Trụ sở mới của Công ty Cổ phần Đô Thị Hằng Tín nằm trong một tòa nhà chọc trời bằng kính, đối diện với Thiên Niên cũ kỹ. Sự tương phản này như một lời tuyên chiến: đây là nơi quyền lực và sự tham lam đô thị ngự trị.
Khánh, khoác lên mình bộ đồng phục nhân viên phục vụ, đeo khẩu trang và đội mũ lưỡi trai, đẩy một chiếc xe đẩy chứa đầy chai nước và ly cà phê. Nhờ sự giúp đỡ của Trung úy Minh (người đã sắp xếp để Khánh thay thế một nhân viên bị ốm), anh đã vượt qua được vòng an ninh nghiêm ngặt. Phòng họp báo ở Tầng 50 chật kín giới truyền thông, máy quay, và ánh đèn flash rực rỡ, tạo ra một không khí ngột ngạt và giả tạo.
Ngồi ở hàng ghế đầu tiên là Lê Thị Hoa, Người Bảo Trợ của Lời Nguyền. Bà ta là một phụ nữ ở tuổi 70, mặc bộ vest Chanel sang trọng, tóc búi cao, đeo trang sức lấp lánh. Khuôn mặt bà ta được trang điểm kỹ lưỡng, nhưng đôi mắt lại sắc lạnh và vô cảm, toát lên sự kiêu ngạo và quyền lực của người đã quen với việc điều khiển mọi thứ từ trong bóng tối.
Bên cạnh bà ta là Luật sư Lê Văn Thắng, người đã đại diện cho gia đình bà ta trong quá khứ, và Ông Hùng, Kẻ Bảo Hộ cũ ở Tầng 15, người đã được băng bó sơ sài sau sự cố điện giật và Sàn Bằng Máu đêm qua. Ông Hùng trông xanh xao, run rẩy nhưng ánh mắt vẫn đầy sự thù hận và sợ hãi.
Buổi họp báo bắt đầu. Luật sư Lê Văn Thắng phát biểu, phủ nhận mọi cáo buộc trong bài báo đã bị gỡ của Khánh. "Chúng tôi xin khẳng định, Công ty Hằng Tín cam kết tính minh bạch. Mọi thông tin về 'chôn cất' hay 'lời nguyền' đều là sự thêu dệt hoang đường nhằm bôi nhọ uy tín của chúng tôi. Chúng tôi đã và đang tiến hành các biện pháp pháp lý đối với kẻ bịa đặt, người hiện đang bị truy nã vì tội phá hoại tài sản."
Sau đó, Ông Hùng được mời lên. Với giọng nói yếu ớt và run rẩy, hắn ta tố cáo Khánh là kẻ tâm thần, đột nhập và phá hoại Thiên Niên, và rằng tất cả những "hiện tượng siêu nhiên" chỉ là do sự sợ hãi vô căn cứ của một kẻ điên. Khi Ông Hùng nói, mắt hắn ta không dám nhìn vào Lê Thị Hoa, mà chỉ nhìn chằm chằm vào sàn nhà, nơi hắn ta đã từng thấy máu tươi trào ra.
Cuối cùng, Lê Thị Hoa bước lên bục. Bà ta nói bằng một giọng điệu điềm tĩnh, đầy quyền lực, như thể bà ta là hiện thân của sự thật tối thượng. "Thiên Niên là biểu tượng của lịch sử thành phố. Chúng tôi sẽ cải tạo nó, biến nó thành một khu phức hợp hiện đại và an toàn. Chúng tôi không chỉ phủ nhận những lời đồn thổi vô căn cứ; chúng tôi sẽ xóa bỏ chúng bằng sự phồn vinh và văn minh."
"Bà đang xóa bỏ tội ác của gia đình bà, chứ không phải lời đồn!"
Đột nhiên, một giọng nói hét lên từ phía sau. Tất cả máy quay đều quay về phía Khánh. Anh đã tháo khẩu trang.
An ninh lập tức lao về phía anh, nhưng Khánh đã nhanh hơn. Anh lao lên bục, vượt qua Ông Hùng đang sợ hãi co rúm lại, và đứng đối diện Lê Thị Hoa.
"Khánh! Anh làm gì ở đây? Bắt hắn lại!" Luật sư Thắng hoảng loạn hét lên.
"Tôi đến đây để công bố sự thật không thể xóa bỏ, trước mặt tất cả những người này!" Khánh hét lên, giơ cao tay.
An ninh chỉ còn cách Khánh vài bước. Khánh biết anh chỉ có vài giây. Anh rút ra chiếc hộp gỗ nhỏ.
"Bà Lê Thị Hoa! Bà nói về sự phồn vinh? Bà nói về văn minh? Sự phồn vinh và văn minh của bà được xây dựng trên xương máu của một cô bé 7 tuổi!"
Khánh mở chiếc hộp, lấy ra chiếc khăn tay dính máu đã ố vàng của Nguyễn Thị Hằng. Anh đặt nó lên mặt bàn kính trước mặt Lê Thị Hoa, ngay trước các micro và máy quay đang hoạt động.
"Đây là của Nguyễn Thị Hằng, cô bé bị chôn sống dưới nền móng Thiên Niên năm 1978! Chồng bà, Kiến trúc sư Lê Văn Hải, đã thiết kế Phòng Kín K.H để giam cầm cô bé! Anh trai bà, Luật sư Lê Văn Thắng, đã che đậy nó! Công ty Hằng Tín là sự hợp pháp hóa tội ác đó! Các người đã biến hồn ma của một đứa trẻ thành thương hiệu để kiếm lời!"
Toàn bộ phòng họp báo im lặng tuyệt đối. Ánh đèn flash liên tục chớp lên chiếc khăn tay dính máu.
Lê Thị Hoa vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Bà ta nhìn chiếc khăn tay, đôi mắt chỉ hơi nheo lại. "Đồ vật cũ kỹ, thưa ông. Tôi không rõ nguồn gốc. Đây là một màn kịch rẻ tiền."
"Đừng nói dối!" Khánh gầm lên. "Chính bà là người đã sống sót sau vụ cháy! Bà đã thấy mọi thứ! Bà là người đã giữ bí mật! Sự tham lam của bà và gia đình bà đã nuôi dưỡng Lời Nguyền Hằng trong gần 50 năm!"
Ánh mắt Lê Thị Hoa bắt đầu thay đổi. Vẻ điềm tĩnh bị thay thế bằng một sự giận dữ lạnh lẽo, nhưng sâu thẳm trong đó là một nỗi sợ hãi chôn giấu.
Đột nhiên, ngay lúc đó, hiện tượng siêu nhiên xảy ra.
Ánh đèn trong phòng họp báo vụt tắt. Chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt của đèn khẩn cấp màu đỏ. Cả căn phòng chìm trong bóng tối và sự hỗn loạn.
Từ chiếc khăn tay dính máu trên bàn, một luồng khói đen mỏng bắt đầu bốc lên, bao phủ khuôn mặt Lê Thị Hoa.
Và rồi, tiếng khóc nức nở của trẻ con vang lên khắp phòng, không phải từ loa, mà từ mọi ngóc ngách, nghe như hàng ngàn giọng nói nhỏ bé cùng khóc.
Lê Thị Hoa ôm lấy đầu, khuôn mặt trắng bệch. Bà ta không còn kiểm soát được bản thân.
"KHÔNG! TA KHÔNG LÀM THẾ! LÀ HẢI! LÀ ANH TA VÀ THẮNG!" Bà ta gào thét trong cơn hoảng loạn. "TÔI ĐÃ THẤY! HỌ ĐÃ CHÔN SỐNG CON BÉ! HỌ LÀM THẾ ĐỂ PHONG ẤN ĐẤT ĐAI! TÔI CHỈ MUỐN QUÊN NÓ ĐI! TÔI CHỈ MUỐN NHỮNG CĂN HỘ!"
Tiếng thét của Lê Thị Hoa vang vọng qua các micro còn hoạt động. Bà ta đã thừa nhận tội ác của gia đình mình và vai trò của họ trong việc phong ấn cô bé Hằng.
Ngay khi lời thú tội vang lên, luồng khói đen tan biến. Tiếng khóc nức nở dừng lại. Ánh sáng trở lại phòng họp báo một cách đột ngột.
Khánh đứng đó, thở dốc. Xung quanh anh, các phóng viên và an ninh đều đứng sững sờ, kinh hoàng.
Lê Thị Hoa đổ gục xuống ghế, đôi mắt trống rỗng, vô hồn, như thể linh hồn đã bị rút cạn. Bà ta đã bị đánh bại không phải bằng pháp luật, mà bằng sự thật không thể che giấu và sự ăn năn bị ép buộc.
An ninh lao tới tóm lấy Khánh. Tuy nhiên, trước khi bị kéo đi, anh kịp nhìn vào Ông Hùng. Ông Hùng đang nhìn chằm chằm vào Lê Thị Hoa, đôi mắt đầy nước mắt. Kẻ Bảo Hộ cũ đã bị phản bội bởi chính người Bảo Trợ.
Khánh bị dẫn giải ra ngoài. Nhưng anh đã hoàn thành mục tiêu. Lời thú tội của Lê Thị Hoa, được ghi lại bởi hàng chục micro và máy quay, đã công bố sự thật không thể đảo ngược. Công ty Hằng Tín và sự tham lam đằng sau Thiên Niên đã bị phơi bày.
Trong lúc bị kéo đi, Khánh nhận ra: Lời Nguyền cũ đã được giải thoát. Lời Nguyền mới đã bị làm suy yếu. Nhưng cuộc chiến chống lại sự tuân thủ tà ác của đô thị chỉ mới bắt đầu. Sự thật đã được công bố, và nó sẽ tạo ra những dư chấn kinh hoàng trong xã hội.