Tiếng ve sầu của những ngày cuối hạ rền rĩ liên hồi trên những tán phượng già, tạo nên một thứ âm thanh đặc quánh và nhức nhối bao trùm khắp không gian trường trung học phổ thông Thanh Bình. Ngọc Mai đứng trên bục giảng, đôi bàn tay gầy gò vẫn còn vương chút bụi phấn trắng khi bà đang say sưa giảng về sự sinh tồn và chuỗi thức ăn trong hệ sinh thái tự nhiên. Ánh nắng chiều gay gắt xuyên qua cửa sổ, chiếu rọi vào gương mặt thanh tú nhưng hằn rõ vẻ mệt mỏi của một người đàn bà ngoài ba mươi vốn dành cả thanh xuân cho nghiệp cầm phấn. Bên dưới, đám học sinh lớp 11A1 đang uể oải chống cằm, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn đồng hồ chờ đợi tiếng chuông tan học để thoát khỏi cái nóng hầm hập của phòng học. Mai không hề hay biết rằng, giữa những gương mặt trẻ thơ đang ngồi kia, có những mầm mống ác độc đang âm thầm nảy nở, chờ đợi một kẽ hở để gieo rắc nỗi kinh hoàng.
Ở góc sân trường, dưới bóng râm của cây bàng cổ thụ, bé Sóc đang ngồi say sưa vẽ những vệt màu nguệch ngoạc lên cuốn sổ tay nhỏ xíu của mình. Đứa trẻ sáu tuổi với đôi mắt to tròn và mái tóc tơ mềm mại thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn về phía dãy nhà hiệu bộ, nơi mẹ em đang đứng lớp với một niềm tin ngây thơ về sự an toàn tuyệt đối. Sóc là một đứa trẻ đặc biệt, em ít nói và thường chìm đắm trong thế giới riêng của mình, một thế giới chỉ có màu sắc và những hình thù kỳ lạ mà chỉ em mới hiểu được. Hôm nay, vì trường tiểu học nghỉ sớm nên Mai đã đưa con đến nơi làm việc, dặn dò em chỉ được chơi quanh quẩn dưới bóng cây để bà tiện quan sát mỗi khi ra hành lang. Nụ cười của Sóc rạng rỡ như ánh nắng ban mai, một nụ cười thuần khiết chưa từng nhuốm bụi trần, cũng là hình ảnh đẹp đẽ cuối cùng mà Mai có thể lưu giữ về đứa con trai độc nhất của mình.
Tiếng chuông báo giờ ra chơi vang lên khô khốc, cắt ngang mạch suy nghĩ của Mai và giải phóng đám nam sinh đang cuồng chân trong lớp học. Một nhóm năm nam sinh dẫn đầu là Trần Long, đứa học trò có tầm ảnh hưởng lớn nhất lớp nhờ gia thế hiển hách, lừng lững bước ra khỏi cửa với những nụ cười đầy ẩn ý. Chúng lướt qua Mai với những lời chào xã giao hời hợt rồi tiến về phía sân sau, nơi có hồ nước sinh thái vốn là niềm tự hào về cảnh quan của nhà trường nhưng cũng là nơi vắng vẻ nhất vào thời điểm này. Mai mỉm cười gật đầu với học trò, rồi bà tranh thủ đi xuống văn phòng để ký một vài giấy tờ quan trọng, chỉ rời mắt khỏi con trai đúng mười lăm phút ngắn ngủi. Bà không thể ngờ rằng mười lăm phút ấy chính là ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa thiên đường ấm áp và địa ngục lạnh lẽo mà bà sắp sửa phải bước vào.
Tại khu vực hồ nước, không khí vốn tĩnh lặng bỗng chốc bị phá vỡ bởi những tiếng cười cợt nhả và tiếng bước chân dồn dập của nhóm nam sinh. Bé Sóc vì tò mò với một chú chuồn chuồn ớt đã vô tình đi lạc vào khu vực cấm, ngay đúng lúc nhóm của Long đang thực hiện một hành vi bắt nạt đối với một bạn học cùng lớp. Đôi mắt trong veo của đứa trẻ sáu tuổi nhìn chằm chằm vào cảnh tượng bạo lực trước mặt, khiến sự hoảng sợ và thú tính trong lòng những kẻ mới lớn trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chúng lo sợ đứa trẻ sẽ đi mách mẹ, lo sợ hình tượng học sinh ưu tú sẽ bị sụp đổ, và trong một khoảnh khắc điên rồ, sự độc ác đã chiến thắng nhân tính. Long ra hiệu cho Quốc Anh, một vận động viên bơi lội với sải tay dài và khỏe mạnh, tiến về phía đứa trẻ nhỏ bé đang run rẩy với cuốn sổ tay vẫn ôm chặt trong lồng ngực.
Khi Mai quay trở lại gốc cây bàng, mặt đất chỉ còn lại cuốn sổ tay bị xé rách và những vết chân lộn xộn dẫn về phía hồ nước đang lặng tờ. Một linh cảm không lành chạy dọc sống lưng khiến tim bà thắt lại, đôi chân run rẩy bắt đầu chạy loạn xạ khắp các ngóc ngách của trường, miệng không ngừng gọi tên con trong tuyệt vọng. Ánh nắng chiều vẫn gắt, nhưng lòng Mai đã bắt đầu cảm nhận được cái lạnh thấu xương của một cơn bão đang kéo đến rất gần. Phía xa, mặt hồ bỗng gợn sóng nhẹ, một chiếc giày nhỏ màu xanh nhạt nổi lên bấp bênh giữa những tán lá súng, như một dấu chấm hết nghiệt ngã cho tất cả những gì bà yêu thương nhất. Tiếng ve sầu vẫn râm ran, nhưng đối với Mai, cả thế giới lúc này chỉ còn lại một sự im lặng chết chóc và mùi nước hồ hôi hám bắt đầu xộc thẳng vào khứu giác.
Nước hồ hôm ấy không hiểu sao lại xanh một màu u uất đến thế, như muốn nuốt chửng cả tiếng kêu cứu xé lòng của người mẹ đang quỳ rạp bên bờ. Mai lao xuống nước, đôi bàn tay điên cuồng quờ quạng dưới lớp bùn lầy lội để tìm kiếm hơi ấm của đứa con, nhưng tất cả những gì bà chạm vào chỉ là sự lạnh lẽo của cái chết. Khi thi thể bé nhỏ của Sóc được đưa lên bờ, đôi mắt em vẫn khép hờ như thể đang ngủ, nhưng làn da đã tái nhợt và hơi thở đã ngừng hẳn từ lâu. Đám học sinh đứng quanh đó, có đứa giả vờ bàng hoàng, có đứa cố tình quay đi, nhưng tuyệt nhiên không một ai lên tiếng về sự thật đã diễn ra dưới mặt nước kia. Trong khoảnh khắc ấy, giữa nỗi đau tột cùng, một mầm mống của sự căm hận bắt đầu nảy nở trong lòng người mẹ, một lời thề báo thù được viết bằng chính mạng sống của bà đã chính thức bắt đầu.