Bài báo điều tra của Khánh, với tiêu đề gây sốc: "Thiên Niên Chung Cư: Bí Mật Đáng Sợ Của Nền Móng Bằng Máu và Lời Nguyền Đô Thị", được đăng tải trên tờ báo mạng Tin Tức Đô Thị vào lúc 8 giờ sáng. Hiệu ứng ngay lập tức là một cơn bão truyền thông chưa từng có. Chỉ trong vài giờ, bài báo đã được chia sẻ hàng chục nghìn lần. Các diễn đàn mạng bùng nổ, cư dân Thiên Niên hoảng loạn, và các cơ quan chức năng bị đặt dưới áp lực khủng khiếp. Câu chuyện về một cô bé bị chôn sống để làm "đá nền" cho một khu chung cư giữa lòng thành phố hiện đại đã làm rung chuyển niềm tin của công chúng.
Tuy nhiên, phản ứng của những thế lực cố tình che giấu sự thật còn nhanh và dữ dội hơn.
Đến giữa trưa, Khánh bắt đầu nhận thấy sự đe dọa. Anh nhận được hàng trăm cuộc gọi và tin nhắn nặc danh, không chỉ đe dọa đến tính mạng mà còn nhằm vào sự nghiệp của anh. Hàng loạt bài viết phản bác, có vẻ được tổ chức một cách chuyên nghiệp, bắt đầu xuất hiện trên các trang tin nhỏ, cáo buộc Khánh bịa đặt, hoang tưởng, và xúc phạm người đã khuất.
Trưởng tòa soạn, một người đàn ông lớn tuổi luôn giữ thái độ trung lập, gọi Khánh vào văn phòng với khuôn mặt tái mét. "Khánh, chúng ta đang bị tấn công. Không phải chỉ là dư luận. Những hồ sơ pháp lý anh trích dẫn trong bài đang bị chính những người có tên trong đó phủ nhận. Họ nói anh đã giả mạo tài liệu của Kiến trúc sư Lê Văn Hải. Một công ty luật lớn đã gửi thư yêu cầu gỡ bài và đe dọa kiện tòa soạn với số tiền khổng lồ."
"Họ đang cố gắng bóp nghẹt sự thật, sếp à. Họ là những kẻ liên quan đến việc xây dựng Thiên Niên năm 1978. Hoặc con cháu họ. Họ đã được hưởng lợi từ cái chết của cô bé Hằng," Khánh nói, cố gắng thuyết phục.
"Tôi biết! Nhưng không chỉ vậy," Sếp anh thở dài. "Có người đã theo dõi anh, Khánh. Cảnh báo an ninh của tòa nhà ghi nhận có người lạ mặt chụp ảnh xe của anh. Anh đang đụng chạm đến 'quyền lợi của thành phố' này. Anh phải tạm thời nghỉ việc và tự bảo vệ mình."
Khánh biết sếp nói đúng. Đây không chỉ là một cuộc chiến chống lại thực thể siêu nhiên, mà còn là cuộc chiến chống lại sự tham nhũng và quyền lực được che đậy. Anh phải rút lui để tiếp tục điều tra Tầng 15 – bộ mặt mới của Lời Nguyền.
Chiều tối, Khánh hẹn gặp Trung úy Minh. Minh đưa Khánh một chiếc điện thoại dùng một lần và một ít tiền mặt. "Tạm thời đừng dùng thẻ ngân hàng hay điện thoại cá nhân. Anh đã bị theo dõi."
"Tầng 15 thế nào rồi, Minh?" Khánh hỏi.
Minh đưa cho Khánh một bản thiết kế mới nhất của Thiên Niên, tập trung vào tầng trên cùng. "Tầng 15 là căn hộ áp mái lớn nhất, vốn được thiết kế làm Penthouse. Nó đã bị bỏ trống từ lâu vì chủ đầu tư không tìm được người thuê giá cao. Nhưng có một điều kỳ lạ: hai ngày trước khi anh đột nhập B1, công ty quản lý đã cho lắp đặt một hệ thống an ninh và camera giám sát mới, cực kỳ hiện đại, chỉ dành riêng cho tầng này. Và họ thuê một nhân viên bảo vệ chuyên trách, trực 24/7."
"Ai là nhân viên bảo vệ đó?"
"Một người đàn ông khoảng 50 tuổi, tên là Ông Hùng. Không có hồ sơ chính thức đáng tin cậy. Thông tin cá nhân rất mờ mịt. Nhưng có một điều tôi có thể khẳng định: Ông Hùng là người đã từng sống ở Khu nhà tập thể 1978. Tên anh ta xuất hiện trong danh sách những người sống sót sau vụ cháy." Minh cảnh báo. "Khánh, đây không chỉ là bảo vệ. Hắn ta là Kẻ Bảo Hộ. Hắn ta là một trong những người biết chuyện về Hằng, có lẽ là một trong những người đã tham gia vào vụ chôn cất cô bé và đang cố gắng duy trì Lời Nguyền ở hình thái mới."
Khánh cảm thấy có một sợi dây liên kết rõ ràng. Kẻ Bảo Hộ không phải là người mới. Hắn là một tàn dư của quá khứ, là người duy trì sự tà ác.
"Mục tiêu của tôi là Tầng 15," Khánh quyết định. "Tôi phải tìm hiểu tại sao Lời Nguyền lại chọn nơi đó để tái sinh. Và tôi phải tìm ra vai trò của Ông Hùng trong việc này."
Đúng nửa đêm, Khánh trở lại Thiên Niên. Lần này, anh không đột nhập bằng cách phá cửa. Anh quyết định dùng mưu mẹo. Anh cải trang thành một nhân viên kỹ thuật điện của thành phố, mặc đồng phục phản quang và mang theo hộp đồ nghề lớn.
Anh đi thang máy thẳng lên Tầng 15. Khác với sự cũ kỹ và tối tăm của các tầng dưới, hành lang Tầng 15 sáng trưng, lát gạch men bóng loáng, và có mùi hương liệu sang trọng, như thể nó hoàn toàn tách biệt khỏi phần còn lại của tòa nhà.
Ông Hùng đang ngồi ở bàn bảo vệ nhỏ ngay trước cửa căn hộ áp mái. Hắn ta là một người đàn ông gầy gò, đôi mắt lạnh lùng, và khuôn mặt mang vẻ khắc khổ, hằn sâu những vết sẹo cũ, có lẽ từ vụ cháy năm 1978.
"Tôi là nhân viên kỹ thuật," Khánh nói với giọng dứt khoát. "Có báo cáo về nhiễu sóng và điện áp không ổn định ở đây. Tôi cần kiểm tra hệ thống dây cáp áp mái."
Ông Hùng ngước nhìn Khánh. Đôi mắt hắn ta dừng lại ở Khánh lâu hơn bình thường. "Không có báo cáo nào cả. Mọi thứ ở Tầng 15 này đều hoàn hảo. Anh đi nhầm chỗ rồi."
"Tôi phải kiểm tra theo lịch trình. Nếu tôi không kiểm tra và có sự cố xảy ra, ông sẽ chịu trách nhiệm," Khánh nói, dùng giọng điệu hăm dọa của người thi hành công vụ.
Ông Hùng nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên khuôn mặt hắn. "Không có vấn đề gì xảy ra ở đây đâu, cậu thanh niên. Đặc biệt là từ hôm cậu phá tan cái mồ hôi thối dưới kia. Tầng này đã ổn định. Chúng tôi đã chờ đợi rất lâu để có được sự yên bình này."
Lời nói của Ông Hùng là một lời khẳng định: Hắn ta biết rõ Khánh là ai và hắn ta liên quan đến Lời Nguyền. Hắn ta gọi Tầng B1 là "mồ hôi thối," cho thấy hắn ta đồng lõa trong việc giam cầm cô bé Hằng, và coi việc Khánh giải thoát cô bé là sự quấy rối sự "yên bình" của hắn.
Khánh phải giữ bình tĩnh. "Tầng B1 không liên quan đến điện áp. Tôi chỉ làm công việc của mình."
Ông Hùng đứng dậy, chậm rãi tiến lại gần Khánh. "Tôi biết cậu làm công việc gì, cậu nhà báo. Cậu nghĩ cậu đã thắng? Cậu nghĩ việc dọn sạch đống xương tàn dưới đất là kết thúc? Sai rồi. Hằng đã được giải thoát. Nhưng Thực thể không bị tiêu diệt. Nó đã lên đây, nơi có không khí sạch sẽ hơn, nơi có tầm nhìn bao quát sự tham lam của thành phố. Và nó cần một Kẻ Bảo Hộ. Tôi là người bảo vệ cánh cửa này."
Ông Hùng đặt tay lên vai Khánh, siết chặt. Sức lực của hắn ta kinh khủng. "Nếu cậu bước vào căn Penthouse đó, cậu sẽ không còn sợ chết nữa. Cậu sẽ chỉ sợ... Thành Công."
Hắn ta buông Khánh ra và quay trở lại chỗ ngồi, tỏ ý không cho Khánh qua.
Khánh biết không thể dùng bạo lực. Anh cần một cái cớ. Anh giả vờ kiểm tra hộp điện nhỏ trên tường, cố gắng lén lút nhìn qua khe cửa chính căn hộ áp mái.
Anh thấy bên trong căn hộ Penthouse, mọi thứ tối đen. Nhưng trên bức tường lớn nhất của phòng khách, nơi có cửa kính nhìn ra toàn cảnh thành phố, Khánh thấy một cái gì đó đang nhấp nháy, như ánh sáng từ một màn hình lớn, nhưng nó có màu đỏ.
Đột nhiên, từ trong căn hộ, tiếng cười khúc khích của trẻ con vang lên. Nhưng lần này, nó không yếu ớt hay đau khổ. Nó già dặn, ranh mãnh và đầy sự khoái chí.
"Ông Hùng, đó là gì?" Khánh chỉ vào cửa.
Ông Hùng không quay lại, hắn ta chỉ nhìn chằm chằm vào Khánh với nụ cười ghê rợn. "Không có gì. Chỉ là linh hồn mới của Tầng 15. Nó không cần xương cốt. Nó cần Sự Hối Hả, Sự Thèm Muốn và Sự Lãng Quên của đô thị. Cậu đã giải thoát nó khỏi xiềng xích vật chất. Giờ đây, nó là Quỷ Đô Thị."
Khánh hiểu ra. Thực thể đã tiến hóa. Nó không còn bị trói buộc bởi lịch sử; nó đã hấp thụ những đặc tính xấu xa của thành phố hiện đại. Tầng 15, với tầm nhìn bao quát và giá trị kinh tế khổng lồ, là nơi hoàn hảo để nó săn mồi.
Anh biết anh không thể vào được đêm nay. Anh đã bị phát hiện.
"Tôi sẽ quay lại sau," Khánh nói, thu dọn đồ nghề.
"Sẽ tốt hơn nếu cậu không quay lại," Ông Hùng cảnh báo, tay đặt lên một cây gậy gỗ thô ráp dựng bên cạnh. "Quay lại nghĩa là cậu chấp nhận trở thành vật tế mới. Thực thể đang cần một Kẻ Tiên Tri mới để nó lan rộng thông điệp."
Khánh rời Tầng 15, biết rằng nguy hiểm đã tăng lên gấp bội. Anh đã đối đầu với một kẻ bảo vệ con người nguy hiểm và một thực thể siêu nhiên đã phát triển.
Khi anh xuống đến tầng trệt, Khánh nhìn lại chiếc xe tải của mình qua cửa kính sảnh. Ngay lúc đó, điện thoại dùng một lần của anh rung lên. Tin nhắn từ Minh:
“Anh không phải là kẻ duy nhất đang bị theo dõi. Công ty luật đang tìm cách làm rõ chủ sở hữu của tòa nhà. Có một cái tên mới, rất bí ẩn, được chuyển nhượng quyền sở hữu vào tháng trước: Công ty Cổ phần Đô Thị Hằng Tín.”
Hằng Tín.
Cái tên Hằng vẫn bám riết lấy câu chuyện. Nó đã trở thành một thương hiệu. Lời nguyền không còn là hồn ma bị lãng quên; nó đã trở thành một tổ chức kinh doanh. Khánh hiểu rằng, để chiến thắng, anh phải không chỉ đánh bại Ông Hùng và thực thể siêu nhiên, mà còn phải lật đổ Công ty Cổ phần Đô Thị Hằng Tín – bộ mặt kinh tế của Lời Nguyền. Cuộc chiến đã chuyển từ tầng hầm bẩn thỉu lên đến đỉnh cao của quyền lực đô thị.