Sáng hôm sau, biệt phủ họ Lý chìm trong một sự tĩnh lặng đến gai người. Những khách khứa cuối cùng đã rời đi từ sớm, bỏ lại những lẵng hoa héo rũ vì sương đêm và những chiếc bàn tròn ngổn ngang chén bát chưa kịp dọn. Lan bị nhốt trong phòng, cửa sổ bị đóng đinh chặt cứng bằng những tấm ván gỗ dày, chỉ để lại những khe hở nhỏ hắt vào những tia nắng yếu ớt đầy bụi bặm. Cô ngồi bó gối trên giường, đôi mắt đờ đẫn nhìn vào vết bầm đen trên cổ chân. Cơn đau không còn âm ỉ nữa, nó bắt đầu ngứa ngáy, một kiểu ngứa như có hàng ngàn con dòi đang bò dưới lớp da thịt.
Mọi chuyện xảy ra đêm qua giống như một cơn ác mộng tồi tệ, nhưng hơi lạnh từ bàn tay cha cô khi ông lôi cô đi và cái nhìn sắc lẹm của bà nội là bằng chứng quá đỗi chân thực. Lan không còn là đứa con gái rượu được cưng chiều, cô giờ đây giống như một con thú bệnh bị nhốt vào lồng để không làm bẩn mặt gia tộc.
Gần trưa, cửa phòng lạch cạch mở ra. Mẹ Lan – bà Phán – bước vào với một khay cơm trên tay. Khác với vẻ quyền quý thường ngày, gương mặt mẹ cô hôm nay nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng và trũng sâu. Bà đặt khay cơm xuống bàn, tay run run đến mức tiếng gốm sứ va vào nhau nghe lanh lảnh.
"Ăn đi con, ăn đi cho có sức." Giọng bà thều thào, không dám nhìn thẳng vào mắt con gái.
Lan lao đến nắm lấy tay mẹ, hơi ấm từ người mẹ là thứ duy nhất cô khao khát lúc này: "Mẹ ơi, mẹ cứu con với. Cha và bà nội nói gì về 'con Srey'? Họ đang giấu con chuyện gì phải không mẹ? Dưới giếng đó có cái gì?"
Bà Phán nghe đến cái tên đó thì giật phắt tay lại như thể vừa chạm vào lửa nóng. Bà nhìn quanh quất, vẻ mặt đầy sợ hãi rồi hạ thấp giọng: "Đừng nói nữa! Lan ơi, mẹ xin con, đừng hỏi gì hết. Cứ ngoan ngoãn nghe lời cha con, rồi mọi chuyện sẽ qua. Gia đình mình làm việc thiện tích đức bao nhiêu năm, trời Phật sẽ che chở thôi."
"Làm việc thiện sao mẹ?" Lan cười cay đắng, nước mắt trào ra. "Làm việc thiện mà lại có tiếng nhạc ma quái sau vườn? Làm việc thiện mà cha lại đeo bùa xương người trên tay? Mẹ biết mà, đúng không?"
Bà Phán không trả lời, bà vội vã đứng dậy định bước ra ngoài, nhưng ngay khi bà vừa chạm tay vào nắm đấm cửa, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía cầu ao cách đó không xa. Tiếng nước vỗ vào mạn thuyền rôm rốp, kèm theo đó là tiếng cười khúc khích của trẻ con, nhưng âm thanh ấy lại mỏng manh và xé gió như tiếng rít của đại bàng.
Bà Phán khựng lại, đôi mắt bà đột ngột trở nên vô hồn. Bà lẩm bẩm: "Nó đòi nợ... nó lại đòi nợ rồi." Rồi bà như bị ai đó điều khiển, lảo đảo bước ra khỏi phòng, bỏ mặc Lan đang gào gọi phía sau. Lan cố sức tông cửa nhưng cánh cửa đã bị khóa trái ngay lập tức từ bên ngoài. Cô vội lao đến khe hở của cửa sổ, nhìn xuống phía cầu ao.
Cầu ao nhà họ Lý vốn là nơi bà Phán thường ra rửa tay hay nhìn ngắm đàn cá vảy vàng mỗi chiều. Lúc này, mẹ Lan đang đứng trên mép cầu gỗ, đôi mắt nhìn trân trân xuống dòng nước phù sa đục ngầu. Dưới mặt nước, không biết từ lúc nào, những đám rong rêu xanh rì bắt đầu trồi lên, chúng dày đặc và quấn quýt như những búi tóc dài của phụ nữ.
"Mẹ ơi! Tránh xa chỗ đó ra!" Lan hét khản cả cổ, tay cào cấu vào tấm ván gỗ đến bật máu.
Nhưng bà Phán không nghe thấy. Từ dưới mặt nước, một đôi bàn tay trắng nhởn, các ngón tay gầy guộc với những chiếc móng đen sì từ từ vươn lên. Đôi bàn tay ấy nhẹ nhàng ôm lấy cổ chân bà Phán, như một người tình nhân âu yếm. Lan thấy rõ mồng một, dưới làn nước đục, một khuôn mặt phụ nữ ẩn hiện, mái tóc dài như mạng nhện quấn chặt lấy đôi chân mẹ cô.
Bà Phán không hề chống cự, bà mỉm cười một cách kỳ dị rồi từ từ ngã sầm xuống nước. Không có tiếng vùng vẫy, không có tiếng kêu cứu, chỉ có một tiếng "ùm" nặng nề rồi mặt nước lặng ngắt.
Mãi đến vài phút sau, đám gia nhân mới nghe tiếng thét của Lan mà chạy ra. Cha Lan và đám lực điền nhảy xuống sông lặn ngụp. Phải mất gần một tiếng đồng hồ, họ mới vớt được bà Phán lên. Nhưng cảnh tượng lúc đó khiến tất cả những kẻ gan dạ nhất cũng phải rùng mình.
Bà Phán không chết vì đuối nước. Khi được kéo lên bờ, hai mắt bà trợn ngược, miệng đầy bùn sình và cỏ lác. Điều kinh khủng nhất là ở vùng cổ bà, có những vết hằn tím ngắt của sợi dây xích sắt, dù dưới sông chẳng hề có sợi xích nào. Đôi chân bà bị quấn chặt bởi hàng ngàn sợi tóc đen dài, chúng đâm xuyên qua lớp da thịt như những chiếc kim khâu, khiến đôi chân bà trông như bị khâu dính vào nhau.
Ông Phán Lý nhìn cái xác của vợ mình, khuôn mặt ông không hề có lấy một giọt nước mắt đau thương. Ngược lại, Lan nhìn thấy một sự giận dữ tột độ hiện lên trong mắt ông. Ông nghiến răng, quay sang nói với lão quản gia: "Đem bà ấy vào nhà khâm liệm ngay. Bảo thầy pháp chuẩn bị lễ tế, con quỷ đó muốn phá nát cái nhà này rồi."
Lan gục ngã sau tấm ván cửa, hơi thở cô dồn dập trong lồng ngực. Cô nhận ra, cái chết của mẹ cô không hề khiến cha cô đau lòng bằng việc bí mật của ông bị đe dọa. Sự tàn nhẫn của những người chung dòng máu với cô còn đáng sợ hơn cả linh hồn đang ẩn náu dưới cầu ao kia.
Đêm đó, giữa tiếng gõ mõ tụng kinh đều đặn và mùi nhang đèn nồng nặc của đám tang, Lan nằm co rúm trên giường. Cô nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt đều đặn trên sàn gỗ ngay trong phòng mình. Tỏng... tỏng... tỏng...
Lan mở mắt, nhìn về phía góc phòng. Một cái bóng sũng nước đang ngồi xổm trên chiếc tủ gỗ quý, mái tóc dài sũng nước che kín mặt, đôi tay đang cầm một thứ gì đó đưa lên miệng nhai ngấu nghiến. Khi cái bóng ấy ngẩng đầu lên, Lan kinh hoàng nhận ra thứ nó đang ăn chính là những lọn tóc đen dài đầy máu vừa bị nhổ ra từ chân của mẹ cô, và đôi mắt đỏ ngầu của nó đang nhìn cô như muốn nói: "Tiếp theo sẽ là mày."