MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLời Thú Tội Muộn MàngChương 1

Lời Thú Tội Muộn Màng

Chương 1

1,153 từ · ~6 phút đọc

Thành phố vào mùa đổ ải, những cơn mưa rào bất chợt thường đến vào lúc hoàng hôn, mang theo cái lạnh se sắt của đá và hơi ẩm nồng nồng của đất cũ. Tại ngôi giáo đường cổ nằm nép mình bên rìa thị trấn, tiếng chuông chiều vang lên đều đặn, từng nhịp một, trầm mặc và uy nghiêm như muốn gột rửa mọi bụi bặm của thế gian.

Minh Triết đứng dưới dãy hành lang gỗ chạy dọc theo khuôn viên nhà dòng. Anh mặc bộ tu phục màu đen đơn giản, cổ áo trắng đứng thẳng bao lấy phần cổ cao gầy nhưng vững chãi. Gương mặt anh là một sự mâu thuẫn tuyệt đẹp: đôi mắt sâu thẳm tĩnh lặng như nước hồ thu, nhưng đường xương quai hàm lại sắc sảo, mang theo sự cương nghị của một người đàn ông đang ở độ tuổi sung mãn nhất. Anh vừa kết thúc giờ kinh chiều, đôi bàn tay đan vào nhau, những ngón tay thon dài khẽ cử động theo nhịp của một bài thánh ca còn vương lại trong tâm trí.

Đúng lúc ấy, một tiếng động lạ phá vỡ sự tĩnh mịch.

Một bóng người nhỏ nhắn, ướt sũng, lao sầm vào hiên nhà dòng ngay sát chỗ Minh Triết đang đứng. Cô gái thở dốc, mái tóc ngắn được cắt tỉa lộn xộn bết chặt vào khuôn mặt thanh tú, những hạt nước mưa thi nhau lăn dài từ vầng trán xuống chiếc cổ trắng ngần rồi mất hút vào lớp áo thun mỏng dính.

Minh Triết hơi khựng lại. Theo bản năng, anh lùi lại một bước để giữ khoảng cách chừng mực.

“Cô không sao chứ?” Giọng anh trầm và vang, mang theo sự điềm tĩnh đặc trưng của người dành nhiều năm trong sự thinh lặng.

Cô gái ngước lên. Đó là Diên Vỹ. Đôi mắt cô to tròn, sắc lẹm và tràn đầy sự nổi loạn, nhìn thẳng vào anh không chút kiêng dè. Cô không trả lời ngay mà đưa tay vuốt ngược mái tóc ướt ra sau, để lộ bờ vai gầy đang run rẩy vì lạnh. Chiếc áo thun trắng khi thấm nước trở nên trong suốt, in hằn những đường nét thanh tân của tuổi trẻ dưới lớp vải mỏng manh.

Minh Triết thoáng liếc qua, rồi ngay lập tức dời mắt đi chỗ khác, đôi bàn tay anh siết nhẹ vào nhau sau lưng.

“Mưa to quá, cho tôi trú nhờ một lát thôi. Thầy... không phiền chứ?” Diên Vỹ nói, giọng cô khàn khàn nhưng lại mang một âm sắc lôi cuốn lạ kỳ. Cô cố ý nhấn mạnh từ “thầy” với một chút sự tò mò pha lẫn giễu cợt.

“Nhà dòng luôn mở cửa cho những người cần nơi nương tựa,” Minh Triết đáp, ánh mắt anh vẫn đặt lên những hạt mưa đang vỡ tan trên sân gạch, “Cô nên vào bên trong, đứng ở đây gió lùa sẽ dễ bị cảm lạnh.”

Diên Vỹ không cử động. Cô tựa lưng vào cột gỗ, thản nhiên quan sát người đàn ông đối diện. Cô đã nghe nhiều về vị thầy tu trẻ tuổi này – người được mệnh danh là “viên ngọc quý” của nhà dòng vì sự thông tuệ và lòng mộ đạo tuyệt đối. Nhưng khi đứng gần thế này, thứ khiến cô chú ý không phải là sự thánh thiện, mà là mùi hương tỏa ra từ anh. Nó không phải mùi nước hoa rẻ tiền, mà là mùi nến thơm, mùi gỗ mục và một chút mùi thanh sạch của sương sớm. Nó khiến cô nảy sinh một khát khao kỳ lạ: muốn vấy bẩn sự thanh sạch ấy.

“Thầy có vẻ sợ tôi?” Diên Vỹ khẽ tiến lại gần một bước. Khoảng cách giữa họ giờ đây chỉ còn chưa đầy nửa mét. Hơi lạnh từ bộ quần áo ướt của cô chạm vào bầu không khí ấm áp tỏa ra từ cơ thể anh.

Minh Triết cảm nhận được hơi thở của cô vương trên vạt áo dòng của mình. Một cảm giác lạ lẫm, nóng rực như ngọn lửa nhỏ nhen nhóm bên dưới lớp da thịt, khiến anh thấy ngột nạt. Anh hít một hơi sâu, mùi hương hoa dại lẫn với vị mưa từ người cô xộc vào cánh mũi, đánh thức những bản năng mà anh đã cố gắng đóng đinh bằng những lời cầu nguyện bấy lâu nay.

“Tôi không sợ cô. Tôi chỉ đang giữ lễ nghi,” anh chậm rãi xoay người, đôi mắt nghiêm nghị nhìn thẳng vào cô, “Mưa đã ngớt chút ít, để tôi đi lấy cho cô chiếc khăn khô.”

Khi Minh Triết vừa định bước đi, Diên Vỹ bất ngờ vươn tay, những đầu ngón tay lạnh giá của cô khẽ chạm vào mu bàn tay anh. Một cái chạm nhẹ như lông hồng, nhưng trong không gian tĩnh mịch ấy, nó giống như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí anh. Minh Triết giật mình, nhưng không rút tay lại ngay lập tức. Cảm giác mềm mại, ẩm ướt từ đôi tay cô tương phản hoàn toàn với sự thô ráp của cuộc sống khổ hạnh mà anh đang theo đuổi.

“Thầy Triết...” cô thầm thì tên anh, thanh âm nghe như một lời mời gọi tội lỗi, “Bàn tay thầy... ấm quá.”

Minh Triết vội vàng thu tay lại, giấu vào trong ống tay áo rộng. Nhịp tim anh đập dồn dập, tiếng chuông nhà thờ trong đầu anh dường như bị lấn át bởi tiếng máu nóng chảy rần rần trong huyết quản. Anh nhận ra, sự yên bình của mình đã bị phá vỡ. Cô gái này không chỉ mang theo mưa, cô mang theo một thứ bão tố có thể quật ngã mọi bức tường kiên cố nhất của đức tin.

“Cô đợi ở đây.”

Anh quay lưng bước đi nhanh, tà áo dòng màu đen bay nhè nhẹ trong gió. Diên Vỹ đứng đó, nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của anh, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đầy ẩn ý. Cô biết, mình đã tìm thấy bức tranh đẹp nhất mà mình muốn vẽ – một bức tranh mang màu sắc của sự sa ngã ngọt ngào.

Đêm đó, trong gian phòng nhỏ hẹp chỉ có một chiếc giường gỗ và một giá sách kinh viện, lần đầu tiên sau mười năm tu tập, Minh Triết không thể tập trung vào lời cầu nguyện. Hình ảnh cô gái với mái tóc ướt và đôi mắt thách thức ấy cứ hiện lên, lấn át cả những dòng chữ thánh hiền. Anh đưa tay lên nhìn mu bàn tay mình – nơi cô vừa chạm vào – cảm giác nóng hổi vẫn còn đó, âm ỉ và nhức nhối.

Bên ngoài, tiếng mưa vẫn rơi đều đặn, nhưng trong lòng người thanh niên ấy, một mầm mống của sự nổi loạn đã bắt đầu nảy nở.