Rời khỏi Chung cư Thiên Niên trong sự bủa vây của hơi lạnh bất thường, Khánh lái xe máy xuyên qua màn đêm của Sài Gòn, nhưng tâm trí anh vẫn kẹt lại ở Tầng 11. Hình ảnh nụ cười vô hồn của Ánh Dương, bóng đen kỳ dị sau lưng cô, và lời kể của Trung úy Minh về việc cô "đi thẳng vào tường" cứ lặp đi lặp lại như một đoạn băng hỏng. Anh là một nhà báo, người tin vào logic và bằng chứng vật chất, nhưng Thiên Niên đang thách thức mọi nguyên tắc của anh. Cái cảm giác lạnh lẽo khi đứng trong căn hộ không phải là do máy lạnh, mà là sự hiện diện của một cái gì đó cũ kỹ, lạnh lẽo và tà ác.
Khánh biết, để giải mã bí ẩn của Ánh Dương, anh phải hiểu rõ hai điều: Lịch sử của Thiên Niên và Ý nghĩa của Tầng B1. Anh không thể hành động một mình. Trong ngành này, có những cánh cửa mà chỉ có người trong cuộc mới có chìa khóa. Anh cần gặp Bà Sương, một nhà sử học không chính thức của thành phố, người có niềm đam mê đáng sợ với những câu chuyện về những khu đất bị nguyền rủa và những bí mật kiến trúc bị lãng quên. Bà Sương không phải là một học giả được công nhận, mà là một người phụ nữ sống ẩn dật, người đã dành cả đời để thu thập những tờ báo cũ kỹ, nhật ký riêng tư và các hồ sơ xây dựng bị loại bỏ. Khánh đã từng hợp tác với bà trong một vài vụ việc nhỏ và luôn tin tưởng vào sự chính xác kỳ lạ trong những "truyền thuyết" của bà.
Đồng hồ điểm 11 giờ đêm. Khánh dừng xe trước một căn nhà cũ kỹ trong hẻm sâu ở Quận 5, nơi Bà Sương sinh sống giữa một biển sách và giấy tờ cũ. Mùi giấy mốc và nhang trầm thoang thoảng từ trong nhà bay ra.
"Khánh, cháu đến rồi à. Cô biết ngay cháu sẽ đến khi có chuyện liên quan đến Thiên Niên." Bà Sương mở cửa. Khuôn mặt bà gầy gò, đôi mắt sắc sảo như kim châm xuyên qua màn đêm. Bà dẫn Khánh vào căn phòng khách chất đầy tài liệu, nơi chỉ còn một lối đi nhỏ.
"Thiên Niên có vấn đề, thưa cô. Vụ mất tích của cô sinh viên Lê Ánh Dương. Nó không phải là vụ bỏ đi, và nó có liên quan đến quá khứ. Cô ấy để lại ghi chú về 'Khu đất nền 1978' và 'Tầng B1 bị chặn'." Khánh trình bày ngắn gọn, đưa cho Bà Sương xem bức ảnh tờ ghi chú.
Bà Sương đeo chiếc kính lão dày cộp, cầm tờ ghi chú lên dưới ánh đèn bàn lờ mờ. Ngón tay run rẩy của bà lướt qua biểu tượng con mắt khóc. "Cái biểu tượng này... Cô đã thấy nó ở đâu đó, rất lâu rồi. Nó không phải là của Thiên Niên, nó của thứ đã bị chôn vùi dưới Thiên Niên." Bà Sương hít một hơi sâu, đôi mắt mở to đầy vẻ sợ hãi xen lẫn kích động của người đã chờ đợi câu chuyện này từ lâu.
"Thiên Niên không phải là tên gốc của tòa nhà. Cháu biết chuyện cháy năm 1978 chứ?"
"Cháu biết tin đồn, thưa cô. Hỏa hoạn do chập điện."
"Không chỉ là chập điện, cháu à. Trước năm 1978, khu đất đó là một khu nhà tập thể được gọi là 'Nhà Mồ Thợ Hồ'— nơi ở của những người thợ xây nghèo, đa phần là người di cư từ miền Trung vào. Một đêm tháng 4 năm đó, không phải là cháy do điện, mà là một vụ hỏa hoạn có chủ đích. Có tin đồn là do tranh chấp đất đai, có người nói là do mâu thuẫn cá nhân, nhưng sự thật kinh hoàng là: toàn bộ khu nhà đã bị khóa trái từ bên ngoài khi lửa bùng lên." Bà Sương hạ giọng. "Hơn 50 người chết cháy trong đó, không ai trốn thoát được. Họ không được phép thoát. Nhưng điều kinh khủng hơn là cách họ xây dựng lại Thiên Niên."
Bà Sương đứng dậy, lục lọi trong một chồng tài liệu cũ kỹ. Cuối cùng, bà kéo ra một tập hồ sơ kiến trúc đã ố vàng. "Đây là bản thiết kế của Kiến trúc sư Lê Văn Hải – người thiết kế Thiên Niên. Cháu nhìn đi."
Khánh căng mắt nhìn vào bản vẽ. Bản vẽ chi tiết của Tầng Trệt và Tầng B1 (tầng hầm). Tầng B1 được thiết kế ban đầu để làm khu chứa đồ tập thể và một bãi đỗ xe nhỏ. Nhưng có một khu vực nhỏ, nằm ngay dưới trung tâm khối nhà, được chú thích là "Phòng Kín K.H" – và bị đánh dấu X đỏ bằng bút chì.
"Phòng Kín K.H là gì?" Khánh hỏi.
"Theo những gì cô thu thập được, sau vụ cháy kinh hoàng, chính quyền đã ra lệnh dọn dẹp và xây dựng lại gấp để ổn định tình hình. Nhưng nền đất đó đã bị nguyền rủa. Có người nói, trong số hơn 50 người chết, không phải ai cũng chết vì lửa. Họ tìm thấy thi thể của một bé gái 7 tuổi, tên là Hằng, bị chôn sống dưới nền đất của khu nhà sau vụ cháy. Cô bé bị bỏ lại để làm vật tế, để xoa dịu 'lòng đất' theo một nghi lễ mê tín nào đó của một nhóm người trong khu tập thể muốn giữ lại đất." Giọng Bà Sương run rẩy. "Cô bé đó bị chôn sống ngay tại vị trí của Phòng Kín K.H bây giờ. Khu vực này sau đó đã bị hàn chết, đổ bê tông vĩnh viễn và bị bịt kín trong quá trình xây dựng Thiên Niên."
"Lê Cẩm Hằng... Nhà H... Hằng..." Khánh chợt nhận ra sự trùng khớp với cái tên mà Ánh Dương đã tìm kiếm (Lê Cẩm Hằng là nữ sinh viên mất tích năm 1993). "Ánh Dương tìm kiếm Lê Cẩm Hằng, sinh viên mất tích năm 1993. Cô bé 7 tuổi bị chôn sống cũng tên là Hằng?"
"Cô bé bị chôn sống tên là Nguyễn Thị Hằng. Còn sinh viên mất tích năm 1993, Lê Cẩm Hằng, sống ở Tầng 7, căn hộ 707 của Thiên Niên, cũng biến mất một cách bí ẩn, không dấu vết. Cô bé Hằng bị chôn sống là gốc rễ, còn Lê Cẩm Hằng là vật tế đầu tiên sau khi Thiên Niên được xây dựng lại. Lời nguyền đó cần Hằng." Bà Sương nhấn mạnh.
Khánh cảm thấy máu trong người lạnh đi. "Ánh Dương là sinh viên Kiến trúc. Cô ấy đã tìm ra sự thật về nền móng, về những gì đã xảy ra năm 1978, và có lẽ cả về cái chết của Lê Cẩm Hằng. Cô ấy biết Tầng B1 là nơi giữ bí mật."
"Đúng vậy. Cái biểu tượng con mắt khóc kia, nó là ký hiệu của một nhóm người mê tín thời đó, những kẻ tin rằng máu người vô tội có thể phong ấn hoặc xoa dịu Quỷ Đất đã bị đánh thức trong vụ cháy. Ánh Dương đã quá gần sự thật. Và cháu, Khánh, cháu cũng đang đi theo con đường đó." Bà Sương cảnh báo. "Lời nguyền của Thiên Niên không phải là một con ma vật vờ. Nó là một thực thể đói khát bị nuôi dưỡng bằng sự đau khổ và sự lãng quên. Nó không giết người ngay lập tức; nó kéo họ vào cái bóng của quá khứ, vào bức tường. Giống như cách cháu trai Minh đã kể."
Khánh quyết định phải hành động ngay lập tức. Anh cảm ơn Bà Sương và phóng xe trở lại Thiên Niên. Lần này, anh không chỉ mang theo máy ảnh. Anh mang theo một chiếc xà beng nhỏ giấu trong ba lô.
Quay lại Thiên Niên lúc 1 giờ sáng, tòa nhà thậm chí còn im lìm và đáng sợ hơn. Khánh lẻn vào khu cầu thang bộ tầng trệt, nơi anh đã thấy cánh cửa thép bị hàn kín được đánh số B1 trong bức ảnh của Ánh Dương. Cánh cửa nằm khuất sau một đống thùng carton cũ và rác thải. Nó là một tấm thép dày, rỉ sét, với những mối hàn thô kệch vĩnh viễn khóa chặt mọi thứ bên trong.
Khánh đưa chiếc đèn pin lên. Trên cánh cửa, có một vết cào xước thô bạo, và khi anh chiếu đèn vào, anh nhận ra đó là một hình vẽ nguệch ngoạc: biểu tượng con mắt khóc của Ánh Dương. Dường như có ai đó đã cố gắng cào nó lên trước khi cánh cửa bị hàn lại. Hoặc... là Dương đã cố gắng để lại dấu vết khi cô ấy bị kéo vào bên trong?
Anh bắt đầu công việc. Dùng xà beng cạy các mối hàn. Tiếng kim loại va chạm với nhau nghe chói tai trong sự tĩnh lặng của đêm khuya. Anh phải dừng lại liên tục, nín thở lắng nghe, sợ hãi rằng sẽ có người phát hiện.
Đến mối hàn cuối cùng, anh dồn hết sức lực. KÉT! Cánh cửa bật ra một tiếng động khủng khiếp, để lộ ra một khoảng tối sâu hun hút và một luồng khí lạnh lẽo, hôi thối xộc thẳng vào mặt Khánh, mang theo mùi đất ẩm, bụi than và... mùi máu khô.
Khánh chiếu đèn pin xuống. Bên dưới là một cầu thang bê tông dốc đứng, đã bị phong hóa nặng nề. Vách tường hai bên loang lổ và phủ đầy mạng nhện. Anh bước xuống bậc đầu tiên, cảm giác như đang bước vào một thế giới khác.
Tiếng động duy nhất trong tầng hầm B1 là tiếng dơi vỗ cánh và tiếng tim Khánh đập thình thịch. Anh tiến sâu vào. Tầng hầm này rộng hơn anh nghĩ, nhưng hầu hết là những không gian trống rỗng, chứa đầy đồ đạc cũ kỹ bị vứt bỏ và những tảng bê tông vụn.
Anh tìm kiếm Phòng Kín K.H theo bản đồ của Bà Sương. Nó phải nằm ở trung tâm. Sau khi đi qua một hành lang dài và tối, anh nhìn thấy. Ở cuối hành lang, một bức tường bê tông khác, còn nguyên vẹn và dày hơn những bức tường khác. Không có cửa, không có vết nứt, chỉ là bê tông. Nhưng trên bức tường đó, ánh đèn pin của Khánh dừng lại: hàng chục biểu tượng con mắt khóc được vẽ bằng một chất lỏng màu đỏ sẫm, trông giống máu đã khô, trải dài khắp bề mặt tường.
Và rồi, Khánh nghe thấy tiếng động. Không phải tiếng dơi, không phải tiếng rên rỉ của gió. Đó là tiếng khóc nức nở của một đứa trẻ.
Tiếng khóc phát ra từ bên trong bức tường bê tông. Nó yếu ớt, nghẹn ngào, rồi đột ngột chuyển thành tiếng cười khúc khích đáng sợ. "Anh đến rồi... Anh cũng muốn chơi trốn tìm sao?"
Khánh đứng sững lại, toàn thân cứng đờ. Anh cố gắng lấy lại bình tĩnh, giơ máy ảnh lên, chụp liên tiếp vào bức tường. Tiếng khóc im bặt. Thay vào đó, anh nghe thấy một âm thanh khác: tiếng cào cấu nhẹ nhàng, nhịp nhàng từ bên trong bức tường, như móng tay đang cố gắng xuyên qua bê tông.
Đột nhiên, máy ảnh của Khánh hết pin. Màn hình tối sầm. Ánh sáng duy nhất còn lại là chiếc đèn pin anh đang cầm.
Và ngay lúc đó, một điều kinh hoàng xảy ra. Trên bức tường bê tông, tại chính vị trí của những biểu tượng con mắt khóc, những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện. Những vết nứt không theo quy luật ngẫu nhiên; chúng từ từ tạo thành khuôn mặt méo mó của một đứa trẻ đang khóc thét. Từ những vết nứt đó, một chất lỏng đen kịt, sền sệt rỉ ra.
Khánh lùi lại, va vào một đống sắt vụn, tạo ra tiếng động lớn.
Và giọng nói quay lại, lần này nó không còn là tiếng trẻ con nữa, mà là một giọng nói khàn khàn, sâu thẳm, vang vọng khắp tầng hầm: "Ngươi không thể che giấu ta mãi. Đô thị này là của ta... Và ngươi sẽ là bóng của ta..."
Ngay lập tức, luồng khí lạnh lẽo tăng lên gấp bội, và những chiếc hộp carton, những tấm sắt vụn xung quanh Khánh bắt đầu rung chuyển và bay lên không trung, lao thẳng về phía anh. Khánh biết anh không thể chiến đấu với thứ này. Anh quay người và chạy.
Chạy lên cầu thang B1, anh không dám nhìn lại. Khi anh vừa kịp trèo ra khỏi cửa thép và đóng nó sập lại, một tiếng động ầm ầm kinh hoàng phát ra từ bên dưới, như thể cả tầng hầm đang sụp đổ.
Khánh không kịp hàn lại cánh cửa. Anh vội vàng đẩy đống thùng carton và rác thải trở lại vị trí cũ, che giấu lối vào. Anh chạy khỏi Thiên Niên, hít lấy hít để không khí ô nhiễm của thành phố, thấy nó quý giá hơn bao giờ hết.
Anh đã tìm thấy Tầng B1. Anh đã tìm thấy nguồn gốc của Lời Nguyền. Anh đã tìm thấy Hằng. Nhưng anh cũng đã bị phát hiện.
Trở về căn hộ an toàn của mình, Khánh bật máy tính, tay vẫn còn run rẩy. Anh mở thư mục ảnh, tìm kiếm những bức ảnh vừa chụp ở Tầng B1. Ánh mắt anh dừng lại ở một bức ảnh chụp nhanh khuôn mặt nứt nẻ trên tường. Dưới bức ảnh là một chuỗi ký tự tự động do máy ảnh ghi lại: "Thời gian chụp: 02:00:00 AM."
Chính xác là thời điểm mà Ánh Dương đã "đi vào tường".
Và khi nhìn kỹ vào bức ảnh khuôn mặt nứt nẻ, anh nhận ra điều cuối cùng, kinh hoàng nhất: Trong mắt của khuôn mặt nứt nẻ đó, có một ánh phản chiếu mờ ảo, nhỏ xíu, chính là hình ảnh của anh đang đứng đối diện, đang chụp ảnh. Và nụ cười nhe răng của nó dường như đang nói: Ta đã có ngươi.