đi tương lai của chính mình. Sự bình yên mà họ tạo ra không phải là sự hài lòng, mà là một cơ chế phòng thủ, một cách để tự đóng băng cảm xúc nhằm tránh xa sự đau đớn không thể chịu đựng được. Họ không độc ác, họ không tham lam, nhưng họ đang sống một cuộc đời bị hủy hoại bởi nỗi buồn không thể nói, một loại tuyệt vọng được ngụy trang bằng sự bình lặng và lao động.

Sự phát hiện này đã khiến Onyx hoang mang sâu sắc. Anh đã đi từ những nơi đầy rẫy sự độc ác và tìm đến nơi đầy lòng tốt, nhưng cả hai đều bị bao phủ bởi sự đau khổ. Anh nhận ra rằng, sự thối rữa của loài người không chỉ đến từ hành động xấu, mà còn đến từ sự bất lực trước những bi kịch không thể kiểm soát, những nỗi đau vô hình ăn mòn linh hồn họ. Sự bình yên giả tạo ở trang trại đã dạy anh rằng, ngay cả sự tĩnh lặng cũng có thể là một hình thức tuyệt vọng. Cuối cùng, Onyx hiểu rằng, anh không thể tìm thấy câu trả lời trong sự trốn chạy hay trong sự đơn giản giả tạo này. Anh cần quay trở lại nơi mà sự sống đang sôi sục, nơi mà những hành động và cảm xúc thật sự bộc lộ, nơi anh có thể chứng kiến sự va chạm trực tiếp giữa thiện và ác, để tìm ra sự dung hòa cuối cùng.

Onyx đã rời khỏi trang trại, để lại một con chuột đã chết được anh đặt cẩn thận ở ngưỡng cửa như một lời tri ân không lời cho sự tử tế họ đã dành cho anh. Anh mang theo nỗi buồn thầm lặng của cặp vợ chồng đó, một loại nỗi buồn khác biệt so với sự tuyệt vọng công khai ở thành phố. Anh biết rằng, hành trình của anh chưa kết thúc. Anh cần tìm kiếm một câu trả lời cuối cùng, một sự dung hòa giữa các mặt đối lập. Anh hướng về phía những ánh đèn sáng của một thành phố khác, nơi anh sẽ đối diện với những thử thách mới, phức tạp hơn, và cuối cùng sẽ dẫn anh đến cao trào mà anh đã chờ đợi.