MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLời Nguyền Của Đô ThịChương 12: Virus Tín Tâm và Lời Nguyền Mạng Lưới

Lời Nguyền Của Đô Thị

Chương 12: Virus Tín Tâm và Lời Nguyền Mạng Lưới

1,962 từ · ~10 phút đọc

Khánh đã rời khỏi Sài Gòn sau khi được thả. Anh biết anh không thể điều tra Công ty Mạng Lưới Đô Thị Tín Tâm (Tín Tâm) trong tầm kiểm soát của những kẻ đã cố gắng bắt giữ anh. Anh tạm lánh tại một thành phố ven biển, sống ẩn danh và làm việc thông qua chiếc laptop mới được mã hóa.

Tín Tâm không giống Hằng Tín. Hằng Tín là sự tham lam cũ; Tín Tâm là sự tà ác mới. Công ty này hoàn toàn phi vật chất, hoạt động chủ yếu qua mạng lưới và giao dịch điện tử. Điều tra Tín Tâm như săn một con ma trong thế giới ảo.

Khánh bắt đầu với người đại diện pháp luật mới: Lâm Quốc Bảo, một luật sư trẻ tuổi, tốt nghiệp loại ưu và nổi tiếng với khả năng xử lý các giao dịch xuyên quốc gia. Bảo là một người cực kỳ kín đáo.

Khánh liên lạc với Minh. Trung úy Minh đã liều mạng tuồn thông tin ra ngoài, nhưng sự nghiệp của anh ta đang bị đe dọa nghiêm trọng. "Tôi chỉ có thể gửi cho anh những thông tin công khai, Khánh. Tín Tâm không có sơ hở. Họ không có tài sản vật chất rõ ràng, chỉ là một loạt các hợp đồng độc quyền với các công ty viễn thông và năng lượng để quản lý 'Mạng lưới đô thị thông minh'."

"Mạng lưới đô thị thông minh?" Khánh nhíu mày.

"Đúng vậy. Họ tuyên bố sẽ xây dựng 'lớp mạng kết nối' cho các tòa nhà và khu dân cư mới. Đèn đường, camera an ninh, hệ thống quản lý năng lượng, tất cả sẽ được kết nối bởi Tín Tâm. Họ đang ký hợp đồng với hàng loạt dự án bất động sản lớn trên cả nước," Minh giải thích. "Đây là nơi Lời Nguyền mới đang hoạt động. Nó không cần bức tường nữa; nó cần mạng lưới."

Khánh nhận ra ngay. Quỷ Đô Thị đã tiến hóa từ một hồn ma địa phương thành một virus quản trị đô thị – một thực thể có thể kiểm soát và thao túng cuộc sống của hàng triệu người thông qua cơ sở hạ tầng công nghệ. Mục tiêu của nó không còn là lôi kéo linh hồn vào tường, mà là giam cầm tâm trí con người vào sự kết nối ảo tưởng.

Khánh chuyển hướng điều tra sang lĩnh vực an ninh mạng. Anh thuê một hacker ẩn danh mà anh biết từ những ngày đầu làm báo, biệt danh là "Ghost" (Bóng Ma), để xâm nhập vào mạng lưới của Tín Tâm.

Ghost ban đầu rất hào hứng, nhưng chỉ sau một đêm, anh ta gửi lại một tin nhắn cảnh báo: “Không thể xuyên thủng. Hệ thống của Tín Tâm không phải là mã hóa thông thường. Nó là một kiến trúc mạng sống – nó tự chữa lành và tự tấn công. Nó gần như có ý thức. Tôi chưa từng thấy điều gì tương tự. Khi tôi cố gắng tấn nhập, tôi nghe thấy tiếng trẻ con cười qua tai nghe. Dừng lại, Khánh. Mạng lưới này không phải để xâm nhập; nó là để nuôi dưỡng.”

Khánh không thể lùi bước. Anh quay lại với Bà Sương, người duy nhất có thể cung cấp góc nhìn tâm linh về một vấn đề công nghệ.

Bà Sương nghe câu chuyện về mạng lưới và virus với vẻ mặt nghiêm trọng. "Cháu đã sai lầm khi nghĩ cháu chỉ chiến đấu với một thực thể. Cháu đang chiến đấu với Ý Niệm của Tà Ác. Hằng là một cánh cửa. Cái ác đã đi qua cánh cửa đó và học được cách sinh tồn trong thế giới của cháu. Cái miệng cười ở Tầng 15 không phải để ăn thịt; nó để tiêu thụ thông tin, sự riêng tư và sự sợ hãi của con người."

"Vậy điểm yếu của nó là gì, thưa cô? Một virus cần phải có một máy chủ vật lý, một nơi chứa dữ liệu," Khánh hỏi.

"Đúng. Mọi quyền lực phi vật chất đều cần một Bàn Thờ vật chất. Thực thể cũ là hài cốt và bức tường. Thực thể mới là trung tâm dữ liệu hoặc máy chủ gốc của Tín Tâm. Nơi đó phải được bảo vệ chặt chẽ nhất, và phải có một vật dẫn tinh thần." Bà Sương trầm tư. "Vật dẫn tinh thần lần trước là khăn tay dính máu. Lần này, nó phải là một vật mang tính kết nối và tiền bạc."

Khánh quyết định tìm ra vị trí của trung tâm dữ liệu đó. Anh trở lại Sài Gòn, sử dụng một căn hộ an toàn và liên lạc lại với Minh.

Minh đã tìm được một manh mối quan trọng. "Tín Tâm đang xây dựng một trung tâm dữ liệu thử nghiệm cho dự án 'Thành phố Kết Nối' ngay dưới một tòa nhà văn phòng mới được xây dựng trên khu đất trước đây là Công viên Hoa Hồng, gần trung tâm Thiên Niên cũ. Vị trí này rất bí mật, không công khai."

"Công viên Hoa Hồng..." Khánh nhớ lại. "Đó là nơi mà Hằng Tín bị cáo buộc đã mua lại với giá rẻ mạt sau vụ cháy Thiên Niên. Khu đất đó có liên quan đến vụ án mạng."

"Đúng. Đó là một khu đất có liên quan đến lịch sử tà ác. Và trung tâm dữ liệu được đặt ở tầng hầm sâu nhất, với lớp bảo vệ kỹ thuật và vật lý tuyệt đối," Minh nói.

Khánh biết anh phải xâm nhập trung tâm dữ liệu này. Đây là Tầng B1 mới của Lời Nguyền.

Khánh chuẩn bị cho một cuộc đột nhập mạo hiểm. Anh phải đối mặt với không chỉ lớp bảo vệ an ninh công nghệ cao mà còn là Kẻ Bảo Hộ mới – Lâm Quốc Bảo.

Minh cung cấp cho Khánh sơ đồ của trung tâm dữ liệu. Đó là một mê cung dây cáp và máy chủ, nhưng ở giữa có một căn phòng đặc biệt được đánh dấu là "Phòng Core" – nơi chứa máy chủ chính và các thiết bị quản lý năng lượng.

Đêm hôm đó, Khánh đột nhập vào tòa nhà văn phòng. Lớp bảo vệ bên ngoài tương đối dễ dàng vượt qua. Nhưng khi anh xuống đến tầng hầm dữ liệu, anh đối mặt với một bức tường thép và một hệ thống quét vân tay/võng mạc.

Anh sử dụng một thiết bị làm nhiễu sóng mà Ghost đã tạo ra để vô hiệu hóa một phần hệ thống camera. Anh vượt qua bức tường thép và bước vào trung tâm dữ liệu.

Căn phòng lớn, lạnh lẽo, đầy rẫy tiếng quạt và máy chủ gầm gừ. Hàng ngàn đèn LED nhấp nháy liên tục, tạo ra một ánh sáng xanh và đỏ như mạch máu của một cơ thể khổng lồ.

Khánh đi sâu vào bên trong. Càng gần Phòng Core, không khí càng trở nên nặng nề. Anh cảm thấy như đang bị quan sát bởi hàng triệu mắt camera cùng lúc.

Đột nhiên, tiếng cười khúc khích của trẻ con vang lên từ đâu đó. Nhưng lần này, nó không chỉ là âm thanh; nó đi kèm với một đoạn mã nhị phân lấp lóe trên tất cả các màn hình giám sát:

01001000 01100001 01101110 01100111 (H.A.N.G)

Cùng lúc đó, tất cả các máy chủ xung quanh Khánh bắt đầu nhấp nháy đồng thời bằng ánh sáng màu đỏ tươi, như thể chúng đang "thở".

Lâm Quốc Bảo xuất hiện từ góc tối. Luật sư trẻ tuổi, mặc bộ vest hàng hiệu, khuôn mặt lạnh lùng và tự tin, hoàn toàn khác biệt với sự hoảng loạn của Ông Hùng. Anh ta không bị thương.

"Chào mừng, anh Khánh. Tôi biết anh sẽ đến. Hệ thống Tín Tâm đã chờ anh. Anh không thể chạy trốn khỏi kết nối." Bảo nói, giọng điệu điềm tĩnh. "Anh nghĩ anh đã phá hủy Lời Nguyền? Anh chỉ giải phóng nó thôi. Hằng không cần xương cốt nữa. Cô ấy cần Dữ Liệu và Sự Kết Nình của anh."

"Mày đã bán linh hồn cho sự tham lam của một gia đình, Bảo," Khánh nói.

"Tham lam? Không. Tôi gọi đó là Quản trị rủi ro tối ưu. Chúng tôi đã biến một Lời Nguyền cổ xưa thành một Mô hình kinh doanh không thể thất bại. Cô bé Hằng giờ đây kiểm soát toàn bộ mạng lưới thông tin của thành phố này. Chúng tôi có thể thao túng thị trường, xóa sổ đối thủ, và điều khiển dư luận chỉ bằng một nút bấm. Sức mạnh đó lớn hơn bất cứ sự thật nào của anh."

Bảo tiến lại gần. "Anh đã cắt điện ở Thiên Niên, nhưng anh không thể cắt điện ở đây. Đây là Trung tâm của mọi mạng lưới. Hãy tham gia với chúng tôi, Khánh. Công bố sự thật về Hằng theo cách ta muốn: biến nó thành một Huyền thoại bán chạy nhất, thành một Bộ phim bom tấn. Anh sẽ có tất cả danh vọng. Đừng là một kẻ phá hoại; hãy là một Kẻ Tiên Tri được tôn vinh."

Khánh biết đây là sự tấn công tâm lý cuối cùng của Thực thể mới: sự dụ dỗ bằng danh tiếng và quyền lực – điểm yếu của bất kỳ nhà báo nào.

"Tao đến đây để cắt đứt mạng lưới tà ác của mày," Khánh nói, rút ra chiếc dao đa năng.

"Vô ích," Bảo nhếch mép. "Mạng lưới đã lan tỏa. Nhưng nếu anh muốn, Phòng Core ở ngay đây. Anh có thể thử."

Bảo chỉ vào một cánh cửa thép dày cuối hành lang. "Bên trong là Máy chủ Gốc. Và Vật Dẫn Tinh Thần mới của chúng tôi."

Khánh lao về phía Phòng Core, trong khi Lâm Quốc Bảo chỉ đứng cười một cách tự tin. Khánh đấm mạnh vào cánh cửa thép, nhưng nó không hề nhúc nhích.

Đột nhiên, tất cả các camera trong phòng đều chĩa về phía Khánh. Trên màn hình máy chủ, hình ảnh của Khánh hiện ra, và khuôn mặt anh bắt đầu biến dạng. Cái miệng rộng đang cười xuất hiện trên hình ảnh của anh.

"NGƯƠI ĐÃ THUA CUỘC, KHÁNH!" Giọng nói của thực thể vang lên, lần này là tiếng nói điện tử, biến dạng, phát ra từ hệ thống loa. "NGƯƠI KHÔNG THỂ PHÁ HỦY MỘT Ý TƯỞNG!"

Khánh cảm thấy năng lượng điện từ các máy chủ xung quanh đang hút cạn sức lực anh. Anh ngã quỵ xuống.

Ngay lúc đó, anh nhớ lại lời Bà Sương: Vật dẫn tinh thần mới... mang tính kết nối và tiền bạc.

Khánh cố gắng bò về phía hộp điều khiển điện gần nhất. Anh không thể phá hủy cả trung tâm, nhưng anh có thể ngắt kết nối vật dẫn.

Anh dùng tay bóc lớp vỏ hộp điều khiển. Bên trong, anh không thấy dây cáp. Anh chỉ thấy một chiếc thẻ tín dụng đen, được cắm vào một khe cắm chuyên dụng, được kết nối với một chip nhỏ đang nhấp nháy ánh sáng đỏ. Vật dẫn tinh thần mới không phải là xương cốt, mà là Thẻ Tín Dụng, biểu tượng của sự tham lam và kết nối tài chính.

Khánh dồn hết sức lực, dùng móng tay cạy chiếc thẻ tín dụng ra khỏi khe cắm.

Ngay khi chiếc thẻ bị rút, mọi ánh đèn đỏ trong phòng vụt tắt. Tiếng máy chủ gầm gừ giảm xuống thành tiếng rì rầm nhẹ.

Lâm Quốc Bảo hét lên trong đau đớn. Anh ta ôm lấy đầu và ngã xuống sàn. "Không! Nguồn năng lượng... Nguồn năng lượng bị cắt!"

Khánh, dù kiệt sức, vẫn nắm chặt chiếc thẻ đen. Anh đã tìm ra điểm yếu của Mạng Lưới Tà Ác.