MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỜI NGUYỀN CHIẾC ĐINH THỨ TÁMChương 4: Kẻ Điên Ở Cổng Làng

LỜI NGUYỀN CHIẾC ĐINH THỨ TÁM

Chương 4: Kẻ Điên Ở Cổng Làng

1,278 từ · ~7 phút đọc

Sau cái chết tức tưởi của mẹ, biệt phủ họ Lý không còn là một tổ ấm hào nhoáng mà đã thực sự biến thành một ngôi mộ lộ thiên, nơi không khí đặc quánh mùi nhang đèn và sự im lặng đến đáng sợ. Lan bị nhốt chặt hơn, lần này cha cô cho người đóng thêm hai thanh sắt chắn ngang cửa phòng. Căn phòng tiểu thư từng tràn ngập mùi nước hoa Pháp giờ chỉ còn mùi gỗ mục và mùi bùn đất âm ẩm bốc lên từ gầm sàn. Lan ngồi bó gối, đôi mắt đờ đẫn nhìn ra khe hở hẹp của cửa sổ. Cô cảm thấy mình như một con cá mắc cạn, nhìn dòng đời trôi qua trong khi từng chút oxy của niềm tin vào gia đình đang cạn kiệt dần.

Tang lễ của mẹ cô diễn ra vội vã đến mức bất thường. Không có kèn trống rình rang, không có những buổi đọc kinh cầu siêu dài dằng dặc như những nhà giàu khác trong vùng. Cha cô và bà nội chỉ làm một cái lễ nhỏ gọn, rồi hạ huyệt ngay trong buổi chiều tà. Lan không được phép ra nhìn mặt mẹ lần cuối. Cô chỉ nghe thấy tiếng bước chân rầm rập của những người thợ khiêng quan tài đi ngang qua cửa, tiếng khóc giả tạo của mấy bà giúp việc, và rồi tất cả chìm vào bóng tối.

Sáng hôm sau, khi đám gia nhân bận rộn dọn dẹp sau đám tang, Lan nhân lúc người hầu đưa cơm quên chốt khóa ngoài, cô đã liều mạng lách qua khe cửa, chạy thẳng ra phía cổng làng. Cô không biết mình chạy để làm gì, cô chỉ muốn thoát khỏi cái lồng sắt ngột ngạt này, muốn tìm một ai đó — một người lạ, một người không mang họ Lý — để bấu víu vào chút sự thật cuối cùng.

Cổng làng hôm nay vắng lặng, chỉ có những cây bàng già nua rũ lá dưới cái nắng gắt gỏng của miền Tây. Ngay dưới gốc bàng lớn, Lan nhìn thấy một bóng người quen thuộc mà dân trong vùng ai cũng biết nhưng chẳng ai dám lại gần: Ông lão mù tên Thạch. Ông là một người gốc Khmer, sống lang thang, lúc nào cũng vận bộ đồ sòng cũ nát và đôi mắt đục ngầu không còn ánh sáng. Người ta đồn ông điên, nhưng Lan nhớ hồi nhỏ, có lần cô từng lén cho ông cái bánh, ông đã xoa đầu cô và lẩm bẩm những lời cầu phúc bằng một thứ tiếng trầm bổng.

Vừa thấy bóng Lan chạy đến, ông lão mù bỗng đứng phắt dậy. Đôi tay gầy guộc như cành củi khô của ông quờ quạng vào không trung, giọng ông rền rĩ, khàn đặc như tiếng đá cọ vào nhau:

"Mùi thịt thối! Mùi thịt thối đang lan ra từ cái dinh cơ đó! Chạy đi con ơi, đừng quay đầu lại!"

Lan đứng khựng lại, hơi thở dồn dập, mồ hôi vã ra như tắm: "Ông Thạch... ông nói gì vậy? Mùi thịt thối nào? Mẹ con... mẹ con vừa mất rồi."

Ông lão mù bỗng chốc trở nên kích động. Ông lao về phía Lan, đôi bàn tay sần sùi nắm chặt lấy bả vai cô, sức mạnh của một kẻ điên khiến Lan đau đến nhói lòng. Ông ghé sát khuôn mặt nhăn nheo vào tai cô, hơi thở của ông mang theo mùi thuốc lá nồng nặc và mùi của đất ẩm:

"Họ không chôn mẹ con đâu! Họ chôn cái tội ác của họ xuống đó! Con nhỏ đó... cái con nhỏ bị họ mổ bụng... nó đang ngồi trên nóc nhà tụi bây kìa! Nó không cho ai đi hết! Nó muốn tất cả tụi bây phải nếm mùi bùn sình dưới đáy giếng!"

Lan rùng mình, sống lưng lạnh toát. Mổ bụng? Cái từ ngữ ấy như một tia chớp rạch ngang bầu trời u tối của cô. Cô nhớ lại những lời cha và bà nội bàn tán đêm qua về việc trấn yểm, về "con Srey".

"Ông biết Srey là ai đúng không? Nói cho con biết đi, Srey là ai?" Lan khóc nấc lên, van xin ông lão.

Ông Thạch bỗng nhiên im bặt. Đôi tai ông vểnh lên như nghe thấy một tiếng động từ xa. Sắc mặt ông biến đổi từ điên loạn sang một nỗi sợ hãi tột cùng. Ông buông Lan ra, ngã nhào xuống đất, hai tay ôm lấy đầu và bắt đầu rên rỉ bằng tiếng Khmer. Lan định cúi xuống đỡ ông, nhưng một bóng đen cao lớn đã che khuất cả nắng mặt trời.

"Tiểu thư, ông chủ gọi cô về."

Đó là giọng của chú Tư — người quản gia trung thành và lạnh lùng nhất của nhà họ Lý. Chú đứng đó, tay cầm một chiếc roi mây, đôi mắt vô cảm nhìn Lan như nhìn một món đồ chơi vừa đi lạc. Sau lưng chú là hai gã lực điền vạm vỡ.

"Chú Tư... ông Thạch nói gì đó về một cô gái bị mổ bụng... chú biết đúng không?" Lan lùi lại, giọng run rẩy.

Chú Tư không trả lời, chú chỉ lẳng lặng ra hiệu cho hai gã lực điền bước tới. Họ nắm lấy tay Lan, nhấc bổng cô lên mặc cho cô vùng vẫy, kêu cứu. Lan nhìn về phía ông lão mù, thấy ông đang quỳ sụp dưới gốc bàng, tay cào cấu xuống đất đến mức móng tay bật máu. Ông gào lên một câu cuối cùng trước khi Lan bị lôi đi:

"P’saat! P’saat đang ở trong máu của mày đó con ơi! Họ nuôi quỷ để giữ tiền, nhưng quỷ dữ không ăn tiền, nó chỉ ăn mạng người thôi!"

Dân làng đứng từ xa nhìn cảnh tượng đó, nhưng không một ai dám can thiệp. Họ nhìn tiểu thư nhà họ Lý bị lôi đi xềnh xệch như một con vật tế, rồi họ nhanh chóng quay mặt đi, lầm lũi trở về nhà và đóng chặt cửa. Ở cái vùng cù lao này, tiếng nói của họ Lý là luật lệ, và ai cũng hiểu rằng, tò mò vào chuyện của người giàu là cách nhanh nhất để được diện kiến tử thần.

Lan bị ném trở lại căn phòng tối tăm. Lần này, cha cô không tát cô nữa. Ông đứng ở cửa, ánh sáng đèn bão hắt lên khuôn mặt ông một màu vàng vọt đen kịt. Ông nhìn con gái bằng một ánh mắt không còn chút tình thâm, chỉ còn sự tính toán lạnh lùng.

"Từ giờ đến lúc con xuất giá lại, không được bước chân ra khỏi phòng một bước. Đừng nghe lời kẻ điên nói bậy. Ông lão đó sẽ không bao giờ xuất hiện ở cổng làng nữa đâu."

Lan rùng mình khi nghe câu nói đó. Cô biết cha cô vừa ra lệnh thủ tiêu nhân chứng duy nhất dám nói ra sự thật. Cô cuộn tròn người trong góc giường, tiếng nhạc ngũ âm ma quái lại bắt đầu vang lên từ phía dưới gầm sàn, dập dìu, ai oán. Nhưng lần này, giữa những tiếng trống trống dồn dập, Lan nghe thấy một tiếng thở dài thườn thượt ngay sát bên gối mình.

Khi Lan run rẩy quay đầu lại, cô thấy trên chiếc gối trắng tinh khôi của mình, không biết từ bao giờ đã đầy rẫy những con dòi trắng hếu đang bò lổm ngổm, và từ trong đống dòi bọ ấy, một chiếc móng tay sơn đen bong tróc từ từ trồi lên, cắm phập vào mu bàn tay cô.