MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLời Nguyền Của Đô ThịChương 4: Liên Minh Bất Đắc Dĩ và Ác Mộng Của Sàn Nhà Bằng Máu

Lời Nguyền Của Đô Thị

Chương 4: Liên Minh Bất Đắc Dĩ và Ác Mộng Của Sàn Nhà Bằng Máu

1,775 từ · ~9 phút đọc

Sáng hôm sau, ánh nắng chói chang của Sài Gòn dường như không thể xua tan được cái lạnh lẽo đã ngấm vào xương tủy Khánh. Anh ngồi trong văn phòng tòa soạn, cố gắng tập trung vào một bài báo nhàm chán về quy hoạch đô thị, nhưng đầu óc anh tràn ngập những biểu tượng con mắt khóc và tiếng cào cấu trên cánh cửa. Anh đã có cuốn nhật ký của Lê Cẩm Hằng, cuộn phim phơi sáng, và thông tin xác nhận từ Bà Sương: Nguyễn Thị Hằng bị chôn sống đã trở thành thực thể nuôi dưỡng lời nguyền của Thiên Niên.

Khánh biết anh không thể đi xuống Tầng B1 một mình, đặc biệt là với một chiếc xà beng nhỏ. Anh cần công cụ mạnh hơn – một máy khoan bê tông hoặc máy cắt chuyên dụng – và quan trọng nhất, anh cần sự bảo vệ về mặt pháp lý và thông tin, thứ mà chỉ có Trung úy Minh mới có thể cung cấp. Hơn nữa, anh cần biết Minh đã tìm thấy gì trong hồ sơ của Lê Cẩm Hằng.

Anh gọi cho Minh, yêu cầu một cuộc gặp mặt bí mật tại một quán cà phê vắng vẻ, xa trung tâm thành phố.

"Minh, tôi đã có bằng chứng. Tôi đã tìm thấy nhật ký và thư tuyệt mệnh của Lê Cẩm Hằng. Cô ấy đã bị cái bóng lôi đi, giống hệt Ánh Dương. Và tôi đã tìm thấy Phòng Kín K.H ở Tầng B1," Khánh nói thẳng thắn ngay khi họ ngồi đối diện nhau, đặt chiếc túi đựng nhật ký lên bàn.

Minh nhìn chiếc túi với vẻ sợ hãi rõ rệt. "Anh điên rồi, Khánh. Anh suýt chết đêm qua. Tôi cảm thấy nó. Cái lạnh mà anh mang theo." Minh nhấp một ngụm cà phê, cố lấy lại bình tĩnh. "Tôi đã xem hồ sơ của Hằng 1993. Cảnh sát đóng lại vì 'bỏ nhà đi', nhưng có một báo cáo nội bộ đã bị ém nhẹm."

Minh rút ra một chiếc USB nhỏ. "Tôi đã lấy được báo cáo chi tiết về căn hộ 707 năm 1993. Cha mẹ Hằng là người đầu tiên nghi ngờ con gái họ bị sát hại. Họ thuê người kiểm tra. Trong báo cáo có ghi: họ đã tìm thấy dấu chân trần của một đứa trẻ dính bùn trên sàn gỗ, từ phòng ngủ dẫn ra cửa chính, nhưng không có dấu vết nào đi ra khỏi căn hộ. Không có cửa sổ bị cạy phá. Ngoài ra, điều khiến gia đình Hằng phát điên là một phần sàn gỗ trong phòng ngủ của Hằng đã được thay mới hoàn toàn ngay sau khi cô mất tích."

"Sàn nhà mới? Tại sao lại thay sàn?" Khánh hỏi, linh cảm một điều gì đó kinh khủng.

"Đây là chi tiết rùng rợn nhất," Minh hạ giọng. "Các nhà điều tra tư nhân thuê thợ mộc cạy sàn nhà mới đó ra. Họ không tìm thấy gì, nhưng có một báo cáo của thợ mộc về mùi hôi thối kinh khủng từ dưới sàn cũ. Và sau đó, một mảnh giấy được kẹp dưới lớp ván sàn cũ kỹ gần bức tường bị trám vá mà anh nhắc đến."

Minh cắm USB vào laptop. "Đây là ảnh chụp tờ giấy đó."

Màn hình hiện ra một tờ giấy ố vàng, mẩu giấy nhỏ được cắt ra từ báo cũ, dán một cách cẩn thận. Trên đó chỉ có ba từ được in đậm bằng mực đỏ: "SÀN BẰNG MÁU."

"Máu?" Khánh nhíu mày.

"Thợ mộc không báo cảnh sát vì sợ bị liên lụy, nhưng họ thề rằng lớp vữa dưới sàn nhà cũ kỹ có màu đỏ sẫm bất thường, như thể bê tông đã được trộn với máu," Minh giải thích. "Báo cáo này sau đó bị xếp vào mục 'ảo tưởng của gia đình nạn nhân' và bị loại bỏ. Nhưng nó xác nhận giả thuyết của Bà Sương: Lời nguyền này được xây dựng trên nền đất có máu. Và Hằng đã biết về sàn nhà đó."

"Hằng 1993 đã biết về 'Sàn Bằng Máu', Ánh Dương 2025 tìm kiếm 'Khu đất nền 1978' và Tầng B1," Khánh kết luận. "Thực thể chỉ săn lùng những người sắp công bố bí mật về nền móng của nó. Minh, tôi phải phá vỡ bức tường Phòng Kín K.H. Đó là nơi bịt kín di cốt của Nguyễn Thị Hằng 7 tuổi, và là nơi chứa đựng Lõi của Lời Nguyền."

Minh nhìn Khánh bằng ánh mắt nghiêm nghị. "Anh muốn một cuộc chiến với ma quỷ bằng máy khoan à? Tôi không thể cung cấp cho anh công cụ nhà nước. Nhưng tôi có thể cung cấp thông tin an ninh và thời gian."

Minh mở bản đồ kỹ thuật số của Thiên Niên trên laptop, một bản vẽ chi tiết mà chỉ có nội bộ mới có. "Tầng B1 rất sâu, và bức tường Phòng Kín K.H đó dày khoảng 40cm, bê tông cốt thép gia cố, không dễ phá. Anh cần ít nhất một máy khoan búa hạng nặng và máy cắt kim loại. Và anh phải làm việc đó sau 1 giờ sáng. Đó là thời điểm thực thể yếu nhất trước khi nó bắt đầu săn mồi lúc 2 giờ."

"Tôi sẽ tìm công cụ. Còn anh?"

"Tôi sẽ đảm bảo camera an ninh của Thiên Niên... bị hỏng ngay trước 1 giờ sáng. Tôi sẽ báo cáo rằng tôi đang làm nhiệm vụ ở một khu vực khác. Tôi cho anh 3 tiếng đồng hồ, từ 1 giờ đến 4 giờ sáng. Sau đó, tôi phải báo cáo lại và mọi thứ sẽ trở lại bình thường. Nếu anh bị bắt, tôi sẽ phải phủ nhận mọi thứ."

"Cảm ơn, Minh. Chúng ta là một liên minh bất đắc dĩ. Hãy chuẩn bị cho một cuộc chiến không cân sức."

Sau khi chia tay Minh, Khánh bắt đầu hành trình chuẩn bị. Anh bán chiếc máy ảnh cũ, rút hết tiền tiết kiệm, và thuê một chiếc xe tải nhỏ. Anh mua một máy khoan búa công suất lớn, lưỡi cắt bê tông kim cương, dây cáp, và đèn pha siêu sáng. Đây là cuộc chiến cuối cùng, anh phải dồn hết vốn liếng và can đảm.

Tối hôm đó, Khánh trở về nhà, chỉ còn vài giờ trước khi cuộc đột nhập bắt đầu. Anh kiểm tra lại các thiết bị. Sự hồi hộp và sợ hãi khiến bụng anh quặn thắt. Anh lấy cuốn nhật ký của Lê Cẩm Hằng và bản đồ B1 ra xem lại.

Khi anh ngồi xuống, anh bắt đầu thấy những dấu hiệu mới của sự xâm nhập. Ánh sáng trong căn phòng anh bắt đầu mờ đi, không phải do điện yếu, mà là do một bóng tối vô hình đang lan tỏa từ các góc phòng. Anh nhìn vào tay mình. Anh thấy các mạch máu trên cổ tay nổi lên một cách rõ rệt.

Và rồi, anh lại nghe thấy tiếng động. Không phải tiếng khóc. Lần này là tiếng hát ru con.

Giọng hát nghe rất dịu dàng, như tiếng của một người mẹ đang ru đứa con của mình ngủ, nhưng lại mang một âm điệu buồn bã và lạc lõng. Giọng hát phát ra từ sàn nhà.

Khánh cúi xuống, áp tai vào sàn gỗ. Giọng hát trở nên rõ ràng hơn, và nó đang hát một bài ru con cũ kỹ, lời lẽ đơn giản nhưng đầy ai oán:

"Ngủ đi con, ngủ cho say. Đất lạnh lắm, ai bế đây. Mẹ ở xa, cha cũng xa. Máu con làm nên Nhà... Nhà mình."

Khánh rùng mình. Anh đứng bật dậy, nhưng ngay lập tức, anh cảm thấy sàn nhà dưới chân mình trở nên mềm nhũn và ấm nóng. Anh nhìn xuống. Sàn nhà gỗ bình thường bỗng biến thành lớp đất sét màu đỏ sẫm, và những vết nứt bắt đầu xuất hiện trên bề mặt đất, từ đó rỉ ra một chất lỏng đen và nhờn.

Anh đang đứng trên Sàn Bằng Máu.

Ảo giác này mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì anh từng trải qua. Khánh cảm thấy chân anh đang lún sâu vào lớp đất sét. Một bàn tay nhỏ bé, gầy guộc, màu xám xịt đột nhiên thò lên từ lớp đất sét, cố gắng nắm lấy mắt cá chân anh. Bàn tay đó đeo một chiếc vòng tay nhỏ bằng dây bện đã mục nát.

Khánh hét lên, nhưng không có tiếng động nào phát ra. Anh đã bị mắc kẹt trong ảo ảnh của Hằng.

Anh cố gắng kéo chân lên. Anh biết đây không phải là thật, nhưng cảm giác lún chìm lại quá chân thật. Anh nhắm mắt lại, cố gắng chống lại sự sợ hãi. Anh nhớ lại lời của Bà Sương: Thực thể đói khát được nuôi dưỡng bằng sự đau khổ và sự lãng quên.

"Không! Mày không thể làm tao sợ!" Khánh gầm lên, dù không phát ra tiếng. "Tao không sợ mày! Tao sẽ giải thoát cho mày!"

Anh mở mắt ra. Cảnh tượng vẫn là sàn nhà đỏ sẫm và bàn tay thò ra. Nhưng lần này, anh nhìn vào bàn tay đó, không phải bằng nỗi sợ hãi, mà bằng lòng thương cảm. "Tao biết mày đau khổ, Hằng. Nhưng mày không phải là quỷ. Mày chỉ là một đứa trẻ bị giam cầm. Tao sẽ giúp mày thoát ra. Không phải là giết tao, mà là giải thoát cho mày!"

Khi Khánh nói những lời đó, bàn tay nắm lấy mắt cá chân anh đột nhiên buông ra. Sàn nhà đỏ sẫm bắt đầu tan biến, và mọi thứ trở lại bình thường. Sàn gỗ lạnh lẽo, cứng cáp. Ánh sáng trong phòng không còn mờ ảo.

Khánh đổ mồ hôi lạnh, thở dốc. Anh nhìn vào đồng hồ. Chỉ mới trôi qua năm phút, nhưng anh cảm thấy như vừa trải qua một giờ tra tấn tâm lý. Anh biết, thực thể đang cố gắng làm suy yếu ý chí anh trước cuộc đối đầu cuối cùng.

Anh siết chặt chiếc xà beng. "Mày đã nhầm, Hằng. Tao không phải là nạn nhân. Tao là người kết thúc."

Anh đặt tất cả công cụ lên xe tải. Đồng hồ điểm 11:30 đêm. Đã đến lúc đối đầu với lời nguyền. Anh lái xe ra khỏi nhà, hướng về Thiên Niên, cảm giác như đang lái xe thẳng vào vực thẳm. Anh biết, đêm nay, một là anh sẽ phá vỡ bức tường và giải thoát cho những linh hồn bị giam cầm, hai là anh sẽ trở thành một phần của Sàn Bằng Máu vĩnh viễn.