Sáng hôm sau, khi Lan tỉnh dậy trên sàn nhà kho cũ kỹ, toàn thân cô đau nhức như vừa bị ai đó đem nghiền nát dưới cối đá. Nước đen đã rút sạch, chỉ còn lại những vệt ố loang lổ trên gỗ như những hình thù vặn vẹo. Cô bò dậy, lén lút chui ngược lại căn phòng của mình qua lối hầm sàn. Trong đầu Lan bây giờ chỉ còn là một mớ hỗn độn của nỗi sợ và sự hoài nghi. Những gì cô thấy trong ảo ảnh – khuôn mặt trẻ tuổi của cha cô bên cạnh chiếc gối giết người – nó giống như một loại ký ức truyền đời, một sự thật đang cố trồi lên khỏi mặt nước đục ngầu của dòng sông Hậu.
Nhưng biệt phủ họ Lý chưa dừng lại ở những ảo giác. Một thứ quái đản hơn đang bắt đầu diễn ra ngay trong bữa cơm trưa của dòng tộc.
Gia đình cô vẫn duy trì thói quen ăn cơm chung ở đại sảnh, dù Lan đang bị "giam lỏng". Tuy nhiên, sau cái chết của mẹ, bà nội Lan – người đàn bà quyền lực nhất cái nhà này – bỗng nhiên thay đổi một cách đáng sợ. Bà không còn là người phụ nữ quý phái, ăn nói từ tốn, tụng kinh gõ mõ mỗi sáng nữa. Bà bắt đầu mắc một chứng bệnh mà cha cô gọi là "lẫn của người già", nhưng Lan biết, cái đó không phải là bệnh.
Khi Lan được người hầu dẫn ra bàn ăn theo lệnh của cha – có lẽ để làm dịu đi những lời đồn đại trong đám gia nhân – cô đã phải bấu chặt tay vào thành ghế để không hét lên. Bà nội cô ngồi đó, đôi mắt đục ngầu không còn tròng đen, làn da vốn dĩ hồng hào giờ chảy xệ, xám xịt như da của người chết đuối lâu ngày.
"Mẹ, mẹ ăn chút cháo cá lóc đi mẹ," ông Phán Lý run rẩy múc một muỗng cháo đưa lên miệng bà.
Bà nội không nhìn muỗng cháo. Bà khịt khịt mũi, cái mũi nhăn nheo hít hà vào không trung như một con thú săn mồi. Bất thình lình, bà gạt phăng bát cháo sứ quý giá xuống sàn. Tiếng vỡ vụn vang lên chát chúa. Bà nội gầm gừ trong cổ họng, một âm thanh không giống tiếng người, rồi bà nhìn chằm chằm vào bát nước mắm nguyên chất trên bàn.
Trước sự bàng hoàng của Lan, bà nội vục cả bàn tay già nua vào bát nước mắm, rồi bà bắt đầu bốc bùn đất từ chậu cây cảnh bên cạnh, trộn lẫn với thịt cá sống trên đĩa, đưa lên miệng nhai ngấu nghiến. Tiếng nhai rắc... rắc... của xương cá tươi và tiếng nuốt sùm sụp của bà khiến Lan buồn nôn tột độ.
"Nội! Nội làm gì vậy nội?" Lan hốt hoảng đứng dậy định can ngăn.
"Ngồi xuống!" Ông Phán Lý quát lớn, giọng ông chứa đựng một nỗi tuyệt vọng tột cùng. "Bà nội con đang bị... bệnh. Không được can thiệp!"
Nhưng bà nội không dừng lại. Bà bỏ mặc đĩa thức ăn sang trọng, bà bắt đầu cúi xuống sàn, bò lổm ngổm như một loài bò sát. Bà hướng về phía góc tường, nơi có một con chuột nhắt vừa chạy qua. Với một tốc độ kinh hồn không tưởng ở độ tuổi tám mươi, bà vồ lấy con chuột, và trước ánh mắt chết lặng của Lan, bà cắn đứt đầu nó. Máu chuột bắn lên khuôn mặt nhăn nheo của bà, hòa cùng dòng nước dãi chảy ròng ròng.
Bà vừa nhai vừa nhìn Lan, một cái nhìn đầy đe dọa. Rồi bà bắt đầu nói, nhưng không phải giọng của bà. Đó là một thứ giọng đa tầng, vừa có tiếng rít của gió, vừa có tiếng trầm đục của bùn:
"Đói quá... Srey đói quá... Mười tám năm rồi, tụi bây cho tao ăn toàn tro xác tổ tiên... giờ tới lượt tao ăn tụi bây..."
Ông Phán Lý mặt cắt không còn giọt máu. Ông ra hiệu cho đám lực điền: "Mau! Đưa bà Cả vào phòng! Khóa chặt cửa lại! Mời thầy pháp tới ngay, bảo ông ấy đem theo đồ hành hình!"
Lan đứng chôn chân giữa sảnh nhà. Cô nhìn thấy cha mình không hề ngạc nhiên, ông chỉ sợ hãi. Sự sợ hãi của một kẻ biết rõ mình đang đối mặt với cái gì. Ông biết Srey là ai. Ông biết lý do tại sao mẹ của Lan phải chết. Và ông biết tại sao bà nội cô lại đang hóa quỷ.
Trong cơn hỗn loạn, Lan nhìn thấy một bóng dáng mờ ảo đứng ngay sau lưng bà nội khi bà bị khiêng đi. Đó là một người phụ nữ mặc trang phục múa rách rưới, đôi tay cô ta đang làm động tác như đang mớm mồi cho bà nội, nhưng thứ cô ta mớm không phải là thức ăn, mà là những sợi tóc đen dài quấn chặt lấy lưỡi bà già.
Khi sảnh nhà chỉ còn lại mình Lan giữa đống đổ nát của bữa cơm, mùi tanh của máu chuột và mùi nước mắm nồng nặc bốc lên, cô chợt nhận ra dưới chân mình có một thứ gì đó. Lan cúi xuống nhặt lên. Đó là một mảnh xương nhỏ, trắng hếu, giống hệt mảnh xương trên tay cha cô, nhưng mảnh xương này có khắc tên: Srey Neang.
Lan cảm thấy da đầu mình tê dại. Cô không còn sợ con ma đó nữa, cô bắt đầu cảm thấy một nỗi ghê tởm kinh hồn đối với những người mang danh gia đình mình. Họ đã làm gì với cô gái tội nghiệp đó? Họ đã "nuôi" cô gái đó như thế nào trong suốt mười tám năm để có được sự giàu sang này?
Đúng lúc đó, từ căn phòng bị khóa chặt của bà nội, tiếng thét của bà vang lên, nhưng không phải tiếng thét đau đớn, mà là tiếng cười sằng sặc. Tiếng cười ấy rung chuyển cả những hàng cột gỗ quý của biệt phủ, và theo sau đó là tiếng móng tay cào vào cửa gỗ kèn kẹt, kèn kẹt. Lan nhìn vào mu bàn tay mình, vết thương do chiếc móng tay sơn đen gây ra đêm qua bỗng dưng loét rộng ra, và từ bên trong vết thương, một mầm xanh lạ lùng bắt đầu đâm chồi, tỏa ra mùi thơm của hoa sứ nhưng lại lạnh ngắt như thịt người chết.
Lan rùng mình lùi lại, nhưng ngay phía sau lưng cô, tiếng thì thầm lại vang lên, lần này rõ ràng hơn bao giờ hết: "Nó sắp nở rồi... đứa con của đất sình sắp nở trong lòng mày rồi, em gái ơi..."