Căn phòng của Lan bây giờ không khác gì một lăng mộ sống. Sau sự biến mất của ông lão mù và cái chết của mẹ, không gian trong biệt phủ họ Lý càng lúc càng trở nên cô đặc, lạnh lẽo đến mức hơi thở cũng hóa thành những làn khói mờ ảo. Cha cô đã cho thợ gia cố lại toàn bộ căn phòng, những thanh sắt lạnh ngắt chắn ngang cửa sổ như những vết sẹo dài chia cắt Lan với thế giới bên ngoài. Cô không còn khóc, không còn gào thét; nỗi sợ khi chạm đến tận cùng sẽ hóa thành một loại bản năng sinh tồn lầm lì và gai góc.
Ngày hôm đó, cơn mưa miền Tây xối xả trút xuống cù lao, tiếng nước gõ lên mái tôn rầm rập như tiếng hàng ngàn bàn tay đang cào cấu đòi vào nhà. Bà Vú mang cơm lên, gương mặt bà hôm nay lạ lắm, đôi mắt cứ tránh né cái nhìn của Lan, tay chân lóng ngóng làm đổ cả bát nước canh.
"Tiểu thư... cô ăn đi. Ông chủ bảo từ mai sẽ mời thầy về làm lễ giải hạn cho cô, cô đừng có nghĩ quẩn nữa."
Lan nhìn bà Vú, giọng cô khàn đặc vì lâu ngày không giao tiếp: "Vú à, vú ở nhà này từ lúc cha con còn nhỏ. Vú biết cô gái đó là ai mà, đúng không? Cái người mà ông lão mù gọi là Srey ấy?"
Bà Vú run bắn người, khay cơm trên tay suýt rơi xuống sàn. Bà không trả lời, vội vàng quay lưng định bước ra ngoài, nhưng lần này Lan đã nhanh hơn. Cô lao đến chộp lấy tay bà, sức mạnh của một kẻ bị dồn vào đường cùng khiến bà lão già nua không thể phản kháng.
"Vú nhìn con đi! Mẹ con chết rồi, con sắp điên rồi! Vú định để con chết trong cái nhà này mà không biết tại sao à?"
Bà Vú nhìn Lan, đôi mắt già nua bỗng đỏ hoe, bà thì thầm bằng chất giọng đứt quãng: "Vú không biết... vú chỉ nghe nói... cô ấy từng ở trong cái kho cũ phía sau nhà thờ tổ. Tiểu thư ơi, đừng tìm hiểu nữa, tội nghiệp cô."
Dứt lời, bà Vú giằng tay ra rồi chạy biến mất, để lại Lan đứng ngẩn ngơ giữa căn phòng u tối. Cái kho cũ phía sau nhà thờ tổ. Lan biết nơi đó. Đó là một gian nhà gỗ ẩm thấp, nơi chứa những món đồ cũ kỹ của dòng họ Lý từ đời ông cố để lại, quanh năm khóa kín và bị bao phủ bởi mạng nhện cùng bụi bặm.
Đêm đó, cơn mưa vẫn không dứt. Lan dùng chiếc dũa móng tay bằng thép mà cô giấu được, kiên nhẫn cạy từng con ốc vít của tấm ván gỗ ở góc sàn nhà — nơi mà cô phát hiện ra thợ đóng không kỹ từ mấy hôm trước. Với sự liều mạng của một kẻ không còn gì để mất, Lan chui xuống gầm sàn nhà. Không gian dưới đó tối đen như mực, sũng nước và nồng nặc mùi bùn đất trộn lẫn với mùi xác động vật thối rữa. Cô bò lổm ngổm trong bóng tối, tay chạm vào những thứ nhớp nháp không tên, hướng về phía nhà thờ tổ.
Sau một hồi chật vật, Lan cũng tìm được lối chui lên bên trong gian kho cũ. Không khí ở đây đặc quánh mùi gỗ mục và gián chuột. Lan quẹt một que diêm nhỏ mà cô lấy được từ bao thuốc của cha. Ánh sáng vàng vọt hiện lên, soi rõ những chồng báo cũ, những chiếc rương gỗ bám đầy bụi đen. Ở góc phòng, cô thấy một chiếc tủ nhỏ có chạm trổ hoa văn tinh xảo, nhưng bên trên lại quấn chằng chịt những sợi chỉ đỏ và những lá bùa vàng đã mục nát.
Lan run rẩy gỡ bỏ những sợi chỉ. Bên trong tủ không có vàng bạc châu báu, chỉ có một bức di ảnh cổ được lồng trong khung gỗ mun đen láy. Khi ánh lửa diêm chạm tới bức ảnh, tim Lan như ngừng đập.
Đó là ảnh một cô gái. Cô ấy mặc bộ trang phục múa truyền thống, đôi tay uốn cong một cách điệu nghệ. Thế nhưng, khuôn mặt của cô gái trong ảnh đã bị một thứ gì đó cào nát đến tận cùng. Những vết cào sâu hoắm, hung bạo, như thể ai đó đã dùng dao hoặc móng tay để xóa sổ danh tính của người này một cách tàn nhẫn nhất. Màu ảnh trắng đen đã ngả sang vàng ố, nhưng lạ lùng thay, ở những chỗ bị cào xước, có một thứ chất lỏng màu đỏ sậm như máu khô đang rỉ ra, thấm đẫm vào lớp giấy ảnh.
"Srey Neang..." Lan thầm gọi cái tên mà cô nghe thấy trong nhạc ngũ âm.
Ngay khi cái tên ấy vừa thốt ra khỏi miệng, que diêm trên tay Lan vụt tắt. Bóng tối bao trùm lấy cô như một tấm liệm khổng lồ. Từ phía sau bức di ảnh không mặt, Lan nghe thấy một tiếng thở dài thườn thượt, rồi tiếng nhạc ngũ âm lại vang lên, nhưng lần này nó không phát ra từ xa mà ngay sát bên tai cô, dồn dập và nghẹt thở.
Một bàn tay lạnh ngắt như đá lạnh từ trong bóng tối vươn ra, bóp chặt lấy cổ Lan. Cô không thể thở, không thể kêu cứu. Trong cái khoảnh khắc cận kề cái chết, Lan chợt nhìn thấy một ảo ảnh: Một người đàn ông mang gương mặt trẻ tuổi của cha cô đang cầm một chiếc gối, đè chặt lên mặt cô gái trong ảnh, trong khi bà nội cô đứng bên cạnh, tay cầm chuỗi tràng hạt nhưng miệng lại lẩm bẩm những lời nguyền độc địa nhất.
Lan vùng vẫy, cô vung tay gạt mạnh bức ảnh xuống sàn. Tiếng kính vỡ tan tành vang lên chói lói trong đêm tối. Cái áp lực ở cổ đột ngột biến mất. Lan ngã gục xuống sàn, ho sặc sụa. Giữa những mảnh kính vỡ vụn, ánh trăng hiếm hoi xuyên qua mái ngói thủng hắt xuống, soi rõ bức ảnh không mặt lúc này đã thay đổi.
Gương mặt bị cào nát trong ảnh dường như đang dần lành lại, nhưng không phải hình ảnh của Srey, mà là khuôn mặt của chính Lan. Trong bức ảnh, Lan đang mặc bộ đồ múa Apsara rách nát, và đôi mắt cô trong ảnh đang chảy ra hai dòng lệ máu, nhìn cô trân trân như một lời tuyên án tử hình dành cho kẻ mang dòng máu nhà họ Lý.
Dưới sàn gỗ, tiếng nước vỗ vào mạn thuyền bỗng vang lên dữ dội, dù gian kho này cách bờ sông rất xa. Lan kinh hoàng nhận ra, nước đang từ dưới khe sàn tràn lên, đen đặc và nồng nặc mùi tử khí, và từ trong làn nước ấy, hàng vạn sợi tóc dài đang trườn bò tới, quấn chặt lấy cổ chân cô, kéo mạnh Lan về phía chiếc tủ thờ vốn đang dần chuyển sang màu đỏ rực của máu tươi.