Biệt phủ họ Lý chìm vào một đêm tối mênh mông, cái bóng của sự chết chóc và điềm gở phủ lên những mái ngói rêu phong một màu xám xịt. Sau sự kiện chiếc hũ sành nổ tung và cái chết hụt của ông Phán Lý dưới hố bùn, không khí trong nhà không còn là sự căng thẳng thông thường nữa, mà là một nỗi tuyệt vọng tột cùng. Cha Lan được đám lực điền kéo lên kịp lúc, nhưng đôi chân ông đã bị những sợi tóc ma quái siết chặt đến nỗi tím tái, da thịt bong tróc như thể bị ngâm dưới nước hôi thối hàng tháng trời. Ông được đưa về phòng, cửa đóng then cài, chỉ có tiếng rên rỉ u uất vang ra đều đặn theo nhịp đung đưa của chiếc võng gỗ.
Lan không bị nhốt lại nữa. Có lẽ vì giờ đây, chẳng ai còn tâm trí đâu mà canh giữ cô, hoặc giả họ hiểu rằng cô chính là "mồi nhử" duy nhất để xoa dịu cơn giận dữ của thực thể đang trú ngụ dưới nền nhà. Cô lặng lẽ bước qua hành lang tối om, đôi bàn chân trần chạm vào mặt sàn gỗ lạnh ngắt. Mỗi bước đi, Lan lại nghe thấy tiếng nước róc rách chảy dưới gầm sàn, dù bên ngoài trời hoàn toàn tạnh ráo. Cô dừng lại trước cửa phòng cha, hơi thở dồn dập khi nghe thấy những âm thanh lạ lùng phát ra từ bên trong.
Đó không phải là tiếng rên rỉ vì đau đớn thể xác. Đó là tiếng nói chuyện.
Lan áp tai vào cánh cửa gỗ dày. Bên trong, giọng của cha cô trầm đục, đứt quãng nhưng lại mang một ngữ điệu hoàn toàn khác lạ. Ông không nói tiếng Việt. Những âm thanh trầm bổng, mang sắc thái u uất và cổ xưa vang lên, nhịp điệu của nó giống hệt tiếng của ông lão mù Thạch ở cổng làng hay tiếng nhạc ngũ âm ma quái mỗi đêm. Cha cô đang nói tiếng Khmer một cách trôi chảy, dù cả đời ông chưa từng học qua một từ bẻ đôi.
"Srey... tha cho tôi... tôi không muốn làm vậy... là mẹ... là bà nội bắt tôi phải làm..."
Lan rùng mình. Tiếng nói của cha cô bỗng chốc trở nên the thé như tiếng một đứa trẻ, rồi lại ồm ồm như người già. Ông như đang phân thân thành nhiều nhân cách khác nhau, tự đối thoại với chính mình trong cơn mê sảng tột độ. Lan liều lĩnh đẩy nhẹ cánh cửa. Cánh cửa không khóa, nó mở ra một khe nhỏ đủ để cô nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng bên trong.
Trong ánh sáng lập lòe của ngọn đèn dầu sắp cạn, ông Phán Lý đang nằm ngửa trên giường, nhưng cơ thể ông uốn cong một cách dị thường như một con tôm bị nướng trên lửa. Đôi mắt ông mở trừng trừng, tròng trắng chiếm gần hết, nhìn chằm chằm lên trần nhà. Trên ngực ông, một đống tóc đen dài đang rỉ nước, quấn chặt lấy cổ họng khiến ông mỗi lần phát âm đều phải rặn ra từng chữ trong đau đớn. Nhưng điều đáng sợ nhất là bóng của ông hắt lên tường. Cái bóng ấy không phải hình người đàn ông nằm đó, mà là hình một người phụ nữ đang ngồi đè lên ngực ông, tay cầm một chiếc dao nhọn hướng về phía bụng mình.
"Đêm đó... trăng khuyết..." Giọng ông Phán Lý bỗng trở nên tỉnh táo một cách đáng sợ, nhưng nó mang theo hơi lạnh của cõi âm. "Cô ấy đứng đó, dưới gốc thốt nốt... bộ đồ múa Apsara lấp lánh trong đêm. Tôi đã hứa sẽ đưa cô ấy đi trốn, rời khỏi cái biệt phủ mục nát này. Nhưng bà nội mày phát hiện ra... bà nói dòng máu họ Lý không thể để một con nô lệ Khmer làm ô uế..."
Nước mắt Lan rơi lã chã. Sự thật bắt đầu trồi lên như những xác chết nổi trên mặt sông Hậu sau mùa lũ.
"Bà nội bảo... phải giết nó mới giữ được long mạch. Phải giết đứa trẻ trong bụng nó mới lấy được vinh hoa phú quý mười đời. Tôi đã cầm tay cô ấy... tôi đã lừa cô ấy uống chén nước bùa đó... Srey nhìn tôi, đôi mắt cô ấy không hề oán hận, chỉ có sự bàng hoàng khi thấy chính người mình yêu bóp nghẹt cổ mình..."
Ông Phán Lý bắt đầu nức nở, nhưng tiếng khóc của ông lại vang lên thành tiếng cười sằng sặc. Ông quờ quạng đôi tay lên không trung, như thể đang cố đẩy một thứ gì đó vô hình.
"Máu của nó đen lắm... Lan ơi... máu nó chảy tràn ra sân, thấm xuống tận giếng hoang. Bà nội mày đã thuê thầy mổ bụng nó ngay khi nó còn thở... đứa nhỏ chưa kịp khóc đã bị họ đem đi luyện thành Thiên Linh Cái. Lan à... mày có biết tại sao mày lại giống nó không? Tại sao mày lại có mùi hoa sứ giống nó không?"
Lan bịt chặt tai lại, cô không muốn nghe thêm nữa. Nỗi ghê tởm đối với người cha, người bà mà cô hằng kính trọng giờ đây đã vượt ngưỡng chịu đựng. Gia đình cô không phải là hào phú, họ là những kẻ giết người, những kẻ ăn thịt người để xây dựng lâu đài trên sự thống khổ của một linh hồn oan khuất.
Bất chợt, ông Phán Lý im bặt. Đôi mắt đang trợn trừng của ông từ từ xoay về phía khe cửa nơi Lan đang đứng. Một nụ cười quái dị hiện lên trên khuôn mặt ông, đôi môi tím tái mấp máy:
"Srey nói... cô ấy không cần mạng của cha nữa. Cô ấy muốn một thứ quý giá hơn... thứ mà dòng họ Lý đã dùng máu của cô ấy để tạo ra."
Lan lùi lại, chân cô chạm phải một thứ gì đó sũng nước trên hành lang. Khi cô nhìn xuống, một dòng nước đen đặc từ trong phòng cha cô đang chảy ra, và trong dòng nước ấy, bức di ảnh không mặt của Srey Neang từ gian kho cũ đang trôi lững lờ. Bức ảnh vốn bị cào nát giờ đây đã hiện rõ khuôn mặt của Srey, và kinh hoàng thay, khuôn mặt đó giống Lan như hai giọt nước, chỉ khác là trên trán Srey có một vết đinh đồng đóng sâu vào tận xương tủy.
Một tiếng rầm vang lên từ phía nhà thờ tổ, theo sau đó là tiếng thét thất thanh của bà nội từ căn phòng bị khóa chặt. Lan quay đầu chạy, nhưng ngay trước mặt cô, bóng dáng Srey hiện ra, sừng sững và uy nghiêm trong bộ đồ múa cổ xưa, đôi tay uốn cong như một đóa hoa sen đang nở, che khuất cả lối thoát duy nhất của biệt phủ.
Từ dưới kẽ gạch của hành lang, những chiếc đinh đồng rỉ sét bắt đầu trồi lên, cắm phập vào bàn chân trần của Lan, và mỗi chiếc đinh ấy đều mang theo tiếng khóc xé lòng của một đứa trẻ sơ sinh chưa kịp chào đời.