MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLời Thú Tội Muộn MàngChương 3

Lời Thú Tội Muộn Màng

Chương 3

1,012 từ · ~6 phút đọc

Thư viện của nhà dòng là một không gian nằm tách biệt ở phía Tây, nơi những bức tường đá dày dạn hơi ẩm bao bọc lấy hàng nghìn cuốn sách bọc da cũ kỹ. Buổi sáng, nắng xuyên qua những ô cửa kính màu cực hẹp, rọi xuống sàn những vệt sáng lốm đốm, đầy bụi bặm và tĩnh mịch.

Minh Triết đến sớm mười phút. Anh chọn ngồi trên một chiếc ghế gỗ sồi có điểm tựa cao, lưng thẳng tắp, đôi bàn tay đặt hờ trên gối. Anh đã cố tình chọn một vị trí ngay dưới bức phù điêu thánh giá, như một cách để tự nhắc nhở bản thân về vị thế của mình. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng của thư viện không giúp anh bình tâm; ngược lại, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc trên tường càng khiến sự chờ đợi trở nên kéo dài và đầy bất an.

Đúng tám giờ, tiếng gót giày chạm lên sàn đá vang lên. Diên Vỹ xuất hiện, hôm nay cô mặc một chiếc sơ mi lụa màu mỡ gà rộng thùng thình, phối cùng quần tây đen ống đứng. Trông cô có vẻ kín đáo hơn mọi khi, nhưng chất liệu lụa mềm rủ lại vô tình ôm sát lấy những đường cong mỗi khi cô chuyển động.

Cô không chào anh bằng lời, chỉ khẽ gật đầu rồi bắt đầu bày biện giá vẽ. Tiếng sột soạt của giấy, tiếng lách cách của than chì và mùi thơm hăng hắc đặc trưng của họa cụ dần lấp đầy khoảng không gian giữa hai người.

“Thầy có thể nới lỏng cổ áo một chút không? Trông thầy như đang nghẹt thở vậy,” Diên Vỹ lên tiếng, mắt vẫn không rời cuốn sổ.

Minh Triết vẫn giữ nguyên tư thế, giọng anh lạnh nhạt: “Tôi ổn. Cô cứ vẽ đi.”

Diên Vỹ dừng bút, cô bước lại gần. Mỗi bước chân của cô như dẫm lên dây thần kinh của Minh Triết. Cô đứng ngay trước mặt anh, khoảng cách gần đến mức anh có thể nhìn thấy từng sợi lông mi cong vút và một nốt ruồi nhỏ xíu ngay cánh mũi cô.

“Tôi không thể vẽ một người đang cố gồng mình chống lại thực tại. Thầy Triết, vai thầy đang rất cứng. Thả lỏng ra nào,” cô vừa nói vừa đưa tay đặt lên vai anh.

Bàn tay cô nhỏ bé nhưng mang theo một sức nóng lạ lùng. Minh Triết cảm nhận được hơi ấm lan tỏa qua lớp vải đen dày, thấm vào da thịt, khiến anh vô thức rùng mình. Anh định đứng dậy né tránh, nhưng đôi mắt của Diên Vỹ đã khóa chặt lấy anh. Đôi mắt ấy không có sự thành kính, nó chỉ có sự khao khát chiếm hữu và khám phá.

“Đừng cử động,” cô thầm thì, giọng nói thấp xuống như một lời mê hoặc.

Cô không rút tay lại, mà ngón cái khẽ vuốt dọc theo đường xương quai xanh của anh qua lớp áo. Hành động ấy quá nhỏ, quá nhanh, nhưng lại mang tính khiêu khích tột cùng. Minh Triết cảm thấy cổ họng khô khốc. Anh nghe thấy tiếng máu chảy rần rần trong tai, lấn át cả không gian tĩnh mịch của thư viện. Anh biết mình nên đẩy cô ra, nên trách mắng sự đường đột này, nhưng một phần bản năng sâu thẳm trong anh lại đang run rẩy vì sự đụng chạm đó.

Diên Vỹ lùi lại, hài lòng với sự xao động hiện rõ trong ánh mắt anh. Cô bắt đầu đưa những nét bút nhanh và dứt khoát lên mặt giấy.

“Thầy biết không, ở phương Tây, người ta gọi những người như thầy là ‘vẻ đẹp bị giam cầm’. Càng cố giữ mình trong sạch, cái phần đàn ông trong thầy lại càng trở nên mạnh mẽ và... đáng sợ.”

“Cô nói quá nhiều về những điều không nên nói,” Minh Triết đáp, giọng anh đã có chút khàn đi. Anh cố nhìn vào một điểm vô định trên tường để tránh chạm mắt với cô.

“Vậy thầy muốn tôi nói về điều gì? Về sự cứu rỗi? Hay về việc đêm qua thầy đã trằn trọc vì cái chạm tay của một kẻ tội đồ như tôi?”

Câu hỏi của cô như một mũi kim đâm trúng tim đen. Minh Triết siết chặt nắm tay trên đùi, các đầu ngón tay trắng bệch. Sự tĩnh lặng của thư viện bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến mức khó thở. Ánh nắng ban sáng vốn dịu dàng giờ đây lại như thiêu như đốt trên làn da anh.

Một tiếng đồng hồ trôi qua như một cuộc tra tấn ngọt ngào. Khi tiếng chuông nhà dòng vang lên báo hiệu giờ làm việc tiếp theo, Minh Triết gần như đứng phắt dậy.

“Hết giờ rồi.”

Anh bước đi vội vã, không dám ngoái đầu nhìn lại bức tranh cô vừa vẽ. Nếu anh nhìn, anh sẽ thấy Diên Vỹ không vẽ toàn thân anh. Trên trang giấy trắng, cô chỉ vẽ gương mặt anh với đôi môi mím chặt và ánh mắt đầy dục vọng đang cố kìm nén – một biểu cảm không hề có chút gì là thánh thiện.

Diên Vỹ thu dọn đồ đạc, cô đưa tay chạm nhẹ lên mặt giấy, nơi vị trí đôi môi của Minh Triết. Cô mỉm cười, một nụ cười đầy chiến thắng.

“Thầy Triết, thầy không thể cầu nguyện để xua đuổi tôi đâu. Vì chính tôi mới là lời cầu nguyện mà thầy hằng mong ước bấy lâu nay.”

Bên ngoài, gió bắt đầu thổi mạnh qua những tán tùng già, báo hiệu một cơn giông sắp tới. Và Minh Triết, người đang rảo bước trên hành lang đá, nhận ra rằng lớp áo dòng của mình dường như chưa bao giờ trở nên nặng nề và bức bối đến thế. Tội lỗi không còn đứng ngoài cửa nữa; nó đã len lỏi vào từng hơi thở của anh, bắt đầu từ một buổi sáng trong thư viện đầy nắng và bụi mờ.