Mùi ẩm mốc trộn lẫn với hơi nóng từ đèn neon đường phố, thứ mùi đặc trưng của Sài Gòn về đêm, luồn qua cửa kính chiếc xe taxi cũ, một sự kết hợp giữa sự sống và sự mục ruỗng. Khánh – cái tên nghe có vẻ yên bình, nhưng trong giới báo chí điều tra, anh được biết đến như một kẻ cứng đầu, một thợ săn sự thật không chịu khuất phục trước bất cứ câu chuyện bị bưng bít nào – siết chặt chiếc máy ảnh Canon cũ kỹ trong tay. Ba năm lăn lộn với nghề đủ để anh hiểu rằng: nơi đâu có ánh sáng rực rỡ và phồn hoa nhất, nơi đó có bóng tối sâu thẳm nhất, và Chung cư Thiên Niên chính là minh chứng hoàn hảo cho quy luật nghiệt ngã ấy. Tòa nhà trước mặt anh không phải là những cao ốc kính hiện đại lấp lánh; nó là một khối bê tông xám xịt, cũ kỹ, bị kẹp giữa hai tòa nhà văn phòng lộng lẫy, như một chiếc răng sâu giữa hàm răng trắng. Kiến trúc của nó lỗi thời, với ban công sắt rỉ sét và những vết ố vàng loang lổ như những đốm bệnh hủi trên da thịt thành phố. Mặc dù nằm ngay trung tâm Quận 3 đắt đỏ, Thiên Niên như một vết sẹo bị lãng quên, một lời nhắc nhở về những gì đã mục nát dưới lớp vỏ hào nhoáng. Khánh bước xuống xe, cảm giác lạnh lẽo đột ngột bủa vây dù nhiệt độ ngoài trời vẫn oi bức, một sự tương phản khó hiểu. Anh chỉnh lại chiếc áo sơ mi đã nhăn nhúm, cố gắng xua đi cảm giác rợn người. Hôm nay, anh không đến đây vì chuyện tham nhũng hay đấu đá chính trị. Hôm nay, là vì một cái tên: Lê Ánh Dương, một sinh viên năm cuối trường Đại học Kiến trúc, người đã biến mất một cách bí ẩn bốn ngày trước. Thông tin ban đầu mà cảnh sát cung cấp quá hời hợt: “Mất tích không dấu vết, không có động cơ rõ ràng, có thể là bỏ nhà đi.” Nhưng mẹ của Dương, bà Vân, đã khẩn thiết cầu xin Khánh. Bà nói rằng con gái bà không phải là kiểu người bỏ đi. Bà khẳng định, Dương đã bị “một thứ gì đó” bắt đi. Bà đã nhắc đi nhắc lại câu nói đó qua điện thoại, giọng bà run rẩy như sắp đứt hơi. Khánh ngước nhìn lên. Thiên Niên có 15 tầng. Hầu hết các căn hộ đều tối om, chỉ có vài ô cửa sổ lập lòe ánh đèn vàng yếu ớt, tạo cảm giác như những con mắt lờ đờ đang nhìn chằm chằm xuống phố. Anh bước vào sảnh. Bên trong, mùi ẩm mốc càng thêm nồng nặc, và một chiếc quạt trần cũ kêu cót két như tiếng rên rỉ của một người sắp chết. Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy liên tục, tạo ra hiệu ứng strobe-light (ánh sáng nhấp nháy) ám ảnh, khiến mọi chuyển động đều trở nên gián đoạn và méo mó. Khánh tìm thấy căn hộ của Dương ở Tầng 11. Cánh cửa gỗ cũ kỹ được niêm phong bằng băng dính vàng của cảnh sát. Anh móc trong túi ra một chiếc kìm nhỏ và một dụng cụ mở khóa đơn giản. Với kinh nghiệm của một nhà báo điều tra, đôi khi, “không phận sự miễn vào” lại là lời mời gọi hấp dẫn nhất. Cảnh sát đã khám nghiệm, nhưng Khánh tin vào con mắt của mình hơn.
Căn hộ nhỏ, chỉ khoảng 40 mét vuông, nhưng mọi thứ đều gọn gàng một cách kỳ lạ. Giường ngủ được gấp vuông vắn, sách vở xếp chồng ngay ngắn trên bàn học. Không có dấu hiệu vật lộn, không có cửa sổ bị cạy phá, không có ghi chú tuyệt mệnh. Đây đúng là một vụ biến mất hoàn hảo, quá sạch sẽ, quá im lặng để là một vụ án bình thường. Khánh đi vào phòng bếp. Mọi thứ bình thường, trừ chiếc cốc sứ vẫn còn một ít bã cà phê khô, cho thấy Dương đã rời đi ngay sau khi uống cà phê sáng. Anh quay lại phòng khách, nơi có một giá sách lớn chiếm gần hết bức tường. Anh lướt qua các đầu sách: Kiến trúc, Nghệ thuật, Triết học, và một vài cuốn tiểu thuyết trinh thám. Đến góc cuối cùng của giá sách, anh dừng lại. Một chồng sách cũ kỹ, bìa đã ố màu, nổi bật giữa những cuốn sách mới: đó là sách về Lịch sử Kiến trúc Sài Gòn và Các Truyền Thuyết Dân Gian Về Đất Đai Cũ. Anh mở một cuốn sách ra. Giữa trang 102 và 103, có một tờ giấy note nhỏ màu vàng.
Trên tờ giấy note, Dương đã viết bằng chữ in hoa, có vẻ vội vàng: “Khu đất nền 1978 – Nhà H – Lối vào Tầng B1 bị chặn. Cô ấy không muốn ai tìm thấy…” Kèm theo đó là một bản phác thảo nguệch ngoạc của một biểu tượng kỳ lạ: một vòng tròn bị gạch chéo bởi ba đường thẳng song song, trông giống một con mắt đang khóc. Khánh chụp ảnh lại và cất tờ giấy vào túi. Anh cảm thấy như vừa mở được cánh cửa đầu tiên của mê cung. Cảnh sát đã bỏ qua chi tiết này, hoặc không hiểu ý nghĩa của nó. "Khu đất nền 1978" – đó là năm Thiên Niên được xây dựng lại sau một vụ hỏa hoạn lớn, có tin đồn là một vụ án mạng tập thể. "Nhà H" – có lẽ là một kiến trúc sư hoặc một căn hộ cụ thể. Và quan trọng nhất: "Tầng B1 bị chặn". Khánh nhớ lại, Thiên Niên không có tầng hầm công khai.
Anh bắt đầu kiểm tra máy tính xách tay của Dương. Mật khẩu không khó, cô dùng ngày sinh của mình. Lịch sử duyệt web của Dương là một chuỗi tìm kiếm ám ảnh trong vài tuần gần đây: "Thiên Niên Chung cư lịch sử", "tai nạn cháy Thiên Niên 1978", "truyền thuyết đô thị Quận 3", và đáng chú ý nhất là "Lê Cẩm Hằng". Cô gái này là ai? Khánh tìm kiếm cái tên này. Lê Cẩm Hằng là một nữ sinh viên kiến trúc cũng sống tại Thiên Niên, mất tích không dấu vết vào năm 1993. Vụ án đã chìm vào quên lãng. Dương đang điều tra một vụ mất tích cũ, và nó đã dẫn đến việc cô bị mất tích.
Khánh cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Dương không chỉ biến mất; cô đã bị kéo vào một vòng lặp của quá khứ. Anh mở thư mục ảnh của Dương. Hầu hết là bản vẽ kiến trúc, nhưng có một thư mục mới được đặt tên là "Cấm". Trong đó có hàng loạt bức ảnh chụp các khe hở, góc tường tối, hành lang vắng vẻ của Thiên Niên, và đặc biệt là các bức ảnh chụp một cánh cửa sắt cũ kỹ, bị hàn chết và phủ đầy rêu mốc ở khu vực cầu thang bộ tầng trệt. Cánh cửa đó được đánh số mờ nhạt: B1.
Anh lướt đến bức ảnh cuối cùng. Đó là một bức ảnh selfie của Dương, chụp ngay trước khi cô biến mất. Cô đứng trong căn hộ này, nhưng khuôn mặt cô không hề có vẻ sợ hãi hay lo lắng. Ngược lại, cô nở một nụ cười kỳ lạ, gần như là thỏa mãn, nhưng ánh mắt cô lại trống rỗng, vô hồn. Điều khiến Khánh rùng mình là một bóng đen lờ mờ, mờ ảo, dường như chỉ là một vết mờ của ánh sáng, lấp ló ngay sau lưng Dương, ở góc phòng khách. Nó không có hình dạng rõ ràng, nhưng cảm giác nó phát ra sự lạnh lẽo và ác ý là có thật. Khánh dùng chức năng zoom. Bóng đen đó có vẻ hơi kéo dài và cong queo, như một cái bóng của thứ gì đó không nên tồn tại. Và trong vùng tối của bóng đen đó, anh thoáng thấy hình dạng mờ mờ của biểu tượng con mắt khóc mà Dương đã vẽ trong giấy note.
Đột nhiên, cánh cửa căn hộ bật mở một cách mạnh bạo.
"Anh đang làm gì ở đây? Tôi đã nói anh không được phép vào!"
Người đàn ông bước vào là Trung úy Minh, một sĩ quan cảnh sát trẻ tuổi, khuôn mặt căng thẳng và đầy sự bực dọc. Minh là người chịu trách nhiệm chính vụ án Dương.
Khánh bình tĩnh cất máy ảnh. "Tôi đang điều tra. Cảnh sát các anh gọi đây là vụ bỏ nhà đi. Tôi gọi đây là vụ án mạng có tổ chức."
"Đủ rồi, Khánh. Tôi biết anh là người của 'Tin Tức Đô Thị', nhưng đây là hiện trường của cảnh sát! Anh vi phạm luật." Minh tiến đến gần.
"Minh, anh là người tử tế, tôi biết. Hãy nói thật đi. Anh đã thấy điều gì bất thường ở đây? Một vụ bỏ đi thì không để lại cuốn sách về truyền thuyết dân gian, hay một tờ giấy note về 'Tầng B1 bị chặn' đâu." Khánh cố gắng khơi gợi sự tò mò của viên cảnh sát.
Minh im lặng một lúc, ánh mắt anh ta đảo quanh căn phòng, dừng lại ở bức tường trống trơn. "Tôi thấy một sự thật mà anh không muốn tin, Khánh. Một sự thật mà tôi không dám báo cáo lên cấp trên." Giọng Minh hạ thấp, đầy vẻ bí hiểm. "Hệ thống điện của tầng 11 này rất cũ, nhưng tôi đã kiểm tra camera hành lang. Bốn ngày trước, lúc 2 giờ sáng, camera đã ghi lại Dương đi bộ ra khỏi căn hộ... và đi thẳng vào tường đối diện."
Khánh ngạc nhiên tột độ. "Vào tường? Ý anh là sao? Có một cánh cửa bí mật à?"
"Không. Chỉ là tường bê tông. Hình ảnh bị nhiễu kinh khủng ngay khoảnh khắc đó. Nhưng sau đó... cô ấy biến mất. Không có dấu vết quay lại, không có tiếng động, không có gì cả. Chỉ đơn thuần là đi vào khoảng không." Minh thở dài, rõ ràng là bị ám ảnh bởi đoạn video đó. "Chúng tôi đã kiểm tra tường, không có gì. Anh có tin vào ma quỷ không, Khánh?"
"Tôi tin vào sự thật, Minh. Và sự thật này quá sạch sẽ. Có một nơi ẩn giấu ở đây, và nó liên quan đến Tầng B1." Khánh đi về phía cửa. "Tôi đã tìm thấy những gì tôi cần. Cảm ơn vì đã 'đuổi' tôi ra."
Minh không giữ lại nữa. Anh ta biết việc ngăn cản Khánh là vô ích. "Khánh, đừng đi quá sâu vào Thiên Niên. Nó... không đơn thuần là một tòa nhà cũ. Nó có tiếng xấu từ lâu rồi."
Khánh không trả lời, anh bước ra ngoài, để lại Minh trong ánh đèn nhấp nháy đáng sợ. Khi cánh cửa đóng lại, Khánh nghe thấy tiếng rên rỉ của quạt trần có vẻ lớn hơn và kéo dài hơn. Anh biết, câu chuyện đã bắt đầu. Mục tiêu tiếp theo của anh là Tầng B1, cánh cửa bị hàn kín dưới tầng trệt, và tìm hiểu về Lê Cẩm Hằng cùng nguồn gốc của lời nguyền từ năm 1978. Anh đã chạm vào một cái gì đó cổ xưa và đen tối đang ẩn mình ngay dưới lớp vỏ bê tông của đô thị hiện đại. Anh đã bước vào "Lời Nguyền Của Đô Thị".