MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỜI NGUYỀN CHIẾC ĐINH THỨ TÁMChương 7: Giấc Mơ Apsara

LỜI NGUYỀN CHIẾC ĐINH THỨ TÁM

Chương 7: Giấc Mơ Apsara

1,051 từ · ~6 phút đọc

Cơn sốt ập đến như một trận lụt tràn bờ, nhấn chìm Lan vào những tầng mê sảng đứt quãng. Vết loét trên mu bàn tay cô giờ đã không còn đau nhức, mà chuyển sang một trạng thái tê liệt kỳ lạ. Cái mầm xanh mọc ra từ thịt da cô tỏa ra một thứ mùi hương thanh khiết đến nồng nặc, lấn át cả mùi nhang đèn ám mùi tử khí trong căn phòng. Lan nằm đó, hơi thở khó nhọc, đôi mắt nửa nhắm nửa mở nhìn lên trần nhà gỗ trắc. Trong cơn sảng rực, cô thấy những đường vân gỗ trên trần nhà bắt đầu chuyển động, chúng uốn lượn, vặn vẹo rồi hóa thành những dòng nước phù sa chảy tràn xuống mặt cô.

Lan nhắm mắt lại, và ngay lập tức, cô không còn ở trong căn phòng tù túng đó nữa.

Trong giấc mơ, Lan thấy mình đang đứng giữa một vùng đầm lầy mênh mông vào đêm trăng khuyết. Gió từ sông Hậu thổi về mang theo hơi lạnh của sương và mùi thơm của hoa sứ — thứ mùi hương đang phát ra từ chính cơ thể cô. Trước mặt cô, một sân khấu bằng đất sình trồi lên mặt nước, xung quanh được thắp sáng bởi hàng ngàn con đom đóm xanh lét. Tiếng nhạc ngũ âm vang lên, lần này không còn âm u, uất nghẹn mà rộn ràng, dồn dập, thôi thúc nhịp tim.

Lan cúi nhìn xuống cơ thể mình. Cô không còn mặc bộ đồ lụa của tiểu thư nhà họ Lý. Thay vào đó, cô khoác trên mình bộ phục trang Apsara rực rỡ nhưng cũ kỹ. Những mảnh kim loại trên mũ triều thiên nặng trĩu, lạnh ngắt chạm vào trán cô. Đôi chân cô trần trụi, lún sâu vào lớp bùn nhão mát rượi.

"Múa đi... múa đi em..."

Tiếng thì thầm vang lên từ dưới mặt nước. Lan bắt đầu chuyển động. Đôi tay cô uốn cong một cách điệu nghệ mà chính cô cũng không hiểu tại sao mình làm được. Từng ngón tay rung động, từng bước chân nhún nhảy trên nền bùn lầy. Cô múa điệu múa của những tiên nữ trên vách đá đền đài cổ xưa, nhưng càng múa, Lan càng cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Dưới mặt nước đen ngòm, hàng trăm cái bóng trắng nhởn bắt đầu trồi lên. Đó không phải là khán giả. Đó là những cái xác không đầu, những bộ xương mục nát bị xích lại với nhau bởi những sợi dây thừng tẩm máu. Chúng ngoi lên khỏi bùn lầy, dùng những bàn tay chỉ còn trơ xương để vỗ nhịp theo điệu múa của Lan. Tiếng vỗ tay vang lên khô khốc như tiếng những cành củi khô gãy vụn.

Lan muốn dừng lại, nhưng đôi chân cô như có linh hồn riêng. Cô múa càng nhanh, những cái xác ấy càng tiến lại gần. Cô nhìn thấy giữa đám đông ma quái đó, mẹ cô đang đứng, đôi mắt bà vẫn đầy bùn đất nhưng miệng lại nở nụ cười kinh quái. Cô thấy cả ông lão mù cổng làng, ông không còn mù nữa, đôi mắt ông đỏ ngầu như hai hòn than nóng cháy, nhìn cô đầy giận dữ.

Và rồi, từ trung tâm của đầm lầy, một người phụ nữ trồi lên. Cô ta mặc bộ đồ múa giống hệt Lan, nhưng ở vùng bụng lại là một vết rách sâu hoắm, trống rỗng. Gương mặt cô ta xinh đẹp một cách u sầu, đôi mắt đen láy nhìn Lan với một tình thương xót xa xen lẫn oán hận tột cùng.

"Họ gọi em là Lan... nhưng họ dùng máu của chị để nuôi em lớn," người phụ nữ ấy cất tiếng, giọng nói như tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền. "Nhìn kỹ đi em gái, điệu múa này không phải để dâng thần linh, mà để tế mạng cho những kẻ đã ăn thịt chúng ta."

Người phụ nữ ấy vươn đôi tay gầy guộc ra, chạm vào cái mầm xanh trên mu bàn tay Lan. Ngay lập tức, Lan thấy từ trong vết thương của mình, những sợi dây leo dài bắt đầu bò ra, quấn lấy cổ, lấy tay, lấy chân cô. Chúng không phải là thực vật, chúng là những mạch máu và gân người. Lan gào thét trong câm lặng khi thấy cơ thể mình đang dần bị "nuốt chửng" bởi thứ thực thể quái dị đó.

Đột nhiên, tiếng nhạc ngũ âm dừng bặt. Đám xác không đầu đồng loạt chỉ tay về phía biệt phủ họ Lý đang hiện ra mờ ảo phía xa chân trời. Ngôi nhà lộng lẫy ấy giờ đây như một con quái vật gỗ khổng lồ đang há miệng chờ chực.

"Sắp đến lúc rồi," người phụ nữ mỉm cười, máu từ bụng cô ta chảy ra đỏ thẫm cả vùng nước đầm lầy. "Khi bông hoa trên tay em nở rộ, chị sẽ đón em về dưới lòng sình. Chúng ta sẽ không bao giờ phải múa cho họ xem nữa."

Lan giật mình tỉnh giấc. Mồ hôi vã ra như tắm, cổ họng khô khốc. Căn phòng vẫn tối tăm, nhưng mùi hoa sứ bỗng trở nên đậm đặc đến mức ngạt thở. Cô run rẩy đưa mu bàn tay lên nhìn dưới ánh trăng mờ nhạt. Cái mầm xanh ấy đã biến mất, thay vào đó là một nụ hoa trắng muốt, nhỏ xíu như hạt ngọc, đang hé nở ngay giữa lớp thịt da thối rữa.

Lan kinh hãi nhận ra, nụ hoa ấy không hút nhựa sống từ không khí. Mỗi cánh hoa hé mở, cô lại thấy máu mình chảy ngược vào trong cuống hoa, khiến những cánh hoa trắng dần chuyển sang màu hồng nhạt như da của một đứa trẻ sơ sinh.

Tiếng gõ cửa "cộc... cộc..." vang lên giữa đêm vắng. Không phải tiếng gõ của con người. Nó phát ra từ phía dưới sàn nhà, ngay vị trí Lan đang nằm. Một tiếng thì thầm rợn người lọt qua kẽ ván gỗ, len lỏi vào tai cô:

"Tiểu thư ơi... ông chủ bảo tôi xuống đây lấy 'nguyên liệu' cho lễ giải hạn. Cô cho tôi xin một miếng thịt ở chỗ bông hoa nhé..."