Chiếc xe tải thuê của Khánh đậu khuất trong một con hẻm tối đối diện Chung cư Thiên Niên. Đồng hồ đã điểm 12:45 sáng. Toàn bộ khu vực dường như chìm trong sự im lặng đáng sợ, như thể thành phố đang nín thở chờ đợi một điều gì đó khủng khiếp. Khánh nhìn lên khối bê tông xám xịt của Thiên Niên, cảm thấy mỗi tầng lầu đều chứa đựng một cái nhìn chằm chằm đầy ác ý.
Minh đã thực hiện phần việc của anh ta. Đúng 12:55 sáng, tất cả đèn hành lang của Thiên Niên, vốn đã lập lòe, đột ngột tắt hẳn. Hệ thống camera an ninh chính thức bị "chập điện". Khánh biết anh chỉ có khoảng ba tiếng đồng hồ – từ 1 giờ đến 4 giờ sáng – trước khi Minh buộc phải báo cáo khắc phục sự cố và sự hiện diện của anh sẽ bị lộ.
Khánh khoác chiếc ba lô nặng trịch, chứa máy khoan búa, lưỡi cắt, và đèn pha siêu sáng. Anh cũng không quên mang theo một cái xẻng nhỏ và một tấm vải liệm sạch mà anh đã mua một cách khó hiểu, một hành động bột phát nhưng dường như là cần thiết. Anh leo vào khu cầu thang bộ tầng trệt. Cánh cửa thép B1 mà anh đã mở đêm qua vẫn đang được che lấp bởi đống thùng carton và rác thải.
Đúng 1 giờ sáng, Khánh dọn dẹp đống chướng ngại vật và trượt xuống cầu thang tối om của Tầng B1. Mùi hôi thối, ẩm mốc và máu khô lập tức xộc lên. Lần này, anh không chỉ có đèn pin, mà còn có một chiếc đèn pha LED công suất cao đặt trên mặt đất, chiếu sáng rực rỡ vào hành lang chính. Anh muốn ánh sáng xua tan mọi góc tối mà thực thể có thể ẩn nấp.
Anh tiến thẳng đến cuối hành lang. Bức tường bê tông dày, nơi hàng chục biểu tượng con mắt khóc được vẽ bằng chất lỏng đỏ sẫm. Ngay cả dưới ánh đèn mạnh, bức tường vẫn mang một vẻ rùng rợn, như thể nó là một mảng da thịt bị bệnh.
Khánh không lãng phí thời gian. Anh lắp mũi khoan bê tông lớn nhất vào máy, đeo kính bảo hộ và mặt nạ phòng bụi. Tiếng động cơ máy khoan công suất lớn đột ngột vang lên, xé tan sự tĩnh lặng của tầng hầm.
KHOAN! KHOAN! KHOAN!
Bụi bê tông dày đặc bốc lên. Khánh khoan những lỗ sâu, lớn, tạo thành một hình vuông bao quanh khu vực trung tâm của bức tường, nơi có nhiều biểu tượng con mắt nhất và nơi anh tin rằng di cốt của Nguyễn Thị Hằng bị giam giữ.
Ngay khi mũi khoan chạm sâu vào bê tông, tiếng rên rỉ đau đớn bắt đầu vang lên. Đó không phải là âm thanh của máy móc; nó là tiếng thét cao vút, kéo dài, phát ra từ bên trong bức tường.
"DỪNG LẠI! NGƯƠI LÀM TA ĐAU!" Giọng nói vang vọng, lần này không phải là tiếng trẻ con, không phải là Ánh Dương, mà là một giọng nói ma quái, kết hợp từ hàng chục tiếng nói khác nhau, xen lẫn giữa tiếng khóc và tiếng cười điên dại.
Khánh không nao núng. Anh cố gắng phớt lờ. Anh biết đây là cách duy nhất để chiến thắng. Thực thể đang cố gắng thao túng sự thương cảm hoặc nỗi sợ hãi của anh.
"Ta không dừng lại!" Khánh hét lên, cố gắng át đi tiếng máy khoan và tiếng thét. "Ta đến đây để giải thoát cho linh hồn bị giam cầm! Mày không phải là quỷ, mày là nỗi đau!"
Khi anh tiếp tục khoan, những hiện tượng siêu nhiên bắt đầu leo thang dữ dội. Máy khoan bỗng trở nên nặng nề kinh khủng, như có một lực vô hình đang kéo ngược lại. Những vết nứt trên bức tường bê tông bắt đầu chảy máu – không phải chất lỏng đen nhờn, mà là máu tươi, đỏ sẫm, nhỏ giọt xuống sàn.
Khuôn mặt nứt nẻ của Hằng năm 1978 lại xuất hiện, nhưng lần này nó không còn là ảo ảnh mờ ảo. Nó như thể khuôn mặt đang nổi lên trên bề mặt bê tông, các vết nứt sâu hơn, tạo thành đôi mắt và miệng méo mó, đang mở ra một cách kinh hoàng.
"NGƯƠI SẼ KHÔNG ĐƯỢC THOÁT! NGƯƠI SẼ CŨNG ĐI VÀO BÓNG TỐI!" Giọng nói gào thét.
Từ một góc tối trong tầng hầm, một bóng người mờ ảo bắt đầu di chuyển về phía Khánh. Đó là hình dạng của một phụ nữ trẻ, tóc dài, mặc chiếc váy trắng đã úa màu. Ánh Dương. Cô tiến lại gần Khánh, khuôn mặt cô đầy nước mắt.
"Khánh! Đừng làm vậy! Anh đang làm cô ấy giận! Hãy khoan vào chỗ tôi! Hãy phá vỡ bức tường đối diện căn hộ 1102! Đó là nơi tôi bị giữ!" Giọng nói nghe rất giống Ánh Dương, đầy khẩn khoản và đau khổ.
Khánh dừng máy khoan, mồ hôi ướt đẫm mặt. Anh nhìn vào bóng hình Ánh Dương. Cô đang đứng cách anh khoảng ba mét.
"Ánh Dương không ở đây," Khánh nói, cố gắng giữ giọng điệu ổn định. "Cô ấy đã đi vào tường lúc 2 giờ sáng. Cô ấy bị mắc kẹt trong bóng của mình. Cô ấy không thể xuất hiện trong hình hài này."
Bóng hình Ánh Dương nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lẽo, hoàn toàn không phải của Ánh Dương. Ngay lập tức, khuôn mặt cô bé dần tan chảy, và thay vào đó là khuôn mặt méo mó, đen sạm của Lê Cẩm Hằng năm 1993.
"Ta là tất cả bọn họ!" Giọng nói gào thét. "Ta là cơn thịnh nộ! Ta là nỗi đau! Và ngươi, ngươi sẽ trở thành mảnh ghép tiếp theo của ta!"
Thực thể Hằng lao về phía Khánh. Khánh bật máy khoan trở lại, nhưng thay vì khoan, anh chuyển sang chế độ máy cắt. Anh đã khoan đủ lỗ để tạo thành đường cắt. Anh bắt đầu cắt sâu vào bê tông.
KÉEEEEETT! Tiếng lưỡi cắt kim cương ma sát với bê tông cốt thép chói tai hơn bất cứ tiếng động nào khác.
Ngay lập tức, thực thể Hằng bị đẩy lùi, như thể tiếng động và ánh sáng của công cụ kim loại đã làm nó tổn thương. Khuôn mặt trên tường co giật dữ dội.
"NGƯƠI KHÔNG THỂ PHÁ VỠ NÓ! NGƯƠI KHÔNG THỂ LÀM HẠI TA!"
Khánh cắt một đường thẳng đứng, rồi một đường ngang. Bê tông vỡ vụn. Anh có thể cảm nhận được có thứ gì đó đang ở ngay phía bên kia bức tường.
Đúng 2 giờ sáng. Đột nhiên, máy cắt kim loại khựng lại. Năng lượng điện bị cắt.
Bóng tối bao trùm Tầng B1. Tiếng thét của thực thể biến mất. Chỉ còn lại sự im lặng tuyệt đối, và hơi thở nặng nhọc của Khánh.
"2 giờ sáng. Thời điểm săn mồi," Khánh lẩm bẩm.
Anh bật đèn pin cầm tay. Anh có thể thấy hình vuông anh cắt đã gần hoàn thành, chỉ còn một mảnh bê tông lớn giữ lại. Anh đặt máy cắt xuống và cầm chiếc xà beng đã rỉ sét.
Anh dồn hết sức lực, cắm xà beng vào khe hở và bẩy mạnh.
RẮC! Bức tường bê tông dày 40cm bật tung, rơi xuống sàn với tiếng động kinh hoàng.
Luồng khí lạnh lẽo kinh khủng xộc thẳng ra, mang theo mùi của sự thối rữa và đất bùn. Và ngay sau đó, một luồng ánh sáng yếu ớt, xanh lam lóe lên từ bên trong Phòng Kín K.H.
Khánh chiếu đèn pin vào căn phòng nhỏ, chật hẹp. Đó không phải là một căn phòng chứa đồ. Nó là một không gian chôn cất. Ở chính giữa, dưới một lớp đất mỏng và đá vụn, anh thấy một bộ hài cốt nhỏ bé, nằm co ro trong tư thế bào thai. Chiếc vòng tay dây bện đã mục nát mà anh thấy trong ảo ảnh sàn nhà vẫn còn trên cổ tay xương xẩu.
Nguyễn Thị Hằng.
Ngay khi ánh sáng đèn pin chạm vào hài cốt, luồng sáng xanh lam bắt đầu phát ra mạnh mẽ, và biểu tượng con mắt khóc trên hài cốt bắt đầu biến mất.
Khánh cảm nhận được sự giận dữ tột cùng của thực thể. Cả tầng hầm bắt đầu rung chuyển. Đống sắt vụn và đá bê tông bắt đầu bay lên không trung.
"TRẢ LẠI CHO TA! TRẢ LẠI LINH HỒN CỦA TA! TA KHÔNG CÒN GÌ ĐỂ GIAM CẦM CHÚNG NỮA!" Giọng nói gầm lên.
Khánh không lãng phí một giây. Anh lấy chiếc xẻng nhỏ, xúc cẩn thận từng nắm đất bao quanh hài cốt. Anh dùng tấm vải liệm sạch mà anh mang theo, nhẹ nhàng gói hài cốt của cô bé Hằng.
Ngay khi anh bọc xong hài cốt, ánh sáng xanh lam đột ngột tắt hẳn. Mọi chuyển động trong tầng hầm dừng lại. Sự rung chuyển ngừng.
Mọi thứ trở nên yên tĩnh một cách đáng sợ. Bóng tối hoàn toàn bao trùm Tầng B1, nhưng sự lạnh lẽo đã biến mất. Thay vào đó là một sự bình yên kỳ lạ.
Khánh ôm gói hài cốt, cảm thấy nó nhẹ bẫng. Anh biết anh đã làm được. Anh đã lấy đi Lõi của Lời Nguyền.
Khi anh quay lưng đi, chuẩn bị leo lên khỏi Tầng B1, giọng nói của Ánh Dương vang lên lần cuối.
Lần này, giọng nói yếu ớt, nhưng trong trẻo và thanh thản: "Cảm ơn... Anh đã giải thoát cho em... Và cô bé..."
Khánh quay lại. Anh không thấy ai. Chỉ có bóng tối.
Anh leo lên cầu thang B1. Đồng hồ điểm 3:30 sáng. Anh đã thành công.
Rời khỏi Thiên Niên trước 4 giờ sáng, Khánh để lại một cánh cửa thép B1 mở toang và một lỗ hổng trong bức tường bê tông, nhưng anh mang theo sự bình yên của những linh hồn được giải thoát.
nhưng hành trình của Khánh chỉ mới bắt đầu. Anh không chỉ là người giải thoát, anh là người nắm giữ bí mật cuối cùng của Thiên Niên. Và anh biết, sự thật này phải được phơi bày.
Khánh lái xe đi, gói hài cốt của Hằng được đặt cẩn thận bên cạnh. Ánh đèn neon rực rỡ của đô thị hiện đại lần này không còn vẻ giả tạo. Nó là ánh sáng của hy vọng sau cơn ác mộng.