Mặt hồ sinh thái của trường Thanh Bình vốn là nơi thơ mộng nhất, nơi những tán lá sen xanh ngắt che phủ cả một vùng nước tĩnh mịch, nhưng lúc này đây, nó lại mang một vẻ âm u đến rợn người. Mai đứng trên bờ, đôi mắt đỏ ngầu quét qua từng phiến lá sen đang dập dềnh theo làn gió nhẹ, hy vọng tìm thấy một dấu hiệu dù là nhỏ nhất về sự sống của con trai. Không gian vắng lặng đến mức bà có thể nghe thấy tiếng tim mình đập liên hồi như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực, xen lẫn tiếng xào xạc của đám cỏ lau bị dẫm nát dưới chân. Một sự im lặng chết chóc bao trùm lên khu vực sân sau, trái ngược hoàn toàn với sự ồn ào náo nhiệt ở phía dãy nhà hiệu bộ, nơi các học sinh khác vẫn đang vô tư tận hưởng những phút giây còn lại của giờ giải lao. Bà cố gọi tên Sóc thêm một lần nữa, nhưng tiếng gọi ấy chỉ kịp thoát ra khỏi bờ môi khô khốc rồi tan biến vào hư không, không một lời hồi đáp.
Bỗng nhiên, từ giữa những kẽ lá sen xanh mướt, một vật thể nhỏ màu xanh nhạt bắt đầu trồi lên, bấp bênh giữa những vòng sóng nhỏ lăn tăn trên mặt nước. Mai nín thở, đôi chân bà khựng lại như bị đóng đinh xuống mặt đất khi nhận ra đó chính là chiếc giày sandal mà Sóc vẫn hằng yêu thích vì có hình chú siêu nhân bên cạnh. Chiếc giày ấy vốn luôn được bà thắt quai cẩn thận mỗi sáng, giờ đây lại cô độc nổi trôi, mang theo tất cả nỗi sợ hãi tột cùng đang nhấn chìm tâm trí người mẹ vào vực thẳm. Ánh nắng chiều chiếu rọi vào quai giày ướt đẫm, khiến nó loé sáng một cách tàn nhẫn như muốn chế giễu sự chậm trễ của bà trong việc bảo vệ đứa con thơ dại. Không còn suy nghĩ được gì thêm, Mai lao xuống hồ, làn nước lạnh ngắt xộc vào cơ thể khiến bà rùng mình, nhưng cái lạnh ấy chẳng thấm tháp gì so với sự lạnh lẽo đang đóng băng trái tim bà lúc này.
Dưới lớp nước đục ngầu và bám đầy bùn đen, đôi tay Mai quờ quạng một cách vô vọng, điên cuồng tìm kiếm hơi ấm của con giữa sự bao vây của những rễ sen nhầy nhụa. Bà lặn xuống rồi lại ngoi lên, hơi thở đứt quãng trong những tiếng nấc nghẹn ngào, đôi mắt cay xè vì nước hồ và vì những giọt nước mắt đau đớn không ngừng tuôn rơi. Mỗi giây trôi qua dưới mặt hồ phẳng lặng ấy dài tựa cả thế kỷ, mỗi lần chạm phải một vật cản gì đó dưới đáy bùn là một lần hy vọng trong bà bùng lên rồi vụt tắt trong tuyệt vọng. Phía trên bờ, bắt đầu có vài tiếng xì xào của những học sinh hiếu kỳ tò mò nhìn về phía hồ nước, nhưng không một ai đủ can đảm để bước xuống cứu giúp người giáo viên đang hóa điên trong làn nước dữ. Sự im lặng của đám đông đứng xem còn đáng sợ hơn cả sự mênh mông của mặt hồ, tạo nên một bức tranh tàn nhẫn về sự vô cảm đang bủa vây lấy số phận của hai mẹ con.
Sau một hồi vật lộn trong vô vọng, đôi tay Mai bỗng chạm phải một vật gì đó mềm mại nhưng nặng nề đang mắc kẹt dưới một gốc cây già ngập trong nước. Cảm giác quen thuộc từ những sợi tóc tơ và chiếc áo phông mỏng manh khiến bà gào lên một tiếng kinh hoàng rồi dùng hết sức bình sinh để kéo vật ấy lên khỏi mặt nước. Sóc xuất hiện trong vòng tay mẹ với gương mặt tái nhợt, đôi môi nhỏ nhắn đã chuyển sang màu tím ngắt và những lọn tóc sũng nước bết chặt vào vầng trán thông minh. Đứa trẻ tội nghiệp ấy không còn hít thở, đôi mắt nhắm nghiền như thể em chỉ đang chìm vào một giấc ngủ quá sâu, nhưng sự bất động hoàn toàn của cơ thể nhỏ bé đã khẳng định một sự thật nghiệt ngã. Mai ôm chặt lấy thi thể con, bước những bước xiêu vẹo lên bờ hồ, nước từ quần áo bà và từ cơ thể Sóc hòa vào nhau thành một dòng chảy đau thương thấm đẫm mảnh đất sân trường.
Đám học sinh đứng quanh đó dạt ra tạo thành một khoảng trống khi Mai đặt Sóc nằm xuống thảm cỏ xanh, đôi bàn tay bà run rẩy thực hiện những động tác ép tim ngoài lồng ngực trong vô vọng. Bà không để ý rằng, ở phía sau gốc cây đa cổ thụ, nhóm của Trần Long đang đứng đó với những gương mặt trắng bệch, ánh mắt chúng nhìn chằm chằm vào hiện trường với một sự hoảng loạn tột độ. Chúng thấy chiếc giày sandal ấy, thấy thi thể đứa bé mà chúng vừa trực tiếp dìm xuống nước chỉ vài phút trước đó, và thấy cả sự sụp đổ hoàn toàn của người cô giáo vẫn hằng ngày dạy chúng đạo lý. Những nam sinh ấy không hề bước tới giúp đỡ, chúng đứng im như những bóng ma, âm thầm quan sát hậu quả của trò đùa ác quỷ mà mình đã gây ra. Sự im lặng của chúng lúc này chính là khởi đầu cho một mạng lưới dối trá tinh vi mà chúng sẽ dùng để bao che cho tội ác, mặc kệ người mẹ đang gào khóc trong sự đứt quãng của niềm tin.
Chiều hôm ấy, tiếng còi xe cứu thương rú vang khắp các nẻo đường dẫn vào trường Thanh Bình, phá vỡ vẻ thanh bình giả tạo của một cơ sở giáo dục ưu tú. Mai ngồi trong xe cứu thương, bàn tay vẫn nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé đã bắt đầu chuyển lạnh của con, đôi mắt bà không còn nhỏ lệ mà đờ đẫn nhìn vào khoảng không vô định. Ánh nắng gắt của buổi chiều lúc này đã nhạt dần, nhường chỗ cho bóng tối đang bắt đầu bao phủ lấy ngôi trường, nơi một linh hồn bé nhỏ vừa mới ra đi và một ác quỷ báo thù vừa mới thức tỉnh. Mặt hồ sinh thái sau cơn chấn động lại trở về với vẻ phẳng lặng vốn có của nó, như thể chưa từng có một cuộc đời bị tước đoạt, chưa từng có một chiếc giày xanh nổi lên báo hiệu thảm kịch. Nhưng từ trong sâu thẳm thảm kịch ấy, Ngọc Mai biết rằng mình sẽ không bao giờ gục ngã cho đến khi những kẻ đã dìm chết ánh sáng đời mình phải trả giá bằng một nỗi đau tương tự.