MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLời Thú Tội Muộn MàngChương 2

Lời Thú Tội Muộn Màng

Chương 2

1,053 từ · ~6 phút đọc

Cả đêm ấy, tiếng mưa rơi trên mái tôn của nhà dòng nghe như những lời thì thầm không dứt. Minh Triết thức dậy khi trời còn chưa sáng rõ, sương mù phủ trắng xóa những gốc tùng già trong sân. Theo thói quen, anh bước đến trước bục gỗ, quỳ xuống và bắt đầu buổi kinh sáng. Thế nhưng, mỗi khi anh nhắm mắt lại để tìm kiếm sự thanh thản, mùi hương hoa dại và hơi ấm từ cái chạm tay của Diên Vỹ đêm qua lại len lỏi vào tâm trí, khiến những câu kinh trở nên đứt quãng.

Anh tự trách mình. Anh cho rằng đó là sự yếu lòng của một kẻ chưa đủ tu vi. Minh Triết siết chặt tràng hạt trong tay, cố gắng ép mình vào sự tĩnh lặng tuyệt đối, cho đến khi những đầu ngón tay đỏ ửng vì lực siết.

Nhưng sự yên bình ấy không kéo dài được lâu.

Buổi chiều, khi Minh Triết đang quét lá khô bên cạnh bức tường đá cũ phía sau giáo đường – nơi có những khóm hoa hồng dại đang kỳ nở rộ – anh lại thấy bóng dáng ấy. Diên Vỹ ngồi trên một tảng đá phẳng, vai đeo túi vải, tay cầm một cuốn sổ phác thảo dày. Hôm nay cô không mặc chiếc áo thun mỏng dính nước nữa, thay vào đó là một chiếc váy dài bằng đũi màu mận chín, mái tóc đã khô nhưng vẫn rối bời một cách có chủ đích.

Cô không nhìn anh ngay, mà đang chăm chú đưa những nét chì trên giấy. Ánh nắng chiều xiên khoai qua kẽ lá, đổ những vệt sáng vàng óng lên làn da mật ong của cô.

Minh Triết dừng chổi, anh định quay người đi lối khác, nhưng giọng nói của Diên Vỹ đã kịp ngăn anh lại.

“Thầy Triết, đừng cử động. Góc nghiêng này của thầy... rất đẹp.”

Anh đứng khựng lại, cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. "Đẹp" là một từ ngữ xa xỉ và gần như bị cấm kỵ trong thế giới của anh. Ở đây, người ta chỉ nói về sự "thánh thiện" hoặc "đức độ".

“Cô Diên Vỹ, đây không phải nơi để vui chơi,” Minh Triết giữ giọng điềm tĩnh, dù nhịp tim bắt đầu mất kiểm soát.

Diên Vỹ ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn anh. Cô cắn nhẹ đầu bút chì, một hành động vô thức nhưng lại khiến Minh Triết phải dời mắt đi chỗ khác. “Tôi không vui chơi. Tôi đang làm việc. Tôi là họa sĩ, và tôi đang tìm kiếm linh hồn cho bức tranh tốt nghiệp của mình. Thầy biết không? Linh hồn đó nằm ở sự mâu thuẫn giữa vẻ ngoài tĩnh lặng và sự dậy sóng bên trong của thầy.”

Cô đứng dậy, bước lại gần anh. Tiếng váy đũi cọ xát vào nhau tạo nên những âm thanh sột soạt nhỏ vụn, nhưng trong không gian im ắng này, nó lại rõ rệt đến mức khiến người ta gai người. Cô đứng cách anh chỉ một sải tay, mùi màu vẽ trộn lẫn với mùi cơ thể thanh tân phả vào không gian.

“Cho phép tôi vẽ thầy nhé? Chỉ vài buổi thôi. Đổi lại, tôi sẽ quyên góp một khoản cho quỹ mồ côi của nhà dòng,” cô đưa ra một đề nghị mà anh khó lòng từ chối bằng lý do đạo đức.

Minh Triết nhìn vào đôi mắt ấy, chúng xoáy sâu vào anh như muốn bóc tách lớp áo dòng đen kịt để nhìn thấu những gì anh đang che giấu. “Tôi không có gì để vẽ cả. Tôi chỉ là một kẻ tầm thường đang phụng sự.”

“Chính cái sự 'tầm thường' đầy kiêu hãnh đó mới là thứ quyến rũ nhất,” Diên Vỹ thì thầm, cô đưa tay lên, định chỉnh lại cổ áo tu phục của anh bị lệch, nhưng Minh Triết đã nhanh chóng lùi lại.

Ánh mắt anh thoáng hiện lên vẻ bối rối xen lẫn một chút giận dữ kìm nén. “Cô Diên Vỹ, xin hãy tự trọng.”

Diên Vỹ không hề sợ hãi, ngược lại cô bật cười khẽ. Tiếng cười trong trẻo nhưng đầy khiêu khích. “Thầy sợ tôi đến thế sao? Hay thầy sợ chính mình? Thầy sợ rằng nếu nhìn tôi quá lâu, thầy sẽ nhận ra mình không phải là một pho tượng đá?”

Minh Triết siết chặt cán chổi, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay trắng trẻo. Anh hít một hơi thật sâu để nén cơn chao đảo trong lòng. “Sáng mai lúc tám giờ, tại hiên sau thư viện. Tôi chỉ có một tiếng trước giờ làm việc.”

Nói xong, anh quay lưng bước đi thật nhanh, tà áo dòng bay lất phất trong gió chiều, để lại Diên Vỹ đứng đó với nụ cười đắc thắng.

Đêm đó, Diên Vỹ lật mở trang giấy trắng trong cuốn sổ phác thảo. Cô không vẽ khuôn mặt anh, cô chỉ vẽ một đôi bàn tay – đôi bàn tay của Minh Triết đang siết chặt cán chổi với những huyết quản căng tràn sức sống. Cô dùng ngón tay di nhẹ lên nét chì đen, cảm giác như đang chạm vào chính làn da nóng hổi của người đàn ông ấy.

Trong khi đó, ở căn phòng đối diện với thánh đường, Minh Triết quỳ dưới chân tượng thánh, nhưng thay vì những lời nguyện cầu, trong đầu anh chỉ toàn là hình ảnh Diên Vỹ cắn môi và ánh nắng chiều đậu trên xương quai xanh của cô.

Anh biết mình đang bước vào một trò chơi nguy hiểm. Một trò chơi mà phần thưởng là sự thăng hoa của cảm xúc, nhưng cái giá phải trả chính là linh hồn và đức tin mà anh đã dày công xây dựng suốt mười năm qua. Tội lỗi bắt đầu không phải từ một nụ hôn, mà từ khoảnh khắc anh đồng ý để cô đưa mình vào tầm ngắm của những nét vẽ trần tục ấy.

Mưa lại bắt đầu rơi, rả rích và dai dẳng. Minh Triết nhắm mắt lại, nhưng lần này, anh không còn thấy bóng tối nữa. Anh thấy một màu đỏ mận chín của tà váy đũi, và một đôi môi đang thì thầm tên anh giữa những tiếng sấm rền vang.