Cái nắng của vùng đất cù lao giữa dòng sông Hậu dường như rực rỡ và gắt gỏng hơn thường lệ vào ngày đại hỷ của nhà họ Lý. Khắp dinh cơ bề thế, rộn ràng tiếng cười nói, tiếng chạm chén của khách khứa từ tận Sài Gòn, Cần Thơ đổ về chúc tụng cho mối lương duyên của tiểu thư Lý Lan. Lan ngồi trước gương trong căn phòng lộng lẫy, nhìn mình trong bộ áo dài đỏ thắm thêu phượng tinh xảo bằng chỉ vàng. Cô đẹp, một vẻ đẹp đài các, trong trẻo như sương sớm, đúng chuẩn tiểu thư của một gia đình hào phú nức tiếng với những hoạt động thiện nguyện cứu người khắp vùng miền Tây sông nước. Nhưng trái với vẻ náo nhiệt, rỡ ràng bên ngoài, Lan lại cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo kỳ lạ cứ mơn man sau gáy, bất chấp cái nóng hầm hập của mùa khô đang bủa vây.
Sáng nay, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp chạm tới mặt sông, Lan đã bị đánh thức bởi một mùi hương lạ. Không phải mùi trầm quý gia đình vẫn xông trong nhà thờ tổ, cũng không phải mùi hoa sứ trắng ngần ngoài sân, mà là một mùi tanh nồng, lờ lợ như mùi bùn sình trộn lẫn với thứ gì đó mục rữa lâu ngày. Cô mở cửa sổ, nhìn xuống con rạch nhỏ chảy ngang hông nhà, chỉ thấy dòng nước đục ngầu phù sa lững lờ trôi, tuyệt nhiên không có xác động vật hay thứ gì gây mùi. Thế nhưng, cái mùi ấy cứ bám lấy cô, ẩn hiện trong từng hơi thở, như một bóng ma vô hình len lỏi vào từng kẽ tóc.
"Tiểu thư, tới giờ trang điểm rồi. Hôm nay là ngày vui nhất đời cô mà, sao mặt mày xanh xao dữ vậy?" – Bà Vú, người đã chăm sóc Lan từ lúc đỏ hỏn, vừa nói vừa cầm chiếc lược sừng chải lên làn tóc đen mượt của cô.
Lan gượng cười, đôi tay vân vê vạt áo lụa run rẩy: "Con thấy trong người hơi lạnh, chắc tại tối qua hồi hộp quá không ngủ được thôi vú. Với lại... con cứ thấy có ai đó nhìn mình từ trong góc tối kia kìa."
Vú già khựng tay lược, ánh mắt bà thoáng qua một tia dao động cực nhanh, một sự hốt hoảng bị kìm nén rồi lập tức trở lại vẻ nghiêm nghị gắt gỏng: "Bậy bạ không hà! Nhà này cổng cao tường kín, ai vô đây mà nhìn cô. Chắc tại cô sắp về nhà chồng nên tâm tính bất an, sinh ra hoang tưởng đó thôi. Lo mà làm lễ cho tròn vai kẻo ông chủ quở."
Nhưng khi nhìn sâu vào đôi mắt mình trong mặt gương cổ bằng đồng, Lan bỗng khựng lại. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, dường như hình ảnh phản chiếu không phải là cô. Phía sau lưng Lan, nơi ánh sáng đèn cầy không chạm tới, dường như có một bóng người đang đứng. Một cái bóng mỏng manh, mặc bộ đồ rách rưới, mái tóc dài rũ rượi phủ kín khuôn mặt. Lan giật mình quay phắt lại, tim đập loạn nhịp trong lồng ngực: "Ai đó? Có người trong phòng!"
Góc phòng vẫn trống không. Chỉ có chiếc tủ thờ gỗ trắc bóng loáng và những lẵng hoa chúc mừng đỏ rực. Lan run rẩy chỉ tay về phía góc tối, nước mắt chực trào: "Vú... vú có thấy ai vừa đứng đó không? Một cô gái tóc dài, người sũng nước..."
Bà Vú sắc mặt đanh lại, giọng bà trở nên lạnh lùng lạ thường, khác hẳn với vẻ hiền từ mọi khi: "Tiểu thư! Cô đừng có nói điềm gở trong ngày đại hỷ. Không có ai hết! Cô mà còn nói bậy bạ để ông chủ nghe được là không xong đâu. Đừng có làm nhục mặt dòng họ Lý vì những chuyện ma quỷ tào lao này."
Sự gắt gỏng của vú làm Lan chết lặng. Từ nhỏ đến lớn, mọi người trong nhà luôn yêu chiều cô hết mực, nhưng hôm nay, sự lo lắng chân thành của cô lại bị gạt đi một cách thô bạo. Lan nén nỗi sợ vào lòng, bước ra sảnh chính để thực hiện nghi lễ rước dâu. Cha Lan – ông Phán Lý – đứng giữa sảnh, khuôn mặt phúc hậu luôn nở nụ cười nhân ái mà cả vùng này đều kính trọng. Cạnh đó là Bà Cả, nội của cô, người luôn dạy Lan về đạo đức và lòng từ bi.
Khi Lan quỳ xuống trước bàn thờ tổ, một cơn gió mạnh từ phía sông bất ngờ thốc vào, làm dàn đèn cầy trên bàn thờ tắt phụt. Trong bóng tối lờ mờ, Lan cảm thấy đôi vai mình nặng trĩu, và một tiếng "xoẹt" khô khốc vang lên. Chiếc áo dài cưới của cô bị rách một đường dài ngay ngực, và từ đó, một thứ chất lỏng màu đỏ thẫm bắt đầu rỉ ra, tanh nồng mùi huyết nhục.
"Máu! Cha ơi, áo con có máu! Có ai đó vừa cào con!" – Lan hét lên, cô kinh hoàng lùi lại, đôi bàn tay run rẩy chạm vào vệt đỏ đang loang lổ trên ngực áo.
Cả gian nhà lặng đi trong giây lát. Lan chờ đợi một sự che chở, một cái ôm trấn an từ cha hay một lời an ủi từ bà nội. Nhưng không. Ông Phán Lý bước tới, không phải để xem cô có bị thương hay không, mà để giáng một cái tát nảy lửa vào mặt cô trước mặt hàng trăm quan khách.
"Câm miệng! Đồ nghiệt súc!" – Ông Phán quát lớn, đôi mắt vốn hiền từ giờ hằn lên những tia máu đáng sợ, sự tàn độc lộ rõ trên khuôn mặt mà Lan hằng tôn thờ. "Hôm nay là ngày trọng đại của nhà họ Lý, mày dám bày trò bẩn thỉu để bôi nhọ thanh danh tổ tiên sao? Máu ở đâu ra? Đó là nước chè vương vãi, mày nhìn cho kỹ đi!"
Lan bàng hoàng nhìn xuống. Vệt đỏ vẫn còn đó, mùi tanh vẫn xộc vào mũi, nhưng khi cô nhìn vào mắt những người thân xung quanh, cô chỉ thấy một sự căm phẫn đến lạnh người. Bà nội cô ngồi trên ghế cao, gõ mạnh cây gậy xuống sàn, giọng đanh thép: "Đúng là con cái không biết dạy. Có chút chuyện cũng la lối om sòm như gặp ma gặp quỷ. Mang nó vào trong thay áo mau, đừng để nhà trai họ cười cho thối mũi. Đừng có để cái 'bệnh' thần kinh của mày làm hỏng đại cuộc."
Lan bị bà vú lôi xềnh xệch vào trong phòng. Cô khóc nức nở, cố gắng giải thích rằng mình thật sự thấy có bóng người, rằng mùi tanh đó không thể là nước chè. Nhưng đáp lại cô chỉ là những lời mắng chửi thậm tệ từ chính những người hầu hạ mình bấy lâu: "Cô đừng có giả điên giả khùng nữa. Nhà họ Lý này từ trước tới nay ăn ở đức độ, quỷ ma nào dám vô đây? Hay là cô làm chuyện gì khuất tất nên giờ đổ thừa cho tâm linh? Đừng để chúng tôi phải dùng biện pháp mạnh."
Lan nhìn vào gương, thấy mình cô độc đến thảm thương giữa ngôi nhà hào nhoáng này. Cô không hiểu tại sao mọi người lại tàn nhẫn với cô đến thế khi cô đang thật sự sợ hãi. Cô đâu biết rằng, ngay khi cửa phòng cô bị khóa chặt, ông Phán Lý đã quay sang bà Cả, giọng thấp xuống đầy vẻ âm u: "Nó bắt đầu động rồi. Lẽ ra lá bùa trấn yểm dưới giếng phải giữ được thêm vài năm nữa chứ?"
Bà Cả lạnh lùng nhấp ngụm trà, đôi mắt nhìn chằm chằm vào tà áo rách đầy máu của Lan đang bị vứt trên sàn: "Máu của con bé là vật dẫn tốt nhất. Chúng ta đã nuôi nó mười tám năm chỉ để đợi ngày này. Nếu nó có thấy gì, thì cứ bảo nó điên. Một đứa điên thì lời nói chẳng ai tin được đâu."
Trong căn phòng tối, Lan nhìn thấy dấu chân bùn nước hiện lên rõ mồn một trên sàn gạch, hướng thẳng về phía mình, nhưng lần này cô không dám hét lên nữa. Cô nhận ra một sự thật còn đáng sợ hơn cả bóng ma ngoài kia: Trong ngôi biệt phủ này, lời nói của cô chỉ là rác rưởi, và dường như cả gia đình cô đang cùng nhau diễn một vở kịch mà cô là con tốt thí mạng.
Đúng lúc đó, từ dưới gầm giường, một lọn tóc dài đen láy lết ra như một con rắn sũng nước, quấn chặt lấy cổ chân Lan rồi giật mạnh, kéo cô vào khoảng tối sâu thẳm dưới gầm giường, nơi có tiếng nhai xương rắc rắc vang lên đều đặn.