Sáng hôm sau, Hoài Nam, biên tập viên của Tin Tức Đô Thị và là người duy nhất Khánh tin tưởng trong tòa soạn, gọi điện cho anh qua chiếc điện thoại dùng một lần còn sót lại.
"Bài báo của anh... đã bị gỡ." Giọng Hoài Nam đầy sự thất vọng và sợ hãi. "Không phải do tòa soạn. Bài viết bị tấn công từ bên ngoài. Mọi bản sao trên server của chúng ta và các bản lưu trữ trong máy tính của tôi đều bị mã hóa. Kèm theo đó là một tin nhắn duy nhất: 'Hãy quên đi.'"
Khánh biết điều này là không thể tránh khỏi. Công ty Hằng Tín đã phản ứng. Chúng không chỉ tấn công vật chất; chúng tấn công thông tin và sự thật. "Sự Lãng Quên" chính là vũ khí mạnh nhất của Quỷ Đô Thị.
"Đừng lo, Nam. Tôi vẫn giữ bản cứng và các bản sao lưu bên ngoài. Nhưng từ giờ, chúng ta phải cẩn thận hơn," Khánh nói. "Anh không sao chứ?"
"Tôi ổn. Nhưng anh... anh đang bị truy nã," Nam thì thào. "Cảnh sát đang tìm kiếm anh vì 'phá hoại tài sản' tại Thiên Niên theo đơn tố cáo của một 'đại diện công ty quản lý'. Cùng với việc tôi thấy tin tức về một vụ 'tai nạn điện giật nghiêm trọng' ở Tầng 15 Thiên Niên đêm qua, tôi nghĩ anh nên tránh mặt một thời gian."
Khánh cúp máy, biết rằng anh đã chính thức trở thành một kẻ ngoài vòng pháp luật trong cuộc chiến này.
Anh ngay lập tức liên lạc với Trung úy Minh và hẹn gặp tại một công viên vắng người. Minh xuất hiện với vẻ mặt mệt mỏi và rệu rã.
"Anh đã làm gì đêm qua, Khánh?" Minh hỏi ngay, giọng đầy vẻ trách móc. "Tôi phải đối phó với ba người bị thương nặng ở Tầng 15. Ông Hùng và hai vệ sĩ. Họ đều bị chấn thương tâm lý nặng, cứ lẩm bẩm về 'máu đang bò' và 'cái miệng cười'. Chúng tôi tìm thấy cánh cửa Penthouse bị khóa từ bên trong và toàn bộ khu vực áp mái bị cắt điện. Chúng tôi phải đưa họ ra ngoài mà không được phép công bố điều gì về 'máu'."
"Tôi đã cắt đứt kết nối công nghệ của chúng. Thực thể đã tấn công chính những kẻ đồng lõa của nó bằng sự sợ hãi cũ," Khánh giải thích. "Minh, tôi cần anh xác nhận. Công ty Hằng Tín có liên quan đến việc này không?"
Minh thở dài, đưa cho Khánh một tập hồ sơ in trên giấy mỏng. "Sau vụ việc đêm qua, tôi đã dùng quyền hạn để kiểm tra sâu hơn về Công ty Hằng Tín. Nó không chỉ là công ty Bất động sản. Nó là một mạng lưới cổ phần phức tạp. Tôi đã tìm thấy cái tên này: Lê Thị Hoa."
"Ai?"
"Lê Thị Hoa. Vợ của Kiến trúc sư Lê Văn Hải, người thiết kế Thiên Niên và em gái ruột của Luật sư Lê Văn Thắng. Bà ta là người thừa kế khối tài sản lớn và có vẻ là Cổ đông lớn nhất của Hằng Tín. Bà ta là người duy nhất ký tên vào các hồ sơ rao bán Thiên Niên gần đây. Bà ta sống ở một khu biệt thự khép kín, rất giàu có và kín tiếng."
Khánh siết chặt hồ sơ. Mạng lưới này không chỉ là những người đồng lõa. Nó là một Gia Đình Bị Nguyền Rủa, truyền thừa từ tội ác năm 1978.
"Thực thể không chỉ là hồn ma, Minh. Nó là một hệ thống tà ác được duy trì bởi một gia đình và một tổ chức kinh tế," Khánh nói. "Tôi đã phá hủy Lõi vật chất (hài cốt) và Lõi công nghệ (Tầng 15). Giờ tôi phải tấn công vào Lõi kinh tế và pháp lý – Công ty Hằng Tín, mà trung tâm là Lê Thị Hoa."
Minh cảnh báo: "Anh sẽ không đối đầu với một người phụ nữ già, Khánh. Bà ta là người đã sống sót qua vụ cháy, chứng kiến tội ác của chồng (Lê Văn Hải) và anh trai (Lê Văn Thắng). Bà ta là người giữ mọi bí mật. Bà ta là Người Bảo Trợ cuối cùng của Lời Nguyền. Bà ta được bao quanh bởi vệ sĩ và luật sư."
"Tôi biết. Anh giúp tôi điều tra mọi giao dịch, mọi động thái của Hằng Tín. Tôi sẽ tìm cách đối đầu trực tiếp với Lê Thị Hoa. Tôi cần phải công bố sự thật theo cách mà ngay cả Hằng Tín cũng không thể xóa sạch được."
Minh gật đầu. "Tôi sẽ giúp anh về mặt thông tin, nhưng anh phải biến mất khỏi thành phố vài ngày. Tòa án đã ra lệnh bắt giữ anh vì tội 'phá hoại có chủ đích'."
Khánh tìm đến Bà Sương để ẩn náu. Trong căn nhà chất đầy sách của bà, Khánh bắt đầu chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng: sử dụng sự thật như vũ khí.
"Con đã làm tổn thương Thực thể mới, nhưng nó vẫn còn mạnh lắm, cháu ạ," Bà Sương nói, giọng điệu đầy sự lo lắng. "Thực thể mới không còn cần sự sợ hãi. Nó cần sự tuân thủ. Tuân thủ luật pháp, tuân thủ các quy tắc thị trường, tuân thủ sự che giấu. Lê Thị Hoa là hiện thân của sự tuân thủ tà ác đó."
"Vậy điểm yếu của sự tuân thủ là gì, thưa cô?" Khánh hỏi.
"Là Sự Phơi Bày Công Khai và Sự Ăn Năn," Bà Sương trả lời. "Lời nguyền này chỉ bị phong ấn khi những kẻ gây ra tội ác thừa nhận sự thật. Lê Thị Hoa sẽ không bao giờ làm thế. Cháu phải tìm cách buộc bà ta phải thừa nhận tội lỗi của gia đình mình."
Bà Sương đưa cho Khánh một chiếc hộp gỗ nhỏ. "Đây là di vật của cô bé Hằng mà cô đã giữ lại sau nghi lễ chôn cất. Một chiếc khăn tay nhỏ dính máu mà cô bé đã dùng để lau nước mắt trước khi bị chôn. Nó là vật kết nối mạnh mẽ nhất còn sót lại với sự đau khổ nguyên thủy. Nó không mang tính tà ác, mà mang tính bi kịch. Hãy dùng nó. Đưa nó cho Lê Thị Hoa. Sự thật và vật chứng có thể phá vỡ sự che đậy của bà ta."
Khánh biết anh phải chấp nhận rủi ro lớn nhất. Anh phải tìm cách tiếp cận biệt thự của Lê Thị Hoa, người Bảo Trợ cuối cùng của Lời Nguyền.
Khánh lên kế hoạch. Anh không thể đột nhập. Anh phải xuất hiện một cách công khai nhưng không thể bị bắt.
Tối hôm đó, Khánh nhận được tin nhắn từ Minh: “Hằng Tín đang tổ chức họp báo gấp ngay tại trụ sở mới. Họ sẽ công bố việc mua lại Thiên Niên, phủ nhận hoàn toàn bài báo của anh, và mời một nhân chứng đặc biệt: Ông Hùng, người sẽ làm chứng anh bị tâm thần và phá hoại tài sản. Tòa nhà sẽ chật kín truyền thông.”
Khánh mỉm cười. Cơ hội đã đến. Sự Phơi Bày Công Khai.
"Minh, anh có thể giúp tôi một việc cuối cùng không? Đưa tôi vào buổi họp báo đó, không phải là nhà báo, mà là một nhân viên phục vụ, bất cứ ai. Tôi cần phải đối diện với Lê Thị Hoa, trước mặt tất cả giới truyền thông."
Khánh chuẩn bị. Anh biết, đối mặt với Lê Thị Hoa và Công ty Hằng Tín không chỉ là về việc công bố sự thật, mà là về việc buộc kẻ ác phải nhìn nhận lại hành động của mình trước công lý của dư luận. Anh đặt chiếc khăn tay dính máu của cô bé Hằng vào túi áo khoác.
Đêm đó, Khánh nhìn mình trong gương. Lần này không có ảo ảnh, không có nụ cười méo mó. Chỉ có khuôn mặt anh, kiên định và mệt mỏi. Anh biết, anh đang đi vào hang ổ của cái ác, nơi mà tiền bạc, quyền lực và sự lãng quên là những vũ khí mạnh hơn bất kỳ ma thuật nào. Trận chiến quyết định sẽ diễn ra trên sân khấu của chính đối thủ.