MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLời Nguyền Của Đô ThịChương 13: Thẻ Tín Dụng Ác Quỷ và Kẻ Sụp Đổ Của Mạng Lưới

Lời Nguyền Của Đô Thị

Chương 13: Thẻ Tín Dụng Ác Quỷ và Kẻ Sụp Đổ Của Mạng Lưới

1,576 từ · ~8 phút đọc

Hơi lạnh trong trung tâm dữ liệu đột ngột biến mất. Tiếng ồn ào điện tử của hàng ngàn máy chủ giảm xuống mức tối thiểu, giống như một con quái vật vừa bị cắt đứt nguồn sống. Khánh, thở dốc, nắm chặt chiếc Thẻ Tín Dụng Đen trong tay. Chiếc thẻ không phải là kim loại hay nhựa thông thường; nó mang một cảm giác ấm nóng kỳ lạ, và trên bề mặt đen bóng không có số thẻ, chỉ có một biểu tượng cái miệng rộng đang cười được chạm khắc tinh xảo. Đây chính là Lõi vật chất của Lời Nguyền Mạng Lưới.

Lâm Quốc Bảo nằm quằn quại trên sàn nhà lạnh lẽo, tay ôm đầu. "Ngươi đã làm gì! Ngươi đã cắt đứt ta khỏi Mạng Lưới! Năng lượng... Sự kết nối..."

"Mày đã biến sự tham lam thành Lời Nguyền, Bảo," Khánh nói, cố gắng đứng vững. "Và sự tham lam luôn cần một điểm tựa. Chiếc thẻ này không chỉ là thẻ tín dụng; nó là phương tiện trao đổi của Thực thể, là cánh cửa nó dùng để lan truyền ý thức ác quỷ của nó vào các giao dịch, vào các hợp đồng, vào tâm trí của những kẻ tham lam."

Khánh biết anh không thể giữ chiếc thẻ này. Giữ nó sẽ khiến anh trở thành Kẻ Bảo Hộ tiếp theo của Lời Nguyền. Anh phải phá hủy nó.

Lâm Quốc Bảo từ từ ngóc đầu dậy, đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt biến dạng vì giận dữ và hoảng loạn. Hắn ta không còn vẻ tự tin của một luật sư quyền lực; hắn ta là một kẻ nghiện đang bị cắt cơn.

"Trả lại cho ta! Không có nó, Tín Tâm sẽ sụp đổ! Mọi giao dịch, mọi hợp đồng, mọi ảo ảnh về sự giàu có của chúng ta sẽ tan biến! Ngươi sẽ hủy hoại hàng ngàn tỷ đồng!"

"Đúng vậy," Khánh đáp. "Đó là mục đích của tao. Mày đã xây dựng đế chế trên sự đau khổ và sự lãng quên. Giờ là lúc nó phải trả giá."

Khánh tìm kiếm một vật cứng để phá hủy chiếc thẻ. Nhưng ngay khi anh định dùng đế giày giẫm lên nó, Lâm Quốc Bảo lao tới với một sức mạnh điên cuồng.

Hai người vật lộn trên sàn nhà trung tâm dữ liệu. Bảo cào cấu, gầm gừ như một con thú. "Ngươi không hiểu! Ngươi phá hủy nó, ngươi sẽ giải phóng hoàn toàn Thực thể! Nó sẽ không còn bị ràng buộc bởi thẻ hay mạng lưới nữa! Nó sẽ là tinh thần thuần túy và không thể ngăn cản!"

Lời cảnh báo của Bảo khiến Khánh khựng lại. Đó là một khả năng khủng khiếp. Nếu anh phá hủy thẻ, Thực thể sẽ không có điểm tựa vật chất nào nữa và có thể lan tràn vô hạn vào thế giới ảo và tâm trí con người.

"Vậy tao phải làm gì?" Khánh gầm lên, ghì chặt Bảo xuống sàn.

"Ngươi... ngươi phải đảo ngược nó! Đưa nó trở lại nơi nó bắt đầu!" Bảo thét lên.

Khánh bừng tỉnh. Đưa nó trở lại Lời Nguyền cũ. Chiếc thẻ, đại diện cho sự tham lam đô thị, phải được đưa trở lại nơi mà sự tham lam đó đã được sinh ra: Thiên Niên, nơi mà mọi thứ đã bị phơi bày.

Khánh đứng dậy, đạp mạnh vào ngực Lâm Quốc Bảo. Bảo rên rỉ, không thể đứng dậy.

Khánh không thể lãng phí thời gian. Anh cần phải rời khỏi đây ngay lập tức. Anh chạy ra khỏi Phòng Core, vượt qua hàng ngàn máy chủ vẫn đang hoạt động nhưng không có Lõi.

Khi Khánh chạy đến lối ra, anh nghe thấy tiếng chuông báo động an ninh bắt đầu vang lên. Anh đã bị phát hiện.

Lâm Quốc Bảo, nằm trên sàn, mỉm cười một cách đau đớn nhưng đầy tà ác. "Ngươi sẽ không đi xa được đâu, Khánh! Sự thật của ngươi đã bị xóa sổ! Và bây giờ, ngươi sẽ bị xóa sổ khỏi Mạng Lưới!"

Ngay lập tức, điện thoại mới của Khánh (dùng để liên lạc với Minh) bắt đầu nhấp nháy điên cuồng. Các tin nhắn liên tục gửi đến, không phải từ người lạ, mà từ những người anh quen biết: “Kẻ lừa đảo! Cút đi!” “Anh không phải là nhà báo!” “Hãy biến mất khỏi mạng xã hội!”

Khánh kiểm tra điện thoại: Tài khoản ngân hàng của anh bị đóng băng, email bị khóa, hồ sơ làm việc cũ bị xóa sạch. Tín Tâm đang thực hiện một cuộc tấn công "xóa sổ" toàn bộ sự tồn tại kỹ thuật số của anh.

Khánh chạy ra khỏi trung tâm dữ liệu, lao vào chiếc xe máy đã chuẩn bị sẵn. Anh biết anh phải hành động nhanh chóng. Chiếc thẻ này phải được vô hiệu hóa, không phải bị phá hủy.

Anh gọi điện cho Bà Sương, người duy nhất có thể hiểu được ý nghĩa nghi lễ của việc này.

"Thẻ tín dụng Ác Quỷ... Cháu phải đưa nó trở lại Thiên Niên, thưa cô. Nó phải được đặt vào vết thương hở của tòa nhà."

"Vết thương hở?"

"Đúng. Bức tường nứt toác, nơi linh hồn Ánh Dương và Hằng được giải thoát! Nơi Lời Nguyền cũ đã bị tiêu diệt! Sự tham lam của Tín Tâm phải được đối diện với sự đau khổ nguyên thủy của nó!" Khánh giải thích.

Bà Sương im lặng một lúc. "Cháu nói đúng. Lửa phải được dập bằng lửa, nhưng phải là lửa của sự thật. Cháu phải đến Thiên Niên ngay. Cô sẽ chờ cháu ở đó."

Khánh phóng xe về phía Thiên Niên. Anh lái xe xuyên qua màn đêm của Sài Gòn, với chiếc thẻ tín dụng đen nóng rực trong túi.

Khi Khánh đến Thiên Niên, cảnh sát đã căng dây phong tỏa. Tòa nhà đã được công bố là không an toàn vì bức tường bị nứt, và đã bắt đầu các cuộc điều tra về sai phạm xây dựng.

Bà Sương đang chờ anh ở khu vực sơ tán. "Nhanh lên, Khánh. Cô cảm nhận được Mạng Lưới đang truy tìm cháu. Họ đang tìm mọi cách để thu hồi lại 'Vật Dẫn' của họ."

Khánh và Bà Sương lẻn vào bên trong qua lối thoát hiểm. Họ đi thẳng lên Tầng 11, nơi có căn hộ của Ánh Dương.

Ánh đèn pin chiếu vào bức tường bị nứt toác. Các vết nứt, dù đã tạo thành hình ảnh mỉm cười của các nạn nhân được giải thoát, vẫn còn là một vết sẹo sâu trên khối kiến trúc.

"Cháu phải đặt nó vào đâu?" Khánh hỏi.

"Không phải đặt. Cháu phải ghim nó vào chính vết nứt. Nơi mà sự tham lam đã được sinh ra, nơi đó nó phải bị chối bỏ. Nó phải bị chối bỏ bằng sự thật vật chất," Bà Sương hướng dẫn.

Khánh rút chiếc thẻ tín dụng đen và chiếc dao đa năng. Chiếc thẻ nóng rực trong tay anh, và anh có thể cảm thấy một luồng sóng phản kháng dữ dội từ nó, như thể Thực thể đang vùng vẫy.

Anh dùng dao đục một khe nhỏ ngay trung tâm của vết nứt, nơi các hình ảnh mỉm cười của Ánh Dương và Hằng giao nhau.

Anh ấn mạnh chiếc Thẻ Tín Dụng Đen vào khe nứt.

XẸT!

Ngay khi chiếc thẻ tiếp xúc với vết nứt, một luồng ánh sáng chói lòa màu trắng bạc bùng lên. Một tiếng rít điện tử khủng khiếp, méo mó vang vọng khắp hành lang, như tiếng gầm gừ cuối cùng của một cỗ máy bị phá hủy.

Chiếc thẻ tín dụng tan chảy ngay lập tức, hòa vào vữa và bê tông của bức tường.

Vết nứt trên tường, nơi chiếc thẻ vừa bị hấp thụ, bắt đầu phát sáng yếu ớt, và từ từ, một lớp vữa trắng mới, hoàn toàn sạch sẽ, bắt đầu tự hàn kín vết nứt lại.

Cả hai đứng nhìn. Hành lang trở lại trạng thái im lặng tuyệt đối. Sự tĩnh lặng này khác với sự tĩnh lặng của sự sợ hãi; nó là sự tĩnh lặng của Sự Giải Thoát Hoàn Toàn.

"Xong rồi," Bà Sương thì thầm. "Mạng Lưới Tà Ác đã bị cắt đứt khỏi nguồn năng lượng tinh thần. Lời Nguyền Đô Thị đã bị tiêu diệt. Sự thật đã chiến thắng sự tham lam."

Khánh cảm thấy nhẹ nhõm đến kiệt sức. Anh biết anh đã thắng.

Tuy nhiên, khi họ quay lưng rời đi, Khánh nhận thấy một điều cuối cùng: trên bức tường đã được hàn kín một cách kỳ diệu, ngay vị trí chiếc thẻ bị hấp thụ, xuất hiện một hình vẽ mờ nhạt, không phải con mắt khóc hay cái miệng cười, mà là một đóa hoa hồng nhỏ.

"Hoa hồng," Khánh nói khẽ. "Giống như Công viên Hoa Hồng, nơi đặt trung tâm dữ liệu."

"Đúng. Đó là một lời nhắc nhở. Không có gì là hoàn toàn biến mất, cháu ạ. Lời Nguyền đã bị tiêu diệt, nhưng bi kịch vẫn còn đó. Và chính sự thật đó sẽ là bằng chứng cuối cùng của cháu," Bà Sương nói.

Khánh rời khỏi Thiên Niên cùng Bà Sương, biết rằng câu chuyện về Lời Nguyền đã kết thúc. Anh đã mất đi mọi thứ, sự nghiệp, hồ sơ cá nhân, và danh tính kỹ thuật số. Nhưng anh đã có được điều quý giá nhất: Sự Thật Tuyệt Đối và sự bình yên cho những linh hồn bị giam cầm.