Biệt phủ họ Lý chưa bao giờ im lìm đến thế. Cái tĩnh lặng này không phải là sự bình yên sau cơn bão, mà là cái lặng ngắt của một bãi tha ma trước giờ động huyệt. Sau đêm cha cô tự thú trong cơn mê sảng, căn phòng của ông đã bị bà Cả ra lệnh khóa trái từ bên ngoài bằng ba lớp xích sắt. Những tiếng rên rỉ, những lời sám hối bằng tiếng Khmer của ông bị chặn đứng sau lớp gỗ trắc dày đặc, chỉ còn lại sự u uất lan tỏa ra từng kẽ gạch. Lan ngồi bên thềm đá, nhìn bóng tối đang nuốt chửng khu vườn chuối phía sau. Cô thấy mình không còn sợ hãi những bóng ma nữa, vì dường như chính những con người đang sống trong căn nhà này mới là những thực thể quỷ quyệt và ghê tởm nhất.
Nhưng điều khiến sự sợ hãi của Lan chuyển sang một trạng thái hoang mang mới chính là sự biến mất dần dần của những người làm trong nhà. Biệt phủ vốn có hàng chục gia nhân, kẻ quét tước, người nấu nướng, lũ lực điền canh gác. Vậy mà chỉ trong vòng ba ngày ngắn ngủi, ngôi nhà rộng lớn bỗng trở nên trống huếch trống hoác.
Sáng sớm hôm nay, Lan bước xuống bếp tìm chút nước uống. Gian bếp vốn luôn đỏ lửa từ tinh sương nay lạnh ngắt như tiền đồn bỏ hoang. Nồi cháo cá lóc nấu dở từ chiều qua đã bốc mùi chua loét, dòi bọ bắt đầu bò lổm ngổm trên thành nồi. Không có bóng dáng bà Vú, cũng chẳng thấy đứa hầu gái nhỏ mọi khi vẫn hay lén cho Lan quả bần chua.
Lan đi ra phía dãy nhà ngang dành cho gia nhân. Những cánh cửa buồng ngủ đều mở toang, quần áo đồ đạc vẫn còn nguyên trên chõng tre, như thể họ vừa mới đứng dậy và bước đi đâu đó trong tích tắc rồi không bao giờ quay lại. Trên nền đất sình phía cửa sau, Lan nhìn thấy những vết chân lạ. Đó không phải vết chân người đi giày hay dép, mà là những vệt kéo lê dài, sũng nước, giống như có ai đó đã lôi những cái xác đi về phía con rạch chảy ngang hông nhà.
"Vú ơi! Chú Tư ơi! Có ai còn ở đây không?" Lan gào lên, giọng cô lạc đi giữa không gian rộng lớn. Đáp lại cô chỉ là tiếng gió rít qua rặng bần và tiếng lũ quạ bắt đầu tụ tập trên mái nhà thờ tổ.
"Tiểu thư... đừng gọi nữa. Họ đi rồi. Họ đi về phía dòng sông rồi."
Lan giật mình quay lại. Chú Tư — người quản gia vốn dĩ sắt đá và lạnh lùng — đang ngồi bệt dưới gốc cây thốt nốt già. Gương mặt chú hốc hác, đôi mắt sâu hoắm như hai cái hố đen. Điều kinh hoàng là trên đôi bàn tay chú, những móng tay đã bị ai đó rút sạch, chỉ còn lại những đầu ngón tay đỏ lòm, đang rỉ ra một thứ nước vàng nhợt nhạt.
Lan lao đến, run rẩy cầm lấy tay chú: "Chú Tư! Chuyện gì đã xảy ra? Mọi người đâu hết rồi? Tại sao tay chú lại thành ra thế này?"
Chú Tư cười, một nụ cười méo mó chứa đầy nỗi uất nghẹn: "Cô Srey... cô ấy gọi tên từng người một. Ai cũng có phần trong cái đêm đó, tiểu thư ạ. Thằng hầu gánh nước thì giữ chân, bà Vú thì bịt miệng, còn tôi... tôi là kẻ đã đóng những chiếc đinh đồng vào xác cô ấy để linh hồn không thể ngoi lên. Cô ấy nói, đôi bàn tay này không xứng đáng được cầm cuốc, cầm gậy nữa."
Chú Tư ngước nhìn Lan, đôi mắt đục ngầu chợt rỉ ra hai dòng nước mắt máu: "Cả đêm qua, tôi thấy họ... những người làm khác... họ cứ bước đi trong cơn mộng du. Họ bước xuống sông, từng người một, mặt không chút cảm xúc. Nước sông Hậu không chảy xuôi nữa, nó cuộn xoáy lại như một cái phễu khổng lồ, nuốt chửng từng cái mạng để trả nợ cho đứa trẻ không được nhìn thấy ánh mặt trời."
Lan rụng rời chân tay. Cô nhìn ra phía con rạch. Dưới ánh nắng vàng vọt, mặt nước dường như đang sôi sục. Những chiếc áo bà ba màu đen, màu nâu xám của gia nhân nhà cô đang nổi lềnh bềnh, dạt vào những đám lục bình. Chúng không phải là quần áo bỏ đi, mà là những cái xác đang bị những sợi tóc đen dài quấn chặt, dìm sâu dưới đáy sình lầy.
Bỗng nhiên, từ phía biệt thự chính, tiếng gõ mõ của bà Cả vang lên dồn dập, chát chúa. Tiếng mõ không còn mang nhịp điệu của kinh kệ Phật giáo, nó nghe như tiếng tim đập của một con quái vật đang hưng phấn. Bà Cả bước ra ban công, trên người khoác bộ đồ múa Apsara cổ mà Lan đã thấy trong gian kho. Bà nhảy múa, những động tác già nua, khập khiễng nhưng lại mang một sức mạnh ma quái. Bà vừa múa vừa cười, miệng lẩm bẩm những lời nguyền độc địa bằng tiếng Phạn.
"Máu đã đủ rồi! Srey ơi, ăn đi con! Ăn sạch cái lũ nô tài này đi rồi tha cho dòng họ Lý!" Bà Cả hét lên điên cuồng.
Lan nhận ra, bà nội cô đã hoàn toàn hóa quỷ. Để giữ lại mạng sống cho bản thân và cha cô, bà đã nhẫn tâm dùng mạng sống của hàng chục gia nhân để tế cho cơn giận của Srey. Cái ác của dòng họ này không chỉ dừng lại ở tội giết người năm xưa, mà nó vẫn đang tiếp diễn, tàn bạo và máu lạnh hơn gấp bội.
Chú Tư bỗng nhiên đứng bật dậy, đôi mắt chú trợn trừng nhìn vào khoảng không sau lưng Lan. Chú bắt đầu bước đi, đôi chân trần đạp lên những mảnh sành, những gai mây sắc lẹm nhưng chú không hề thấy đau. Chú hướng về phía dòng sông với một sự phục tùng mù quáng.
"Chú Tư! Đừng đi! Quay lại đi chú!" Lan ôm lấy lưng chú, cố gắng kéo lại, nhưng sức lực của cô quá yếu ớt so với một kẻ đang bị tà thuật điều khiển.
Chú Tư đẩy nhẹ Lan ngã nhào xuống đất. Trước khi bước xuống dòng nước đen ngòm, chú quay lại nhìn Lan một lần cuối, ánh mắt đầy sự xót xa: "Tiểu thư... chạy đi. Đừng ở lại đây nữa. Cô là người duy nhất không nhúng chàm, nhưng máu của họ đang chảy trong người cô. Cô Srey không muốn giết cô... cô ấy muốn cô thấy... thấy hết cái giá của sự giàu sang này."
Lan nhìn chú Tư chìm dần xuống nước cho đến khi chỉ còn lại những vòng tròn sóng xao động. Biệt phủ giờ đây chỉ còn lại ba người: Bà Cả đang hóa điên, ông Phán Lý đang hấp hối trong buồng kín, và Lan — người chứng kiến cuối cùng của một đế chế hào phú đang sụp đổ trong máu và nước mắt.
Khi Lan quay trở vào nhà, cô thấy trên mỗi bậc thang dẫn lên lầu đều đặt một chiếc đinh đồng rỉ sét. Và ở bậc cao nhất, bức di ảnh của mẹ cô không còn ở trên bàn thờ nữa. Nó nằm lăn lóc dưới đất, khuôn mặt mẹ cô trong ảnh đã biến mất, thay vào đó là một hố đen sâu thẳm đang rỉ ra mùi bùn đất nồng nặc, và từ trong cái hố đen ấy, tiếng nhạc ngũ âm lại vang lên dồn dập như một lời mời gọi xuống địa ngục.