MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỜI NGUYỀN CHIẾC ĐINH THỨ TÁMChương 8: Cổ Vật Từ Lòng Đất

LỜI NGUYỀN CHIẾC ĐINH THỨ TÁM

Chương 8: Cổ Vật Từ Lòng Đất

1,216 từ · ~7 phút đọc

Sáng hôm sau, tiếng đục đẽo và tiếng hò hét của đám thợ nề vang lên phá tan bầu không khí đặc quánh oán khí của biệt phủ. Theo lệnh của ông Phán Lý, một toán thợ được thuê từ vùng khác tới để đào xới lại khu vực sân sau, ngay sát cạnh gian kho cũ và nhà thờ tổ. Họ bảo rằng long mạch nhà họ Lý đang bị tắc nghẽn, cần phải khai thông để "giải hạn" cho tiểu thư và chữa bệnh "lẫn" cho bà Cả. Lan ngồi bên cửa sổ, đôi mắt trũng sâu vì mất ngủ, lặng lẽ nhìn những lưỡi cuốc sắc lẹm bổ xuống mặt đất, nơi mà cô biết rằng bên dưới lớp cỏ xanh mướt kia là những bí mật đen tối đang bị thời gian che lấp.

Mu bàn tay của Lan không còn chảy máu, nụ hoa trắng kia đã khép cánh lại, lặn sâu vào dưới lớp da tạo thành một khối u nhỏ cứng ngắc như đá cuội. Cô không còn cảm thấy đau, chỉ thấy một sự trống rỗng đến tận cùng. Cảm giác như linh hồn cô đang dần bị tách rời khỏi cơ thể, để lại một cái xác biết đi đang chờ đợi ngày tàn của dòng tộc.

Giữa trưa, khi cái nắng miền Tây như muốn nung chảy cả những hàng cột gỗ quý, một tiếng "keng" chói lúa vang lên. Một gã thợ đào bỗng khựng lại, lưỡi cuốc của gã vừa chạm phải một vật cứng dưới lòng đất sâu.

"Ông chủ! Có thứ này lạ lắm!" Gã thợ hét lên, giọng run rẩy.

Ông Phán Lý, vốn đang ngồi trên chiếc ghế mây hút thuốc, lập tức bật dậy. Lan thấy cha mình vội vã lao đến hố đào, khuôn mặt ông biến dạng giữa nỗi lo âu và sự tham lam kìm nén. Đám thợ xúm lại, dùng xẻng và tay trần gạt bỏ lớp bùn đất nhão nhoét. Từ dưới lòng đất sâu gần hai mét, một chiếc hũ sành màu nâu sậm dần lộ ra.

Chiếc hũ không lớn, nhưng nó được bao bọc bởi một hệ thống bùa chú kinh dị. Những sợi chỉ đỏ tẩm máu gà đã khô đen quấn chằng chịt quanh thân hũ theo hình mạng nhện. Trên nắp hũ, một lá bùa màu tím lịm – thứ màu sắc đại diện cho những lời nguyền độc địa nhất của thuật phù thủy – được dán chặt bằng sáp ong rừng. Dù đã bị chôn vùi hàng chục năm, lá bùa vẫn không hề bị mục nát, những dòng chữ Phạn viết bằng mực đen ngòm như đang uốn lượn, nhảy múa dưới ánh mặt trời.

"Đừng chạm vào!" Ông Phán Lý quát lớn, nhưng đã muộn.

Một gã thợ tò mò đã lỡ tay giật đứt một sợi chỉ đỏ. Ngay lập tức, một luồng khí lạnh buốt, mang theo mùi của nước sông thối rữa và mùi thịt người phân hủy, từ trong lòng đất bốc lên nghi ngút. Gã thợ vừa chạm vào sợi chỉ bỗng ngã quỵ xuống, ôm lấy cổ họng cào cấu. Đôi mắt gã trợn ngược, máu từ tai và mũi chảy ra ròng ròng, rồi gã tắt thở ngay tại chỗ trong sự kinh hoàng của những người xung quanh.

Ông Phán Lý mặt cắt không còn giọt máu, ông run rẩy quỳ xuống bên cạnh chiếc hũ. Lan đứng trên cao, nhìn thấy đôi bàn tay cha mình run bắn khi ông cố gắng vuốt lại lá bùa tím. Lúc này, từ phía trong biệt thự, tiếng nhạc ngũ âm bỗng chốc vang lên dữ dội, dồn dập như tiếng trống trận.

"Srey Neang... mày chưa chết sao? Mày vẫn còn ở đây sao?" Ông Phán lẩm bẩm, giọng nói lạc đi vì sợ hãi.

Lan nhận ra, chiếc hũ đó chính là "vật trấn" mà gia đình cô đã dùng để giam giữ phần hồn phách dữ dằn nhất của cô gái Khmer năm xưa. Khi long mạch bị động, khi máu của người nhà họ Lý (mẹ cô) đổ xuống sông, lá bùa đã bắt đầu mất linh nghiệm. Cô nhìn thấy rõ mồng một, từ những kẽ nứt trên nắp hũ sành, hàng vạn sợi tóc đen dài bắt đầu len lỏi trồi lên. Chúng không bay theo gió mà bò lổm ngổm trên mặt đất như những con giun đất, hướng thẳng về phía chân của ông Phán Lý.

Mọi người hoảng sợ tháo chạy, chỉ còn lại ông Phán đứng đó như bị đóng đinh. Ông nhìn chiếc hũ, rồi đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn về phía cửa sổ nơi Lan đang đứng. Ánh mắt hai cha con chạm nhau. Trong mắt ông lúc đó không còn là sự hối lỗi, mà là một sự căm thù tột độ. Ông tin rằng chính sự hiện diện của Lan, chính cái "bệnh" của cô đã đánh thức con quỷ này.

"Đưa tiểu thư xuống đây!" Ông Phán Lý gào lên với đám gia nhân đang đứng hình. "Dùng máu của nó để dán lại bùa! Mau lên!"

Lan lùi lại, nhưng những gã lực điền đã lao vào phòng. Họ không còn coi cô là tiểu thư nữa, họ nhìn cô như một vật tế thần để cứu lấy mạng sống của chính họ. Lan bị lôi xềnh xệch ra sân, đôi bàn chân trần chà xát trên nền gạch nóng bỏng. Cô bị đẩy xuống mép hố đào, đối diện với chiếc hũ sành đang rung lên bần bật.

Khi ông Phán cầm con dao nhỏ định rạch tay Lan, một sự việc kinh hoàng đã xảy ra. Từ dưới hố sâu, mặt đất bỗng nhiên mềm nhũn ra như sình lầy. Chiếc hũ sành nổ tung thành ngàn mảnh vỡ. Nhưng bên trong hũ không có tro cốt, mà là một trái tim người vẫn còn đang đập phập phồng, bị xuyên qua bởi bảy chiếc đinh đồng rỉ sét.

Tiếng thét của Lan tắc nghẹn trong cổ họng khi cô thấy trái tim ấy bắt đầu phun ra dòng máu đen đặc. Dòng máu ấy chạm đến đâu, cỏ cây chết héo đến đó. Và từ giữa đống đổ nát của chiếc hũ, một bàn tay trẻ con nhỏ xíu, xám xịt, từ từ vươn ra, nắm chặt lấy vạt áo dài của Lan.

Trong khoảnh khắc đó, Lan nghe thấy tiếng của bà nội vang lên từ trong căn phòng bị khóa chặt, giọng bà trùng khít với tiếng khóc của một đứa trẻ sơ sinh: "Nó về đòi cha rồi... nó về đòi lại cái mạng mà ông nội tụi bây đã cướp rồi..."

Ông Phán Lý kinh hoàng lùi lại, vấp phải lưỡi cuốc và ngã sụp xuống hố. Ngay lập tức, hàng vạn sợi tóc đen từ dưới hố sâu trồi lên, quấn chặt lấy cổ và người ông, kéo ông chìm dần vào trong lớp bùn đất nhão nhoét ngay trước mắt Lan. Giữa tiếng gào khóc thảm thiết của cha mình, Lan chợt thấy bóng dáng Srey đứng bên kia hố, cô ta không còn múa nữa, mà đang dùng đôi tay sưng húp để bịt mắt Lan lại, thì thầm một câu bằng tiếng Việt lơ lớ:

"Đừng nhìn... để chị dạy nó cách chết dưới sình như thế nào."