MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLời Ru Dưới Đáy HồChương 2

Lời Ru Dưới Đáy Hồ

Chương 2

1,206 từ · ~7 phút đọc

Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vang lên như một nhát dao cắt đứt bầu không khí ngột ngạt trong lớp 11A1, nhưng đối với Mai, đó lại là quãng nghỉ ngắn ngủi để bà có thể nhìn xuống sân trường tìm kiếm bóng dáng nhỏ bé của con trai. Từ hành lang tầng ba, bà thấy Sóc vẫn đang ngồi ngoan ngoãn dưới gốc cây bàng, chiếc bóng nhỏ đổ dài trên sân xi măng nóng hổi, đôi tay bé xíu mải mê di chuyển trên trang giấy trắng. Một cảm giác yên bình len lỏi trong lòng người mẹ, bà vẫy tay chào con dù biết khoảng cách quá xa để em có thể nhận ra ánh mắt của mình. Mai thu dọn giáo án, dặn dò lớp trưởng quản lý lớp tự quản rồi vội vàng bước xuống cầu thang để tranh thủ ghé qua phòng hội đồng xử lý nốt tập bài kiểm tra còn dở dang. Bà không thể ngờ rằng, mỗi bước chân mình rời xa phía dãy hành lang ấy cũng là mỗi bước chân đẩy Sóc vào họng súng của định mệnh nghiệt ngã.

Mười lăm phút là khoảng thời gian quá ngắn cho một tách cà phê nhưng lại là quá dài cho một thảm kịch không thể cứu vãn nếu những con quỷ bắt đầu lộ diện. Dưới sân trường, nhóm của Trần Long không hề tìm đến căn tin như những học sinh khác mà lại lẳng lặng di chuyển theo lối mòn phía sau sân vận động, nơi dẫn thẳng ra khu hồ sinh thái vắng người. Những gương mặt trẻ trung ấy mang theo sự ngạo mạn của những kẻ đứng đầu tầng lớp học đường, luôn coi việc hành hạ kẻ yếu là một thú vui để khẳng định quyền lực tuyệt đối. Chúng đi ngang qua gốc cây bàng, nơi Sóc đang ngồi, và một sự tình cờ tai hại đã xảy ra khi làn gió vô tình thổi bay trang giấy vẽ của cậu bé về phía chân của Long. Đứa trẻ ngây thơ ấy đã rời khỏi vòng an toàn của gốc cây bàng, đôi chân sáo chạy theo tờ giấy mà không hề biết rằng mình đang dấn thân vào lãnh địa của những kẻ không biết đến lòng trắc ẩn.

Bên trong phòng hội đồng, Mai đang cúi đầu ký tên vào danh sách thi đua, thỉnh thoảng bà lại liếc nhìn đồng hồ treo tường với một sự sốt ruột mơ hồ đang dâng lên trong lồng ngực. Tiếng cười nói của đồng nghiệp xung quanh bỗng trở nên xa xăm, nhường chỗ cho một nhịp đập lạ thường của con tim như thể có một sợi dây liên kết vô hình đang bị kéo căng đến mức sắp đứt lìa. Bà tự trấn an mình rằng Sóc rất ngoan, đứa trẻ ấy chưa bao giờ đi quá giới hạn mà mẹ đã vạch ra, và ngôi trường này vốn dĩ là nơi an toàn nhất mà bà từng biết. Tuy nhiên, sự im lặng bất thường của sân trường trong vài phút cuối giờ ra chơi khiến một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, thôi thúc bà phải bỏ dở công việc để quay lại ngay lập tức. Mai đứng phắt dậy, bước chân vội vã hơn mức cần thiết, băng qua dãy hành lang dài dằng dặc mà trong lòng thầm nguyện cầu cho sự nhạy cảm của một người mẹ chỉ là sự huyễn hoặc.

Tại khu vực hồ nước, sự việc diễn ra nhanh chóng và im lặng đến mức đáng sợ, như thể âm thanh của sự sống đã bị nuốt chửng bởi mặt hồ xanh ngắt. Sóc đứng đó, đôi mắt tròn xoe nhìn nhóm nam sinh đang vây quanh một cậu bạn cùng khóa, người đang bị chúng ép phải quỳ xuống bùn đất để nhận lấy những lời nhục mạ cay đắng. Sự xuất hiện của một nhân chứng tí hon với đôi mắt trong veo như mặt gương đã khiến nụ cười trên môi Trần Long tắt ngấm, thay vào đó là một sự hoảng loạn xen lẫn thú tính bắt đầu nhen nhóm. Chúng sợ rằng những gì đứa trẻ này nhìn thấy sẽ đến tai cô giáo Mai, người vốn nổi tiếng là nghiêm khắc và công tâm, và điều đó đồng nghĩa với việc hồ sơ lý lịch sạch đẹp của chúng sẽ bị vấy bẩn. Trong sự thúc thủ của nỗi sợ hãi trẻ con nhưng lại mang hành động của quỷ dữ, Quốc Anh đã bước tới, bàn tay to lớn của một vận động viên bám lấy đôi vai gầy guộc của đứa trẻ sáu tuổi.

Khoảnh khắc mười lăm phút kết thúc cũng là lúc Mai đứng trước gốc cây bàng trống trải, nơi chỉ còn lại một hộp màu sáp bị dẫm nát và sự im lặng rợn người của cỏ cây. Trái tim bà như rơi tõm vào một hố sâu thăm thẳm khi tiếng gọi "Sóc ơi" chỉ được đáp lại bằng tiếng ve sầu kêu rền rĩ trên đỉnh đầu như một bản nhạc đưa tang sớm. Bà chạy điên cuồng về phía những bụi cây rậm rạp, đôi mắt dáo dác tìm kiếm bóng dáng nhỏ bé trong bộ quần áo màu vàng nhạt mà bà đã tự tay mặc cho con sáng nay. Những mười lăm phút định mệnh ấy đã lấy đi tất cả những gì là lẽ sống, là ánh sáng của cuộc đời bà, chỉ để lại một hiện trường vụn vỡ với những dấu chân to lớn in hằn trên nền đất mềm. Mai không biết rằng, ở phía xa kia, dưới làn nước lạnh lẽo và những tán lá sen xanh ngắt, con trai bà đang dần chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng bởi những đôi tay mà bà vẫn hằng ngày dạy dỗ điều hay lẽ phải.

Sự biến mất của Sóc không chỉ là một sự cố mất tích đơn thuần, mà là sự khởi đầu cho một chuỗi những lời nói dối được dàn dựng công phu bởi những bộ óc non nớt nhưng đầy rẫy mưu mô. Khi Mai đứng bên bờ hồ, đôi tay bà run rẩy chạm vào mặt nước vẫn còn đang gợn những vòng tròn đồng tâm nhỏ xíu như hơi thở cuối cùng của đứa trẻ tội nghiệp. Bà cảm nhận được mùi của cái chết, mùi của bùn lầy và cả mùi của sự phản bội đang lẩn khuất đâu đó sau những tán lá phượng xanh rì rào trong gió chiều. Mười lăm phút ấy đã biến một người mẹ hiền hậu thành một linh hồn lang thang trong nỗi đau tột cùng, và cũng chính từ đây, một kế hoạch báo thù tinh vi đã bắt đầu được phác thảo trong tâm trí điên cuồng của bà. Mặt hồ vẫn phẳng lặng như chưa từng có chuyện gì xảy ra, che giấu đi tội ác của những "thiên thần" đồng phục, nhưng đối với Mai, mặt hồ ấy chính là tấm gương phản chiếu sự thối nát của một hệ thống mà bà đã từng hết lòng phụng sự.