Khánh không ngủ. Cảm giác lạnh lẽo từ tầng hầm B1 vẫn còn bám riết lấy da thịt anh, không thể xua tan dù đã tắm rửa bằng nước nóng. Anh ngồi trong căn hộ của mình, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính. Bức ảnh cuối cùng, khuôn mặt nứt nẻ trên tường bê tông với sự phản chiếu của chính anh trong ánh mắt nó, là bằng chứng vật chất về một thực thể siêu nhiên đang tồn tại. Anh không còn là nhà báo điều tra vụ án thông thường; anh đã là một phần của câu chuyện kinh dị này.
Hậu quả tâm lý bắt đầu bủa vây. Khánh liên tục nghe thấy tiếng lách tách, tiếng cào cấu yếu ớt phát ra từ các bức tường trong nhà mình. Mỗi khi nhìn vào gương, anh đều thấy cái bóng của mình dường như đậm hơn, và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh thấy biểu tượng con mắt khóc lấp lóe trên vai áo. Hằng đang ở đây, hay ít nhất là ảnh hưởng của nó.
Anh cần phải phân tích những gì anh đã học được. Ánh Dương mất tích năm 2025. Lê Cẩm Hằng mất tích năm 1993. Nguyễn Thị Hằng bị chôn sống năm 1978. Tất cả đều liên quan đến cái tên Hằng, Tầng B1, và một cơ chế "kéo" người vào tường lúc 2 giờ sáng. Đây không phải là sự trùng hợp. Đây là một chu kỳ.
Khánh lập tức gọi cho Trung úy Minh, người có lẽ là người duy nhất tin vào sự bất thường của Thiên Niên.
“Minh,” giọng Khánh khàn đặc. “Tôi cần anh giúp tôi xem lại hồ sơ vụ Lê Cẩm Hằng năm 1993.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc. “Anh đã đi xuống B1 rồi à, Khánh? Giọng anh không ổn.”
“Tôi đã đi, và tôi đã thấy. Đừng hỏi gì cả. Hãy tìm giúp tôi hồ sơ về Lê Cẩm Hằng. Đặc biệt là căn hộ 707 và những gì cảnh sát đã tìm thấy, hoặc không tìm thấy, trong đó.” Khánh cố gắng giữ giọng điệu dứt khoát.
Minh thở dài nặng nề. “Được rồi, tôi biết anh sẽ làm vậy. Hồ sơ 1993 cũ lắm rồi, nhưng tôi có quen người ở kho lưu trữ. Cho tôi một đêm. Nhưng Khánh này, anh có nghe thấy tiếng trẻ con khóc không?” Giọng Minh đột ngột nhỏ lại.
Khánh rùng mình. “Anh cũng nghe thấy à?”
“Không rõ. Thỉnh thoảng. Từ hôm tôi xem lại đoạn băng của Dương. Anh phải cẩn thận đấy, nó đang chạm vào tâm trí anh rồi.”
Khánh cúp máy, biết rằng Minh cũng đang bị ám ảnh, và điều đó khiến anh dễ dàng hợp tác hơn. Giờ là lúc đi sâu vào căn hộ 707 của Lê Cẩm Hằng.
Sử dụng chiếc thẻ căn cước giả và một lý do hợp lý (anh là người thuê nhà mới, quên chìa khóa) với người bảo vệ trực ca đêm, Khánh dễ dàng vào lại Thiên Niên. Lần này, anh lên Tầng 7. Hành lang Tầng 7 tối hơn, tĩnh lặng hơn Tầng 11. Căn hộ 707 nằm ở cuối hành lang, cánh cửa gỗ cũ kỹ mang vẻ tiêu điều.
Khánh nhanh chóng mở khóa. Bên trong căn hộ 707, mọi thứ hoàn toàn khác biệt so với căn hộ của Ánh Dương. Nó không gọn gàng; nó trống rỗng. Từng miếng ván sàn bị tháo ra, tường bị cạo tróc nham nhở. Căn hộ này đã bị khám xét triệt để, có lẽ là bởi chính gia đình Hằng, hoặc bởi những người tìm kiếm manh mối.
Khánh chiếu đèn pin. Mùi mốc nặng hơn, nhưng có thêm một mùi hương nhàn nhạt, lạ lẫm, như mùi hoa nhài khô. Anh đi vào phòng ngủ chính. Trên tường, nơi lẽ ra phải là đầu giường, có một vết trám vá bê tông mới hơn, lộ rõ. Dường như bức tường này đã bị đục phá và sửa lại.
Anh dùng tay gõ vào bức tường. Tiếng bộp bộp khác biệt, cho thấy có một không gian rỗng bên trong. Anh rút con dao đa năng trong túi và bắt đầu cạo nhẹ lớp vữa. Lớp vữa bong ra dễ dàng. Dưới đó, anh tìm thấy một tờ giấy dán chặt vào lớp gạch.
Đó là một bức thư, được viết bằng tay với nét chữ run rẩy, giống như chữ của một người đang tuyệt vọng.
“Gửi Mẹ, con xin lỗi. Con đã tìm ra căn phòng dưới B1. Con biết chuyện của cô bé Hằng, và con biết họ đã làm gì. Họ muốn con… thay thế. Con phải ghi chép lại. Nhưng cái bóng… nó lớn quá. Nó nói rằng nơi này là của nó, và nó muốn chơi với con mãi mãi. Con không thể dừng lại việc nhìn vào bức tường đó nữa, Mẹ ạ. Con thấy gương mặt con trong đó… Con thấy con đang cười một cách ghê rợn. Con đã cố gắng cào... cào nó ra... nhưng nó kéo con... Kéo vào cái bóng. Cánh cửa bí mật nằm sau lớp tường này, Mẹ. Con không thể dừng lại việc vẽ mắt khóc. Cứu con, Mẹ. Xin Mẹ đừng đến Tầng 7 lúc 2 giờ sáng. Đừng nhìn vào tường…”
Chữ ký ở cuối là Hằng.
Khánh nhận ra ngay: đây là thư tuyệt mệnh, hay chính xác hơn, là lời khẩn cầu của Lê Cẩm Hằng năm 1993. Và điều quan trọng nhất: “Cánh cửa bí mật nằm sau lớp tường này.”
Khánh dùng xà beng nhỏ mà anh mang theo. Không cần cạy hàn như Tầng B1, anh chỉ cần đục. Từng nhát búa nhỏ vang vọng trong căn hộ trống rỗng. Cuối cùng, một miếng vữa lớn rơi xuống. Anh chiếu đèn pin vào. Đó là một hốc tường nhỏ, đủ để chứa một cái hộp giày.
Trong hốc tường là một cuốn nhật ký bìa da màu đỏ sẫm, đã cũ nát, và một cuộn phim ảnh đã phơi sáng.
Khánh mở cuốn nhật ký. Nó là của Lê Cẩm Hằng.
[Trích nhật ký – Thiết lập cơ chế lời nguyền]
Ngày 17 tháng 8, 1993: Mình đã tìm ra. Khu đất này bị nguyền rủa. Cô bé Nguyễn Thị Hằng không chỉ bị chôn. Họ dùng xương cốt cô bé để làm đá nền cho Tầng B1. Ánh Dương là sinh viên Kiến trúc, cô ấy đã tìm thấy điều tương tự. Thực thể không muốn chúng ta công bố.
Ngày 21 tháng 8, 1993: Mình bị ảo giác. Mình thấy bóng của mình trong gương đang cười. Bóng đó không phải là mình. Nó muốn mình đi xuống. Nó muốn mình vẽ những con mắt khóc.
Ngày 22 tháng 8, 1993: 1:45 sáng. Mình không thể cưỡng lại việc nhìn vào bức tường đối diện. Mình thấy cô bé Hằng. Cô ấy đứng đó. Cô ấy không khóc, cô ấy đang cười. Cô ấy nói, “Chị không cần phải bước qua cửa. Chị cứ bước vào bóng của mình là được.”
Ngày 23 tháng 8, 1993: 1:55 sáng. Đã xảy ra. Bức tường đối diện không còn là bê tông. Nó là một làn khói đen, xoáy tròn như một cánh cửa. Mình biết đó là cái bẫy. Nhưng mình cảm thấy như mình phải đi. Nó nói đó là nơi mình được yên bình. Mẹ ơi… con sợ quá. Cứu con… [Dòng chữ đột ngột bị cắt ngang]
Khánh gấp cuốn nhật ký lại. Anh hiểu cơ chế của Lời Nguyền Hằng:
Lựa chọn nạn nhân: Người có khả năng khám phá ra sự thật về nền móng bị nguyền rủa (Hằng 1993 và Dương 2025 – đều là sinh viên kiến trúc).
Thao túng tâm lý: Tạo ra ảo giác, hình ảnh bóng tối phản chiếu trong gương, và thúc đẩy họ tự vẽ biểu tượng con mắt khóc.
Kéo vào: Tạo ra một "cánh cửa bóng tối" tạm thời trên bức tường đối diện lúc 2 giờ sáng. Nạn nhân không bị cưỡng bức vật lý, mà bị dụ dỗ tâm linh, tự nguyện bước vào. Họ không đi vào tường, họ đi vào bóng của chính họ.
Khánh nhìn đồng hồ. Đã 1:30 sáng. Anh phải rời đi ngay lập tức. Càng ở lại Thiên Niên, anh càng bị ảnh hưởng.
Khi Khánh chuẩn bị rời khỏi, anh dừng lại trước tấm gương cũ mờ trên tường phòng khách 707. Anh nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Đúng như Hằng đã viết, cái bóng của anh trên tường dường như đậm đặc hơn bình thường, gần như tách biệt khỏi cơ thể anh. Anh thấy nó nhếch mép cười, một nụ cười không phải của anh.
Anh giật mình lùi lại. Đột nhiên, chiếc đèn pin của anh nhấp nháy liên tục, rồi tắt hẳn. Căn hộ chìm vào bóng tối hoàn toàn.
Trong bóng tối, Khánh nghe thấy tiếng động. Không phải tiếng khóc hay cào cấu. Mà là tiếng gót giày cao gót nhịp nhàng, thanh thoát từ hành lang bên ngoài đang tiến gần căn hộ 707.
Cốc! Cốc! Cốc!
Tiếng gõ cửa vang lên. Lần này không phải là Trung úy Minh. Tiếng gõ cửa rất nhẹ nhàng, nhưng mang theo một sự đe dọa lạnh lẽo.
Khánh nín thở. Anh biết, nếu anh mở cửa, hoặc nếu anh lên tiếng, anh sẽ bị kéo vào. Anh lùi sát vào bức tường đối diện.
"Anh có ở đó không, Khánh?" Giọng nói phát ra là giọng phụ nữ, thánh thót và dịu dàng đến rợn người. "Em thấy anh ở trong bóng... Đừng trốn nữa. Em muốn anh giúp em. Em là Ánh Dương. Em bị mắc kẹt. Anh phải đi xuống Tầng B1. Anh phải phá vỡ bức tường đó..."
Giọng nói đột ngột chuyển sang một âm vực khác, cao vút, đầy đau đớn: "...và cứu Hằng!"
Tiếng gõ cửa dừng lại. Thay vào đó, một tiếng động đáng sợ hơn vang lên: tiếng cào cấu dữ dội trên bề mặt gỗ của cánh cửa, như thể mười ngón tay đang cố xé toạc lớp gỗ.
Khánh không còn thời gian. Anh phải chạy. Anh ôm chặt nhật ký và cuộn phim, dùng chìa khóa vặn ngược chốt cửa, rồi nhảy qua ban công, nắm lấy ống thoát nước rỉ sét. Đây là Tầng 7, một cú nhảy có thể giết chết anh, nhưng ở lại sẽ chắc chắn bị kéo vào. Anh trượt xuống ba tầng, cảm giác tay bỏng rát. Khi anh tiếp đất ở Tầng 4, anh nhìn lại lên Tầng 7.
Cánh cửa căn hộ 707 bị rách toạc một lỗ hổng lớn ngay vị trí khóa.
Khánh không dám nán lại. Anh chạy bán sống bán chết khỏi Thiên Niên, không quan tâm đến người bảo vệ có thấy anh hay không. Anh đã thoát. Nhưng anh biết, anh chỉ mới thoát khỏi một cuộc chạm trán.
Về đến nhà, anh lập tức phóng cuộn phim. Cuộn phim chứa ảnh của Lê Cẩm Hằng. Bức ảnh cuối cùng, cũng là một bức selfie, chụp Lê Cẩm Hằng đang đứng trước bức tường của căn hộ 707. Cô cũng nở nụ cười ghê rợn đó. Và sau lưng cô, hình ảnh của Nguyễn Thị Hằng, cô bé 7 tuổi, hiện ra rõ ràng hơn, không còn là cái bóng mờ, nhưng khuôn mặt cô bé vẫn bị méo mó, đang đặt tay lên vai Hằng, đẩy cô vào bức tường đang phát ra luồng khói đen.
Khánh nhìn vào bức ảnh, nhận ra: Thực thể đang sử dụng Hằng đầu tiên (Nguyễn Thị Hằng) để dụ dỗ Hằng thứ hai (Lê Cẩm Hằng), và bây giờ là Dương thứ ba (Ánh Dương) đang giả giọng để dụ dỗ anh.
Anh biết, anh phải phá vỡ chu kỳ này. Mục tiêu không chỉ là cứu Ánh Dương, mà là giải thoát cho tất cả các nạn nhân, đặc biệt là cô bé Nguyễn Thị Hằng, linh hồn bị ràng buộc dưới Thiên Niên. Và điều đó đồng nghĩa với việc: anh phải phá vỡ bức tường Phòng Kín K.H ở Tầng B1.