MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLời Nguyền Của Đô ThịChương 8: Công Ty Hằng Tín và Điểm Yếu Của Quỷ Đô Thị

Lời Nguyền Của Đô Thị

Chương 8: Công Ty Hằng Tín và Điểm Yếu Của Quỷ Đô Thị

1,838 từ · ~10 phút đọc

Sau cuộc chạm trán căng thẳng với Ông Hùng ở Tầng 15 và tin tức về Công ty Cổ phần Đô Thị Hằng Tín, Khánh biết anh phải thay đổi chiến thuật. Việc đột nhập trực tiếp đã không còn hiệu quả. Thực thể mới không chỉ có Kẻ Bảo Hộ mà còn có một vỏ bọc hợp pháp, một hệ thống tài chính che chắn.

Khánh dành cả ngày hôm sau để đào sâu vào hồ sơ doanh nghiệp của Hằng Tín. Thông tin về công ty này cực kỳ mờ ảo. Nó mới được thành lập vài tháng trước, vốn điều lệ lớn nhưng thành phần cổ đông thì rất kín đáo, chỉ có vài cái tên được che giấu sau các công ty con và ủy quyền. Tuy nhiên, Khánh phát hiện ra một điều đáng ngờ: một trong những người sáng lập ban đầu của Hằng Tín là một luật sư già tên là Lê Văn Thắng, người đã từng đại diện cho gia đình Kiến trúc sư Lê Văn Hải (người thiết kế Thiên Niên) trong các tranh chấp đất đai hậu vụ cháy 1978. Lê Văn Thắng cũng là người đã gửi thư yêu cầu gỡ bài báo của Khánh.

"Lê Văn Hải... Lê Văn Thắng... 'Hằng' Tín," Khánh lẩm bẩm. "Đây là một mạng lưới những người liên quan đến việc che giấu tội ác năm 1978, đang cố gắng hợp pháp hóa và kiếm lời từ lời nguyền này."

Khánh quyết định tìm đến Bà Sương một lần nữa, không phải để hỏi về lịch sử tâm linh, mà là về lịch sử kinh tế và những người liên quan.

"Bà Sương, cô có biết gì về luật sư Lê Văn Thắng không? Ông ta từng làm gì sau vụ cháy 1978?"

Bà Sương lục lọi trong chồng tài liệu cũ kỹ. "Lê Văn Thắng. Cô nhớ tên này. Hắn là một con cáo già, rất giỏi che đậy. Sau vụ cháy, hắn đại diện cho một nhóm người giàu có đã mua lại khu đất Thiên Niên với giá rẻ mạt, ngay cả khi vụ án bé Hằng còn chưa rõ ràng. Hắn là người đã giúp hợp thức hóa việc xây dựng trên nền đất có máu. Hắn ta là người đặt nền móng pháp lý cho sự tà ác."

"Vậy Công ty Hằng Tín chính là sự tái sinh của nhóm người đó. Họ đang dùng tên Hằng để chế nhạo chính nạn nhân của họ," Khánh nghiến răng.

"Cháu phải cẩn thận. Lời nguyền cũ chỉ là sự giam cầm. Lời nguyền mới này là sự kiểm soát. Cháu đã thấy biểu tượng cái miệng cười ở Tầng 15. Nó không còn là một hồn ma bị đau khổ. Nó là một thực thể tham lam được nuôi dưỡng bằng tiền bạc, quyền lực và sự tham vọng đô thị."

"Làm thế nào để đánh bại một thực thể được nuôi dưỡng bằng tiền, thưa cô?" Khánh hỏi, cảm thấy bất lực trước quy mô mới của vấn đề.

Bà Sương suy nghĩ một lát, đôi mắt sắc sảo nhìn sâu vào Khánh. "Thực thể cũ cần Sự Thật và Sự Giải Thoát (hài cốt của Hằng). Thực thể mới này cần Sự Che Giấu và Sự Lãng Quên. Nhưng tất cả tà ác đều có nguồn gốc. Ngay cả thực thể đô thị cũng cần một điểm tựa vật chất."

Bà Sương đưa cho Khánh một tài liệu cũ kỹ, một bản sao của một nghiên cứu kiến trúc lỗi thời. "Thực thể đã lên Tầng 15. Tầng 15 là Penthouse. Penthouse luôn có một điểm đặc biệt: Hệ thống điều khiển trung tâm. Nơi điều khiển toàn bộ điện, nước, internet, và đặc biệt là hệ thống thông gió và điều hòa không khí của cả tòa nhà. Thực thể mới của cháu đang sử dụng Công nghệ và Hệ thống để lan truyền ảnh hưởng của nó. Cháu cần phải tìm ra điểm yếu công nghệ của nó."

Khánh nhận ra ngay. Nếu Lời Nguyền là Quỷ Đô Thị, thì Tầng 15 là Bàn Thờ Công Nghệ của nó. Nó sử dụng sự tiện nghi, sự kết nối, và sự kiểm soát của một tòa nhà hiện đại để săn mồi. "Cháu phải tìm ra hệ thống điều khiển trung tâm ở Tầng 15. Cháu phải ngắt kết nối nó."

Đêm đó, Khánh quay lại Thiên Niên. Anh đã chuẩn bị kỹ lưỡng hơn. Thay vì cố gắng đột nhập căn Penthouse, anh tập trung vào khu vực áp mái kỹ thuật nằm ngay phía trên Tầng 15, nơi chứa các máy điều hòa không khí khổng lồ và các hộp điện trung tâm.

Lần này, Ông Hùng vẫn ở vị trí gác. Nhưng hắn ta không đơn độc. Hai người đàn ông mặc vest đen, có vẻ là vệ sĩ của Hằng Tín, đứng cạnh hắn.

Khánh biết không thể đối đầu. Anh quyết định leo từ bên ngoài.

Sử dụng thang thoát hiểm khẩn cấp ở mặt sau tòa nhà, Khánh leo lên, cảm nhận sự mệt mỏi và rỉ sét của kim loại dưới tay. Khi lên đến Tầng 14, anh phải chuyển sang leo theo ống thoát nước và các gờ bê tông để tiếp cận khu vực áp mái kỹ thuật Tầng 16, ngay phía trên Penthouse Tầng 15.

Việc leo trèo nguy hiểm hơn anh nghĩ. Gió trên cao thổi mạnh, và bê tông đã bị phong hóa.

Cuối cùng, Khánh bò qua mép mái Tầng 16. Khu vực áp mái đầy rẫy các thiết bị điện khổng lồ, dây cáp chằng chịt, và tiếng máy móc gầm gừ. Anh chiếu đèn pin vào một cabin điều khiển nhỏ, nơi có các bảng mạch và màn hình kỹ thuật. Đây là trung tâm điều khiển của Thiên Niên.

Khánh bắt đầu tìm kiếm sơ đồ mạch điện. Anh cần ngắt kết nối Tầng 15 khỏi mạng lưới chung mà không làm tê liệt toàn bộ tòa nhà.

Ngay khi anh chạm vào một hộp cầu chì chính, tiếng cười khúc khích của trẻ con lại vang lên, nhưng lần này là từ loa thông báo của hệ thống intercom.

"Anh không thể ngắt kết nối, anh Khánh," giọng nói trầm thấp, sắc lạnh của Ông Hùng vang lên qua loa. "Mạng lưới là máu của chúng tôi. Và nó đã ăn sâu vào đây."

Khánh nhìn xuống phía dưới. Trên ban công Tầng 15, Ông Hùng đang đứng đó, nhìn thẳng lên mái nhà. Bên cạnh hắn ta, hai vệ sĩ đang lắp đặt một chiếc camera quan sát di động.

"Mày đã trở thành con rối của nó, Hùng!" Khánh hét lên.

"Không phải con rối! Ta là Kẻ Hưởng Lợi! Đô thị này vận hành bằng lòng tham! Mày có thể phá vỡ xương cốt, nhưng mày không thể phá vỡ lòng tham!" Ông Hùng hét trả lời, giọng hắn ta đầy sự điên cuồng.

Đột nhiên, từ các lỗ thông hơi khổng lồ trên mái nhà, một luồng khí màu xanh lục đậm đặc bắt đầu phun ra, mang theo một mùi hương quyến rũ, ngọt ngào và gây ảo giác. Thực thể đang tấn công qua hệ thống thông gió.

Khánh lập tức bị choáng váng. Đầu óc anh quay cuồng. Anh thấy những hình ảnh bắt đầu hiện ra trước mắt:

Anh thấy mình đang đứng trên bục vinh quang, nhận giải thưởng Nhà Báo Xuất Sắc Nhất Thế Giới. Tòa soạn Tin Tức Đô Thị bỗng chốc trở thành một đế chế truyền thông toàn cầu. Vô số tiền bạc, danh vọng, và quyền lực.

"Đây là của ngươi, Khánh. Hãy công bố sự thật theo cách ta muốn. Hãy làm rùm beng nó lên. Hãy bán sự sợ hãi của ngươi. Ngươi sẽ giàu có và quyền lực. Đổi lại, chỉ cần quên đi Công ty Hằng Tín. Hãy để ta hoạt động. Chúng ta sẽ cùng nhau thống trị đô thị này," giọng nói ngọt ngào, quyến rũ của thực thể vang lên trong tâm trí anh.

Ảo giác về sự giàu sang và quyền lực quá mạnh mẽ. Nó là khao khát sâu thẳm nhất của một nhà báo đã phải vật lộn với sự thật.

Khánh lắc đầu mạnh mẽ, cố gắng thoát khỏi ảo ảnh. Anh cắn chặt vào môi đến bật máu. "Tao không bán sự thật! Sự thật của tao là sự Giải Thoát, không phải sự Thống Trị!"

Anh vớ lấy chiếc xà beng nhỏ, ném nó thẳng vào hộp điều khiển điện gần nhất. RẦM!

Tất cả đèn pha và máy móc trên Tầng 16 và Tầng 15 đột ngột tắt hẳn. Mạng lưới điện trung tâm của Thiên Niên bị ngắt.

Trong bóng tối, luồng khí xanh lục dừng lại. Ông Hùng gào lên từ dưới ban công.

Khánh biết mình chỉ có vài phút. Anh mò mẫm trong bóng tối, đến bảng điều khiển trung tâm chính. Anh dùng kìm cắt mạnh dây cáp quang và cáp mạng chính của Tầng 15.

CÚT!

Ngay lập tức, anh cảm thấy một luồng sóng điện cực mạnh xẹt qua cơ thể anh. Điện thoại vệ tinh của anh, cùng với mọi thiết bị điện tử trong ba lô, đều nổ tung, bốc khói. Thực thể đã chống cự lại bằng năng lượng điện dự trữ của tòa nhà.

Nhưng Khánh đã thành công. Tầng 15 bị ngắt kết nối.

Anh nhanh chóng rời khỏi Tầng 16. Anh đi xuống Tầng 15 bằng thang bộ, nơi hoàn toàn chìm trong bóng tối. Anh phải tìm đường thoát hiểm.

Vừa xuống đến Tầng 15, anh nghe thấy tiếng la hét hoảng loạn.

"Cái gì thế này?! Máu! Tất cả là máu!"

Khánh bật đèn pin. Anh thấy các vệ sĩ và Ông Hùng đang đứng trong hành lang Penthouse, nhìn chằm chằm vào sàn nhà. Sàn gạch men sáng bóng của Tầng 15 đã biến thành lớp vữa đỏ sẫm, đang rỉ ra máu.

Thực thể đã bị tổn thương, và nó đã quay trở lại cơ chế cũ của nó: Sàn Bằng Máu.

Ông Hùng, trong cơn hoảng loạn, không còn là Kẻ Bảo Hộ đáng sợ. Hắn ta gào lên: "Không! Nó quay lại rồi! Nó đang kéo chúng ta xuống! Đây không phải là nơi của mày, Hằng! Mày không thể làm hại tao!"

Khánh không cần chiến đấu với chúng. Chúng đã bị Lời Nguyền cũ của chính họ tấn công. Anh lướt qua họ, nhảy vào thang máy bảo trì cũ kỹ, dùng cơ chế khẩn cấp để trượt xuống tầng trệt.

Khi Khánh thoát khỏi Thiên Niên, anh nhìn lại. Tầng 15 chìm trong bóng tối, nhưng anh nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát và cứu thương đang tiến đến.

Khánh đã cắt đứt sợi dây liên kết công nghệ của Lời Nguyền. Nhưng anh biết, việc làm này không tiêu diệt được Hằng Tín hay sự tham lam của đô thị. Anh đã cho mình thêm thời gian. Mục tiêu tiếp theo: lật đổ Công ty Cổ phần Đô Thị Hằng Tín bằng sự thật đã được công bố của mình, và ngăn chặn những kẻ đồng lõa của Lời Nguyền.